dáng con
rể lần đầu ra mắt nhạc phụ.
Ông Hạ Hồng Viễn vốn cực kỳ hài lòng với người con rể này, bây giờ lại càng ưng ý hơn. Ông nói chuyện với Thiệu
Minh Trạch từ tình hình kinh tế hiện nay tới chuyện quy hoạch địa chính
của thành phố. Khi bà Hàn gọi đi ăn cơm thì hai người đang nói chuyện
với nhau vô cùng thân thiết.
Trên bàn ăn, bà Hàn cực kỳ kiệm
lời, ánh mắt bà trở nên dịu dàng hơn ngày thường rất nhiều. Bà cũng
chẳng hề để ý đến những chuyện vặt vãnh, trên môi luôn mỉm cười nghe ông Hạ Hồng Viễn nói về ý nghĩa quan trọng của việc khai thác vùng ngập
nước ngoại ô phía nam với việc phát triển kinh tế của thành phố Tây
Bình.
Ông Hạ Hồng Viễn vờ như vô tư hỏi Thiệu Minh Trạch:
- Không biết cậu có quan tâm đến mấy hạng mục quy hoạch ngoại ô phía nam đó không ?
Thiệu Minh Trạch từ tốn nuốt miếng thức ăn trong miệng rồi mới ngẩng lên nhìn ông Hạ Hồng Viễn, mỉm cười đáp:
- Chuyện bên đó đều do bác cả nhà cháu xử lý. Cháu rất ít khi tham dự.
Gần đây, cháu mới về công ty, còn rất nhiều việc vừa chuyển giao nên vẫn chưa quen lắm.
Ông Hạ Hồng Viễn gật đầu, chỉ bảo anh:
-
Nên quan tâm một chút. Chú thấy các hạng mục bên đó rất có triển vọng.
Nếu được thì cháu nên thử. Hãy tìm cơ hội nói chuyện với ông nội cháu.
Nếu hai chúng ta có thể hợp tác thì thành phố Tây Bình này sẽ không có
địch thủ đâu.
Thiệu Minh Trạch nở nụ cười hòa nhã, gật đầu.
Bà Hàn ngồi bên luôn im lặng, vì không muốn ông Hạ Hồng Viễn nói nhiều
về chuyện này nên bà liền quay sang hỏi tình hình của mẹ Thiệu Minh
Trạch, hỏi dạo này bà ấy có còn bị đau chân nữa không. Bà có quen một
bác sĩ Đông y chuyên chữa đau lưng, đau chân rất giỏi. Thiệu Minh Trạch
chẳng hề từ chối ý tốt của bà, anh cẩn thận ghi lại địa chỉ và số điện
thoại liên lạc của bác sĩ Đông y đó, nói nhất định sẽ đưa mẹ mình đến đó khám thử.
Bà Hàn mượn việc này gợi lại chuyện về quê lên núi năm xưa mà không kìm lòng được, nói:
- Trong mấy người bạn học cũ, mẹ cháu là người có sức khỏe kém nhất.
May mà về thành phố sớm, nếu không thì chắc không thể chịu nổi. Nhưng mà bệnh tật thì vẫn chưa khỏi được.
Chủ đề câu chuyện bỗng chuyển sang hướng khác. Ông Hạ Hồng Viễn chớp chớp mắt, rốt cuộc là không nhắc gì
đến mấy mảnh đất ở ngoại ô phía nam nữa. Bữa cơm kéo dài đến tận lúc
trời tối. Ông Hạ Hồng Viễn dẫn Thiệu Minh Trạch ra phòng khách, Nhiễm
Nhiễm đi theo bà Hàn vào bếp nói chuyện.
Bà Hàn lén liếc vào phòng khách, rồi quay sang khẽ dặn dò Nhiễm Nhiễm:
- Mau định ngày đi, như thế mọi chuyện mới tốt đẹp.
Bà luôn như vậy. Dù nói gì thì đều dùng câu trần thuật, rất hiếm khi
dùng câu hỏi. Dường như bà chưa bao giờ biết hỏi ý kiến người khác.
Nhiễm Nhiễm đã sớm quen với điều này. Cô nghe nhưng không nói gì cả, chỉ khẽ gật đầu. Tuy bà Hàn không hài lòng với thái độ này của cô nhưng vẫn có thể cố gắng nhẫn nhịn. Lúc này, hai người đều không nói gì cả, ai
làm việc của người nấy.
Trong phòng khách vọng lại tiếng nói chuyện
của ông Hạ Hồng Viễn và Thiệu Minh Trạch. Tuy nghe không rõ nội dung
nhưng có thể nhận ra giọng nói của hai người khác nhau, một cao một
thấp, thỉnh thoảng còn có tiếng cười sảng khoái của ông Hạ Hồng Viễn.
Thiệu Minh Trạch cũng cười phụ theo, có điều nụ cười của anh rất nhẹ,
như thể chỉ khẽ nhếch miệng cười cho xong chuyện vậy.
Nhiễm
Nhiễm cúi đầu cần mẫn rửa hoa quả trong bồn. Dòng nước nhỏ dịu dàng chảy xuống mu bàn tay cô. Dường như dòng nước ấy có thể chạm đến trái tim
con người, làm cho cả trái tim đều ngập tràn hơi ấm, xóa đi tất cả những mệt mỏi và bất an.
Dù tất cả chỉ là giả tưởng, cũng mong điều này
sẽ tiếp tục mãi. Nhiễm Nhiễm nghĩ, có một gia đình đầm ấm, có bố mẹ, có
chồng, tương lai còn có cả con cái nữa…
Chỉ là giả tưởng trước mắt này nhanh chóng bị người ta đập tan.
Thực ra, bà Bành Tinh biết rõ chuyện ông Hạ Hồng Viễn mấy năm nay đều
không hề cắt đứt với những người đàn bà khác ở bên ngoài, nhưng bà đang
là vợ danh chính ngôn thuận của ông nên không thèm chấp đám đàn bà hạ
lưu đó. Đàn ông nào chẳng có lòng tham, được mấy ai không lăng nhăng này nọ chứ. Dù chơi bời trăng hoa thế nào, chỉ cần họ biết kín đáo và nghĩ
đến vợ là được rồi.
Nhưng một khi đàn ông bắt đầu to gan đến mức ban đêm cũng chẳng về nhà, chẳng thèm để ý đến vợ thì vấn đề đã trở nên vô
cùng nghiêm trọng. Bà ta đã từng là ‘kẻ thứ ba’. Năm đó, bà ta tuổi trẻ
xuân sắc, thế mà điều bà ta lo sợ nhất cũng chính là lo có người phụ nữ
tuổi trẻ xuân sắc hơn thay thế vị trí của mình.
Đã lâu lắm rồi ông
Hạ Hồng Viễn không về nhà. Ban đầu, bà ta nhẫn nhịn mong ông động lòng,
rồi bà ta đến công ty làm loạn vài lần mà cũng chẳng thấy hiệu quả gì,
nên cũng bắt đầu lo sợ. Nghe nói có người nhìn thấy xe của ông Hạ Hồng
Viễn ở khu phố cổ, bà ta chẳng nghĩ ngợi gì liền tìm đến.
Bà Bành Tinh định cho cô ‘bồ nhí’ đó biết mặt, không ngờ lại gặp phải ‘bà vợ cũ’.
Thù mới hận cũ nhất tề dồn lên não, bà Bành Tinh chẳng nói lời nào đã
lao thẳng vào nhà gây rối, chỉ vào mặt bà Hàn mà chửi mắng. Bảo bà Hàn
là người không biết liêm sỉ, đàn ông đầy phố không t