Old school Swatch Watches
Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325412

Bình chọn: 8.00/10/541 lượt.

ên cô, từ tốn

gọt hoa quả. Mỗi khi câu hỏi của ông nội hơi khó thì anh chủ động tiếp

lời thay Nhiễm Nhiễm.

Có vài lần như vậy, ông nội đã lườm anh.

Thiệu Minh Trạch mỉm cười, nhân cơ hội bưng đĩa hoa quả lên mời ông nội, ghé vào tai ông, khẽ nói :

- Ông à, cháu rất thích cô gái này. Ông đừng làm cô ấy sợ quá mà chạy mất đấy.

Ông Thiệu nghe thế chỉ khẽ hứ một tiếng lạnh lùng nhưng nét mặt đã dịu lại khá nhiều. Ông nói với Nhiễm Nhiễm :

- Con gái có chí tiến thủ trong công việc là tốt, nhưng phải lấy gia

đình làm trọng. Ông thấy công việc trước của cháu rất tốt, vừa nhàn nhã

lại vừa không thoát ly xã hội, tốt hơn là về công ty của bố cháu.

Nhiễm Nhiễm mỉm cười từ tốn, nói :

- Bố cháu cũng không hy vọng cháu có thể giúp đỡ gì nhiều cho ông ấy,

chỉ muốn cháu về làm quen với tình hình công ty một chút, kẻo sau này

lại chẳng biết gì cả.

Ông nội nghe vậy cũng gật gù tán thành :

- Bố cháu nghĩ vậy cũng phải. Đời bố gây dựng cơ nghiệp không dễ dàng gì, không thể để đời con cháu xôi hỏng bỏng không được.

Nhiễm Nhiễm chỉ mỉm cười, không nói.

Thiệu Minh Trạch tiếp lời, kể về tình hình công việc, bảo rằng mình đã

xử lý xong công việc ở Công ty khoa học kỹ thuật Hoa Hưng. Mặt ông nội

thoáng nở nụ cười, dặn dò :

- Chỗ bác cả cháu, cháu nên kính trọng một chút, đừng thẳng thắn đối đầu với bác ấy. Ông đã sắp xếp cả rồi.

Thiệu Minh Trạch bình tĩnh nói :

- Cháu biết rồi ạ.

Hai ông cháu nói được vài câu, Thiệu Minh Trạch thấy sắc mặt ông có

chút mệt mỏi liền cùng Nhiễm Nhiễm cáo từ. Ra ngoài phòng bệnh, Nhiễm

Nhiễm có cảm giác như vừa thoát khỏi nguy hiểm, cô thở phào nhẹ nhõm,

quay đầu lại mỉm cười với Thiệu Minh Trạch :

- Căng thẳng quá đi ! Khi đi phỏng vấn xin việc, em cũng không căng thẳng như thế đâu.

Thiệu Minh Trạch có chút bất ngờ, nhướng mày hỏi :

- Thế ư ?

Cô dừng bước nhìn anh, cực kỳ nghiêm túc, nói :

- Đương nhiên rồi. Anh không biết chứ, bây giờ tìm một người đàn ông

tốt còn khó hơn tìm một công việc tốt rất nhiều. Công việc tốt thì có

nhưng đàn ông tốt hiếm lắm.

Anh sững người, cuối cùng không nhịn được, nở nụ cời hiếm hoi :

- Vẫn chưa thể coi là quá tốt. Ít nhất thì chiều cao chưa đạt tiêu chuẩn của ai đó.

Nhiễm Nhiễm lườm Thiệu Minh Trạch, dùng ngón tay chỉ vào ngực anh, chế nhạo :

- Nam tử hán đại trượng phu, về phương diện này có thể thoáng một chút

không? Câu đó nói thế nào nhỉ? Đàn ông rộng lượng hơn cả trời xanh.

Chúng ta đừng có ôm khư khư chuyện đó đến cả đời được không?

Thiệu

Minh Trạch mỉm cười. Khi anh đang định lên tiếng thì Thiệu Minh Nguyên

đi qua hành lang đó, nụ cười trên môi anh tắt ngấm, lập tức nắm lấy tay

Nhiễm Nhiễm, kéo cô lại gần mình.

Nhiễm Nhiễm có chút kinh ngạc nhìn theo ánh mắt anh, thấy một người đàn ông chừng hơn ba mươi tuổi

đứng cách đó không xa, khuôn mặt buồn chán, ánh mắt hằm hằm oán hận dừng lại nơi cô rồi chuyển sang Thiệu Minh Trạch.

Thiệu Minh Trạch nắm

chặt tay Nhiễm Nhiễm, nét mặt vẫn hết sức bình tĩnh, hơi gật đầu với

Thiệu Minh Nguyên, chào một câu với thái độ không lạnh lùng cũng chẳng

nồng nhiệt :

- Anh cả!

Thiệu Minh Nguyên chẳng thèm đáp lời, khi đi qua chỗ Thiệu Minh Trạch thì anh ta dừng bước, hậm hực khẽ nói:

- Mày đừng quá ngang ngược ngông cuồng. Cẩn thận một chút đi, đừng có dây dưa đến tao.

Sắc mặt Thiệu Minh Trạch chẳng hề thay đổi, anh gật đầu:

- Vâng, cảm ơn anh cả đã nhắc nhở. Em sẽ cẩn thận.

Thiệu Minh Nguyên tức quá hóa giận, hai tay nắm lấy cổ áo Thiệu Minh

Trạch, ấn mạnh anh vào tường, nhìn anh với đôi mắt đỏ ngầu :

-

Thiệu Minh Trạch, lần này tao làm tao chịu. Nhưng mày đừng tưởng tao

không biết mày đang toan tính điều gì. Sớm muộn gì tao cũng trả mối thù

này.

Thiệu Minh Trạch thản nhiên gạt tay anh ta ra :

- Vâng. Vậy em sẽ đợi.

Thiệu Minh Nguyên liếc nhìn Nhiễm Nhiễm, bỗng nở nụ cười nham hiểm, khẽ nói với Thiệu Minh Trạch :

- Đây là bạn gái mới của mày hả? Trông cho kỹ, cẩn thận kẻo bỗng nhiên biến mất đấy.

Thiệu Minh Trạch hơi sững người, ánh mắt trở nên lạnh lùng.

Thấy Thiệu Minh Trạch như vậy, Thiệu Minh Nguyên cười ha ha, rồi vỗ vai anh, nói:

- Yên tâm đi, lần này khẩu vị của anh cả không giống chú mày.

Nhiễm Nhiễm đứng bên ngây người, Thiệu Minh Nguyên đi rồi mà cô vẫn

chưa thực sự tỉnh táo. Thiệu Minh Trạch đã khôi phục lại tinh thần, nét

mặt bình tĩnh, chỉnh lại áo rồi quay sang an ủi cô :

- Không làm em sợ quá chứ ?

Đầu tiên cô lắc đầu, rồi vội gật đầu, nhưng cuối cùng lại lắc đầu kiên định.

Thiệu Minh Trạch không nở nụ cười, anh dắt tay cô một cách rất tự nhiên :

- Đi thôi.

Đây là lần đầu tiên họ dắt tay nhau đi. Tay anh như chẳng hề có chút

sức lực nào, chỉ là nắm hờ vào ngón tay cô mà thôi. Nhiễm Nhiễm chần chừ giây lát, nắm lấy tay anh, điều chỉnh lại nhịp bước của mình cho phù

hợp với anh, sau đó, cô cảm thấy bàn tay anh đã chặt hơn vài phần.

Cô nghĩ, họ vì mục đích gì mà sánh vai nhau đi chung đường. Nếu không

có gì bất trắc, e là phải còn đi chung vài chục năm nữa. Bất kể là có

yêu hay không, chỉ cần cùng nắm tay nhau vượt qua phong ba bão táp là đủ rồ