Chị Kế Của Lọ Lem

Chị Kế Của Lọ Lem

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324405

Bình chọn: 10.00/10/440 lượt.

ay người đi đến cửa điện, ai ngờ

Cinderella vừa lúc từ bên ngoài đi vào, không gian chợt yên tĩnh.

Tất cả ánh mắt mọi người đều hướng lại đây.

Nhìn Cinderella, cũng nhìn cô.

Hôm nay Cinderella mặc là một chiếc váy dài thiển màu lam, ở dưới ngọn đèn

hóa thành một loại quyến rũ, trong giơ tay nhấc chân lại mang theo sống

sắc sinh hương.

Mà cô mặc là một chiếc váy dài thâm tử sắc, dưới ngọn đèn lại tối màu trầm tĩnh.

Hai người đối diện đến gần, sau đó lướt qua.

Vẻ mặt Cinderella lãnh ngạo, ý chí chiến đấu ngang nhiên; cô trầm mặc nội liễm, tiêu cực đạm bạc.

Một lam một tím cùng xuất hiện tại một khắc này tựa như trắng cùng đen đối chiếu, lại lặng yên tách ra.

Ai cũng không có quay đầu nhìn đối phương một cái.

Dường như ai cũng không biết ai.

______________________________

Bên kia, Haera vui sướng nghênh hướng Cinderella, mỉm cười nói : “Em đã đến rồi.”

Bên này, Sriranda một mình một người, chậm bước xuống bậc thang cẩm thạch, đi ra cửa điện.

Bên ngoài, không có sao, chỉ có một vòng trăng rằm tịch liêu treo giữa không trung.

Không khí có chút nặng nề, tựa hồ trời sẽ mưa, nhưng chậm chạp không có rơi xuống.

Cô hít vào một hơi, lại thở ra, vén làn váy chuẩn bị kêu xe thì một

chiếc xe ngựa vừa lúc đến gần, ở trước cửa hoàng cung dừng lại.

Cửa xe mở ra, Isaac dắt Cairo tiểu thư song song xuất hiện.

Hai người đối mặt, chuyện không thoải mái ngày hôm trước lại nhất thời hiện lên, Sriranda cảm thấy có chút xấu hổ, trực giác muốn lảng tránh, Isaac đã nâng tay lên, thân sĩ làm một cái lễ với cô.

Vì thế cô

phát hiện — trên cổ tay phải của anh, chiếc khăn lụa quanh năm luôn quấn trên tay đã không còn, mà thay bằng một chiếc vòng tay dành cho nam.

Vòng tay lấy thủy tinh màu đen tạo hình mà thành, quấn quanh hai vòng, tại trong ban đêm này lại có một cảm giác xa hoa.

Không hề giống cảm giác đàng hoàng của chiếc khăn lụa như trước kia.

Trái tim nho nhỏ đập mạnh một chút.

Đang do dự có nên đáp lễ hay không thì Isaac đã vươn cánh tay về phía Cairo, Cairo hiểu ý kéo anh, song song đi vào hoàng cung. Từ đầu tới đuôi, một câu đều không có nói.

“Ta đã biết…… Về sau sẽ không lại đến phiền cô . Đã quấy rầy .”

Xem ra, anh thật nói được thì làm được.

Không biết vì cái gì, rõ ràng đó là kết quả cô muốn, nhưng khi đạt được như

nguyện thì cảm giác cũng rất phức tạp, dường như có cái gì đó quý trọng

bị đánh mất, rốt cuộc không thể tìm trở lại.

Thủ vệ hoàng cung thấy cô chậm chạp đứng bất động, liền đi lại hỏi : “Tiểu thư, tôi có thể giúp ngìa gì không?”

Sriranda lắc lắc đầu, đem ý tưởng trong đầu mạnh mẽ lau đi.

Không liên quan đến cô. Khi lên xe, trong lòng cô nghĩ như vậy.

Con người khi còn sống sẽ cần thiết phải vứt bỏ một số thứ, cũng không phải “Mất đi” liền nhất định là tiếc nuối, có đôi khi,“Xấu hổ tồn tại” ngược lại càng vô nghĩa.

Bởi vậy, coi như là…… Cũng không quen biết đi.

Con người khi còn sống sẽ cần thiết phải vứt bỏ một số thứ, cũng không phải “Mất đi” liền nhất định là tiếc nuối, có đôi khi,“Xấu hổ tồn tại” ngược lại càng vô nghĩa.

Bởi vậy, coi như là…… Cũng không quen biết.

Mở cuốn sách [ truyền thuyết Olympus '> ra, trên chiếc vé tàu màu nâu ghi sáu hàng chữ :

“Xuất phát : Nhã Các

Đến : Babylon

Thời gian : 5 : 00 ngày 16 tháng 4 năm 491 lịch Maya

Khoang hạng nhất phòng 727

Hành khách : Sisi · Cameron

Bản vé tàu đưa cho khách hàng, một khi bán ra sẽ không hồi lại.”

Khép sách lại, nghe tiếng vang bánh xe nghiền trên mặt đất, trong ban đêm yên lặng này rõ ràng đến đáng sợ.

Đi đến bước này đã không còn cách nào khác quay đầu .

Tiếng sấm vẫn vang không ngừng, mưa lại chậm chạp không rơi xuống, không khí nặng nề, như đường hầm không thông gió.

Sriranda ngồi trên xích đu ngoài ban công, cầm ly sữa, nhìn bầu trời đêm phía xa, bóng đêm đen như mực.

Thời điểm chuyện càng không muốn nghĩ tới thì cố tình càng hiện ra, ở trong

đầu uốn lượn, giống như sông sao, kéo thật dài thật dài.

Cô nhớ tới sinh nhật mười bốn tuổi vô cùng vinh quang của Isaac thiếu gia.

Tất cả danh môn vọng tộc đều phái người đến chúc mừng, tại một đêm kia, Vienna Caesar náo nhiệt vui mừng, hết sức phồn hoa.

Thiếu niên mười bốn tuổi, mặc lễ phục đứng ở trong mọi người, tuy rằng tay

chân chưa hoàn toàn phát triển hoàn thiện, nhưng trong giơ tay nhấc chân đã có khí tức lỗi lạc.

Mẹ cùng chị đều đến đại sảnh hỗ trợ, chỉ có cô ở lại trong nhà chiếu cố người cha bệnh tình nguy kịch.

Ông nằm ở trên giường, ho khan không ngừng.

Cô ngồi ở trước cửa bậc thang, ôm đầu gối.

Buổi tối hôm đó, thời tiết cũng không tốt, tùy thời đều có thể mưa, nhưng,

vì để chúc mừng sinh nhật của vị thiếu gia tài giỏi kia, nơi nơi đều bắn pháo hoa.

Hồng , cam , lục , lam …… Từng cái từng cái, bắn lên, tỏa ra, lại lụi tàn. Thoáng như nhân sinh, thoáng như bi thương.

Cô xem pháo hoa sáng lạn này, nghe cha ho khan, rất muốn khóc.

Cha sắp chết.

Nhìn thầy thuốc muốn nói lại thôi, cùng khuôn mặt càng ngày càng tiều tụy của mẹ, cô đã biết.

Vì không muốn tăng thêm gánh nặng cho ngôi nhà đã nghèo túng, cha cự tuyệt tiếp tục trị liệu, ông c


XtGem Forum catalog