Chiếm Đoạt Em Dâu

Chiếm Đoạt Em Dâu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213475

Bình chọn: 8.5.00/10/1347 lượt.

ao ba có thể như vậy? Con không cần hai người nữa!" Rõ ràng liên quan đến cậu lại cố tình không cho cậu nghe. Được rồi, vậy cậu có thể lựa chọn không cần bọn họ! Nhảy xuống ghế dựa, Sở Trí Tu như một làn khói chạy lên lầu.

Trong phòng sách yên tĩnh, trừ tiếng hít thở của hai người thì chẳng nghe gì khác.

"Tại sao không ký tên?" Sở Mạnh ngồi sau bàn sách, nhìn người phụ nữ hướng vẻ mặt khiêu khích về phía anh.

"Anh bảo tôi ký thì tôi ký sao? Anh cho tôi một lý do ký tên hả?" Lần đầu tiên Ngưng Lộ biết được mình dũng cảm cỡ nào.

"Trả lại em tự do, lý do này còn chưa đủ sao? Đây không phải là điều em vẫn muốn sao?" Sở Mạnh lạnh lùng cười. Rốt cuộc cô muốn thế nào mới cam tâm? Khi anh quyết định buông tay lại muốn lật lọng.

"Làm sao anh biết tự do của tôi ở đâu?" Tại sao anh ta luôn tự cho là đúng như vậy chứ? Anh có hỏi qua suy nghĩ thực sự của cô sao? Luôn thích đem nguyện vọng của mình áp đặt trên người cô.

"Tự do của em không phải tự em rất rõ sao? Sao vậy? Chẳng lẽ là không bỏ được tôi?" Sở Mạnh đứng lên tự giễu nói.

"Tôi mới sẽ không thể không bỏ được tên khốn kiếp như anh! Anh là đồ khốn kiếp! Thiên hạ đệ nhất khốn kiếp." Một tay cầm túi giấy đựng đơn ly hôn trên bàn lên ném vào mặt anh. Ngưng Lộ chưa từng hận mình như vậy, mắng người cũng không ra mắng.

"Quan Ngưng Lộ, rốt cuộc em muốn thế nào?" Sở Mạnh đưa tay ngăn lại. Người phụ nữ này lại đang trước mặt anh la lối om sòm?

"Anh cứ như vậy muốn ly hôn sao? Còn tìm cái cớ gì trả tôi tự do chứ? Anh là thằng đàn ông khốn kiếp, vô liêm sỉ nhất trên đời! Tôi hận anh chết đi được, tôi không muốn ký tên, không muốn ký!" Tiện tay cầm cuốn sách dày trên bàn lên ném vào người anh, đập chết anh đi! Như vậy cô mới có thể hả hận!

"Quan Ngưng Lộ, em ầm ĩ đủ chưa?" Chưa từng có người nào dám ở trước mặt anh như vậy, cơn giân của Sở Mạnh lập tức bùng phát. Bàn tay nhẹ dùng sức giữ cô lại để cho cô không thể động đậy!

"Vậy trả lại tôi tự do không được sao?"

"Tự do của anh?" Cuối cùng vào lúc này nước mắt chảy xuống. Thì ra là phải trả lại anh tự do! Anh sớm nói không phải tốt sao? Sớm nói anh muốn tự do không phải tốt hơn sao? Cô cũng sẽ không ở trước mặt anh vô lý, mất khống chế như vậy.

"Đúng, tôi muốn bắt đầu lần nữa có được không? Muốn một cô gái có thể giúp tôi một tay có được không?" Nói như vậy cô hài lòng chưa? Dù thế nào đi nữa, bây giờ anh ở trong mắt người khác không phải là kẻ đáng thương không có gì cả sao?

Lời nói có thể tổn thương người tới mức nào, hôm nay Ngưng Lộ đã được trải nghiệm lần nữa! Anh luôn biết làm cô đau đớn thế nào, anh ta luôn luôn biết!

"Được! Nhưng anh không thể đem con tôi đi, tôi không cho anh dẫn con đi, không cho, không cho. . . . . ." Giống như chợt sụp đổ tinh thần, Ngưng Lộ ngã vào lòng anh, hai tay không ngừng đánh ngực anh, nước mắt một giọt lại một giọt thấm ướt vào trong quần áo anh, bỏng đến đáy lòng.

Thì ra là vẫn còn đau lòng! tiếng thở dài liên tiếp trong lòng dường như suýt bật thốt lên. Sở Mạnh vươn tay ôm lấy cô: "Anh không muốn để con trai anh gọi người khác là ba."

"Tôi cũng vậy, không muốn người khác làm mẹ con trai tôi! Chết cũng không cần." Đôi mắt đẫm lệ mông lung ngẩng đầu lên, giọng nói Ngưng Lộ kiên quyết. Anh không muốn, chẳng lẽ cô muốn? Con trai là cô chịu bao đau khổ cay đắng sinh ra rồi nuôi lớn, tại sao anh muốn mang đi chứ? Nhiều lắm là anh chỉ cung cấp một thứ “không cần thiết” mà thôi, dù thế nào đi nữa anh cung cấp còn thiếu sao? Anh muốn con, về sau cũng có thể sinh với người đàn bà khác.

Huhuhu . . . . . . Mới nghĩ đến anh có thể sinh con với người đàn bà khác, lòng cô càng thêm khó chịu! Đau đến như muốn tan nát …

Được rồi, được rồi! Sở Mạnh thừa nhận mình mềm lòng, thỏa hiệp. Chỉ cầu cô không khóc thương tâm như vậy là được!

"Trừ con trai, em còn yêu cầu gì không?" Nhắm mắt lại, anh không muốn nhìn khuôn mặt khiến anh càng thêm đau lòng, rõ ràng là khóc đến rối tinh rối mù rồi anh lại vẫn cảm thấy cô đẹp không thể tưởng tượng nổi. Anh trúng độc rất nặng! Muôn đời muôn kiếp không thể quay đầu lại được nữa rồi …

Nếu cô ấy muốn con trai, vậy thì cho cô đi! Dù là ngày sau cô thật sự ở bên Sở Khương, anh nghĩ không ai có thể ức hiếp con trai anh. Dù thế nào đi nữa ngày mai anh sẽ phải xuất ngoại, anh cùng A Chính mới thành lập trụ sở chính của công ty đầu tư ở Anh, anh thân là người phụ trách công ty nhất định phải tới. Có lẽ chỉ có loay hoay để mình mệt đến nỗi chỉ muốn nằm ngủ mới khiến anh quên được khổ sở thôi.

"Yêu cầu? Anh nghĩ tôi còn có yêu cầu gì?" Anh còn hỏi cô? Có phải yêu cầu gì cũng có thể nói không?

"Nói ví dụ như anh đưa em tiền nuôi dưỡng có đủ hay không? Có điều, nếu con trai đi theo em, anh sẽ chuyển cho em sinh hoạt phí mỗi tháng nhiều 5 lần. Anh cũng sẽ nhiều một tài khoản cho nó, mỗi tháng gửi một khoản nhất định vào đó cho đến khi nó trưởng thành có thể sử dụng số tiền kia. Nếu như em cảm thấy chưa đủ thì có thể liên lạc với với anh bất cứ lúc nào!" Cuộc sống sau khi ly hôn anh đã suy tính rất rõ ràng, anh sẽ không để cho cô chịu khổ đấy! Bất kể tương lai


Lamborghini Huracán LP 610-4 t