XtGem Forum catalog
Chỉ Gọi Tên Em

Chỉ Gọi Tên Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322914

Bình chọn: 9.5.00/10/291 lượt.

ẳng tắp.

Bạch dương sinh trưởng ở xứ lạnh, hẳn vốn rất kiên cường.

Cũng chỉ có sự kiên cường của bạch dương, mới có thể khiến nó đứng vững tại

đây, vì mỗi ngày, bạch dương phải dõi theo đưa tiễn biết bao người chia

ly

Cửa số 2 của sân bay Thủ Đô đã ở ngay trước mắt, đến nơi rồi.

Noãn Noãn táp lại lề đường dừng xe, mở nắp cốp, rồi nói: “Từ sau vụ 11/9 của Mỹ, kiểm tra anh ninh trở nên chặt chẽ hơn, động tác của anh phải nhanh một chút, khỏi lỡ chuyến bay.”

“Ừ.” Tôi mặc lại áo len và áo khoác, mở cửa xe, ra sau cốp xe lấy hành lý.

“Lần sau tới Bắc Kinh nhớ báo cho em đấy” tiếng Noãn Noãn từ trong xe vọng ra.

“Em cũng thế.” Tôi kéo va li đến cửa xe trên, cúi người nói: “Lần sau tới Đài Loan, nhớ báo cho anh.”

“Em đến lần trước còn không có, đâu ra lần sau?” Noãn Noãn cười.

Tôi lại chẳng cười nổi.

Vừa ra khỏi xe có máy sưởi, chỉ cảm thấy lạnh.

Noãn Noãn vẫy vẫy tay, đến một tiếng tạm biệt cũng không nói đã phóng xe đi rồi, tôi càng thấy lạnh.

Dù là ở Cáp Nhĩ Tân cũng không bằng lúc này, cảm thấy mọi tế bào trong cơ thể đều đang run lên.

Kéo va li đi được mấy bước, đầu óc tôi trống không, toàn thân không còn chút sức lực.

Tôi buông tay, dựa lưng vào tường, nhắm mắt lại.

Chuẩn bị tiến nhận sự thực Noãn Noãn đã không còn bên cạnh.

Lần này tới Bắc Kinh bốn đêm,chỉ có hai đêm là ở khách sạn, hai đêm còn lại đều ở trên tàu từ Bắc Kinh tới Cáp Nhĩ Tân từ Cáp Nhĩ Tân về Bắc Kinh.

Tô Châu, Hàng Châu, Thượng Hải, Bắc Kinh, Cáp Nhĩ Tân, dường như tôi cứ bôn ba suốt.

Muốn gặp Noãn Noãn, 3000 cây số chỉ là một cái chớp mắt; muốn rời xa Noãn Noãn, một bước cũng đã quá xa xôi.

Tôi sắp quay về Đài Loan, quay về với thế giới 0 và 1, chiến đấu với những con số tiết kiệm.

Rồi nửa đêm về nhà, những ký ức về Noãn Noãn lại đột nhiên ùa đến, biết sẽ phải làm sao đây?

Có lẽ tôi sẽ làm những chuyện ngốc nghếch, hoặc những chuyện thiếu lý trí, nhiều kích động và nhiệt tình.

Nhiệt tình có lẽ chưa từng lụi tắt, nhưng những vấn đề của hiện thực lại không ngừng thách thức lòng nhiệt tình của tôi.

Cũng giống như tỷ giá 1:4 giữa nhân dân tệ và Đài tệ, tôi cố tìm ra tỷ số

giữa nhiệt tình và hiện thực, giữa Đài Loan và Bắc Kinh.

Cũng

chính là, tuy rằng nhiệt tình vẫn còn, nhưng trong lòng luôn hiện lên

một câu hỏi: năng lượng sản sinh ra khi đốt cháy nhiệt tình có đủ để

xích gần khoảng cách, đưa tôi lại gần Noãn Noãn hay không?

Tôi có thể tính ra khoảng cách từ Bắc Kinh tới Hồng Kông, từ Hồng Kông tới Đài Bắc, những con số này không hề lớn; nhưng khoảng cách xa nhất giữa tôi

và Noãn Noãn, là eo biển Đài Loan.

Đó không phải là khoảng cách có thể dùng độ dài, độ rộng hay độ sâu đo đếm được.

Đem sự thuần khiết đang ngày một hao mòn của tôi ra đóng một con thuyền,

liệu có thể ra khơi vượt qua eo biển Đài Loan được chăng?

Người Đài Loan gọi một nửa kia là bạn đời, người Bắc Kinh lại gọi là người yêu.

Tương lai tôi sẽ phải tìm lấy một bạn đời cho mình, Noãn Noãn cũng sẽ phải tìm một người yêu thuộc về em.

Nếu như ngay đến nửa kia chúng tôi cũng gọi không giống nhau, vậy thì thật khó để thành nửa kia của nhau rồi.

Di động đột nhiên đổ chuông.

Màn hình hiển thi lên hai chữ “Noãn Noãn”. Tôi kinh ngạc, vội vàng ấn nút nghe.

Tôi xúc động kêu lên: “Noãn Noãn!”

“Lương Lương!” Là giọng của Noãn Noãn. “Mau ra ngoài cửa sân bay đi, tuyết rơi rồi!”

Ngẩng đầu nhìn, sắc trời hơi sầm sì, gió khẽ nổi lên, những chấm trắng nhỏ bay lượn tung tăng trong gió.

“Anh nhìn thấy rồi” tôi nói.

“Sao nhanh thế?”

“Vì anh vẫn chưa vào sân bay.”

“Hả?”

Tôi bất giác nhìn quanh quất, cứ ngỡ Noãn Noãn đang trốn ở đâu đấy chỉ chờ tôi lơ là liền bất ngờ xuất hiện.

Những chỉ nhìn thấy người người tấp nập lấy hành lý khỏi những chiếc xe đang

đỗ, đi vào sân bay, theo một hướng thẳng tắp, đơn điệu.

Tuyết

trên không trung bay theo hình vòng cung, rơi xuống đất vẫn không an

phận còn nhảy thêm mấy bước nữa, dường như không cam tâm dừng lại.

“Em vẫn đang lái xe à ?”

“Đương nhiên rồi, em còn phải trả xe về công ty nữa.”

Lòng tôi trùng xuống, tuyết trên mặt đất cuối cùng cũng bỏ cuộc nằm im thin thít.

“Em gọi tới, chỉ để bảo anh tuyết rơi rồi thôi à?”

“Anh thích tuyết rơi còn gì?” Noãn Noãn nói, “em muốn nghe giọng anh vui mừng.”

“Anh...” ngừng một lúc, tôi lấy lại tinh thần, nói: “rất vui.”

“Đây là giọng vui mừng à? Nghe có vẻ không giống.”

“Vì lạnh đấy.”

“Lạnh á?”

“Ừ.”

Noãn Noãn khựng lại, mười giây sau mới nói: “Thế thì đi vào đi. Cảm lạnh thì tệ lắm.”

“Anh ngắm thêm một lúc đã.” Tôi cố nặn ra tiếng cười, “dù gì về Đài Loan cũng sẽ không được thấy nữa.”

Tuyết đã lớn hơn, gió cũng mạnh hơn, mặt đất càng lúc càng trắng, người càng lúc càng lạnh.

“Anh đi vào đi” Noãn Noãn nói.

Kéo cao cổ áo, rụt rụt cổ vào, tay trái cầm điện thoại tê cứng bèn cho tay phải thay ca.

“Anh...” giọng tôi hơi run run, “có thể gọi tên em không?”

“Anh lạnh quá hóa đần đấy à?” Noãn Noãn bật cười. “Đương nhiên là được.”

“Noãn Noãn, Noãn Noãn, Noãn Noãn.”

“Có tác dụng không?”

“Cực kì có tác dụng” tôi nói.

“Không phải nói bừa chứ?”

“Không. Là nói gọn