rí Tu nói một câu như vậy.
Những lời này thành công khiến lông mày người đàn ông phía bên kia màn hình càng nhíu chặt hơn. Câu con trai vừa mới nói có ý gì? Chẳng lẽ cô muốn dẫn con trai của anh gả cho người khác, gọi thằng khác là ba sao? Cô đừng có mơ!
“Bộp” một tiếng, con chuột trên tay đã bể tan tành.
*** Khi Ngưng Lộ lần nữa đã là buổi trưa ngày hôm sau.
Con trai đâu? Ở nơi nào? Hôm nay là thứ hai, con đến trường hay bị Sở Mạnh dẫn đi rồi? Một đống vấn đề lập tức xuất hiện trong đầu khiến cô không để ý tới thân thể vẫn còn đau ê ẩm, kéo chăn ra xông ra ngoài.
"A, thiếu phu nhân, đã tỉnh rồi sao?" Lúc Ngưng Lộ mở cửa ra đã thấy thím Trương đang muốn vào xem cô.
"Thím Trương, Bảo Bảo ở đâu rồi?" Không để ý tới mình bị đụng đau trán, Ngưng Lộ đẩy thím Trương ra, chạy xuống lầu dưới.
"Thiếu phu nhân, cô chậm một chút a! Tiểu thiếu gia ở nhà mà!" Thím Trương chạy đi xuống theo.
Ai, rõ ràng bộ dạng thiếu gia với thiếu phu nhân thoạt nhìn rất ân ái, sáng sớm hôm nay, tiểu thiếu gia đưa ra khuôn mặt nghiêm túc ngồi bên bàn ăn, nhìn chằm chằm ly sữa nóng cũng không mở miệng.
"Tiểu thiếu gia, sao vậy? Nhanh ăn rồi còn đi học! Hôm nay để bà bà dẫn con đi được không?" Thiếu phu nhân còn chưa tỉnh ngủ mà.
"Bà bà, tại sao ba mẹ muốn ly hôn?" Sở Trí Tu vẫn suy nghĩ không hiểu vấn đề này. Cho nên nếu cậu chưa hiểu thì không đến trường!
"Hả?" Vốn là cầm ly sữa tươi muốn dụ dỗ người bạn nhỏ uống, khi nghe được câu này bị dọa đến tay run rẩy, sau đó tiếng thủy tinh rơi xuống đất lanh lảnh nghe đặc biệt chói tai trong nắng sớm.
Tiểu thiếu gia nói gì? Thiếu gia muốn ly hôn thiếu phu nhân? Đang xảy ra chuyện gì đây? Thật sự muốn hù chết bộ xương già như bà rồi.
"Đúng vậy, là ngày hôm qua ba nói cho con biết." Sao bà bà lại nghi ngờ lời của cậu chứ?
Sau đó một già một trẻ cứ ngồi như vậy bên bàn ăn, mắt to trừng mắt nhỏ, mãi cho đến gần trưa thím Trương mới nhớ tới phải lên xem thiếu phu nhân có phải sắp tỉnh không.
"Bảo bối, con đang ở đâu?" Ngưng Lộ chưa bao giờ cảm giác mình chạy bộ nhanh như vậy, không tới 5 giây đã chạy tới lầu một, tuy nhiên lại không thấy con trai bảo bối của mình, lòng cô hoảng lên. Rõ ràng thím Trương nói nói con ở dưới nhà mà?
"Mẹ, con ở chỗ này!"
Cửa phòng sách mở ra, cầm điện thoại ra ngoài không phải là Sở Trí Tu sao?
"Bảo bối, con làm mẹ sợ lắm! Con vào phòng sách làm gì?" Ngưng Lộ ngồi xuống ôm lấy con trai.
"Gọi điện thoại cho ba, bảo ba về nhà một chuyến!" Sở Trí Tu giơ giơ điện thoại trong tay lên. Cậu muốn hai người bọn họ trước mặt cậu nói rõ ràng. Hừ!
"Con gọi ba con về làm gì?" Ngưng Lộ không hiểu. Cô còn không biết phải nói với con chuyện bọn họ muốn ly hôn như thế nào!
"Mẹ, hai người đều muốn ly hôn, đương nhiên phải ở trước mặt con nói rõ ràng chứ!" Sở Trí Tu nói như chuyện đương nhiên.
"Ly hôn? Làm sao con biết?" Lần này thật hù chết người mà!
"Tối hôm qua ba đã nói với con rồi."
"Ba nói như thế nào?"
"Anh nói về sau ba với mẹ không ở chung nữa, muốn con chọn ở với ba hay ở với mẹ!"
"Bảo bối, vậy con nói sao? Không cho phép con rời xa mẹ! Có nghe hay không?" Ngưng Lộ hiếm khi dùng giọng điệu nghiêm túc như vậy nói chuyện với con trai. Nhưng tên khốn kia cũng có thể hỏi con trai ở với anh, tại sao cô không thể cầu xin? Anh ta muốn ly hôn, được, cô sẽ không để cho anh ta như ý.
"Mẹ, con muốn ở chung với hai người, có được không mẹ?" Mặc dù ba bề bộn nhiều việc, thường không ở nhà. Nhưng cậu vẫn hi vọng ba mẹ có thể ở chung một chỗ. Hai người cậu đều không bỏ được thì làm sao bây giờ? Người lớn thật sự rất phiền phức.
"Bảo bối, tại sao muốn ba mẹ ở cùng nhau?"
"Không có vì gì cả. Muốn chính là muốn thôi!" Đây có tính là trả lời câu hỏi không?
"Nhưng ba không muốn ở chung một chỗ cùng mẹ! Ba mẹ không thích hợp cho nên mới phải xa nhau. Lớn lên con sẽ hiểu, được không?" Ngưng Lộ cười khổ.
Là anh chủ động nói không phải sao? Vậy nhất định là anh đã sớm nghĩ kĩ rồi?
"Mẹ, con đói bụng." Sờ sờ cái bụng nhỏ xẹp lép, Sở Trí Tu tủi thân nói. Hôm nay, thế mà cậu ngay cả bữa ăn sáng cũng quên ăn!
"Vậy bảo bối đi ăn cái gì trước, mẹ đi lên thay quần áo rồi xuống được không?" Ngưng Lộ sờ sờ đầu con trai đứng dậy.
Không phải nói Sở Mạnh sẽ về sao? Tốt, anh ta về càng tốt, không cần cô đặc biệt đi tìm anh! Muốn ly hôn, cho cô lý do là được!
"Thím Trương, thím đi ra ngoài một chút, tụi con có chút việc cần nói." Sở Mạnh về đến nhà, thấy hai mẹ con cùng thím Trương đang ngồi trước bàn ăn cơm. Anh nhìn thím Trương đang muốn giúp anh chuẩn bị bát đũa mở miệng nói. Có một số việc vẫn nên nói riêng tư thì tốt hơn!
Thím Trương đặt chén trong tay xuống, nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của thiếu gia, không dám nói nhiều đi ra ngoài.
"Ăn xong đến phòng sách, chúng ta cần nói chuyện! Sở Trí Tu, con lên lầu đi!" Tên đàn ông có thói quen ra lệnh lại giở thói cũ.
"Ba, con cũng muốn nghe. Ba mẹ không phải nói đến vấn đề của con sao?" Sở Trí Tu thả cái muỗng trong tay ra, một đôi mắt thật to nhìn ba.
"Không được! Chờ ba mẹ nói xong hãy nói!" Trong giọng nói không cho từ chối.
"Ba, s