nh, em đi Hương Sơn nhặt.”
“Đây chắc không phải lá phong nhỉ” tôi nói.
“Đây là lá cây hoàng lô, cứ đến mùa thu là nhuộm sang sắc đỏ, hơn nữa càng
gặp sương càng thêm thắm sắc,” Noãn Noãn nói. “Sinh nhật anh đúng tiết
sương giáng, là lúc lá đỏ nhất và cũng đẹp nhất, vừa hay tặng anh làm
quà sinh nhật. Thích không?”
“Ừ.” Tôi gật đầu. “Cảm ơn em.”
“Có người nói mùa thu ở Bắc Kinh là đẹp nhất, đó là vì lúc đó lá trên Hương Sơn phủ tràn một sắc đỏ, đâu đâu cũng thấy một màu đỏ, còn đỏ hơn hoa,
đỏ hệt như lửa, cảnh sắc vô cùng đẹp” Noãn Noãn nói. “Vì vậy mùa thu tới Bắc Kinh là đẹp nhất.”
“Mùa thu nên quay lại Portman chứ” tôi nói.
“Anh vẫn nhớ bài thơ đó à?” Noãn Noãn hỏi.
“Ừ,” tôi nói. “Cảm ơn em.”
“Cảm ơn gì?”
“Vì em đã cho anh đọc được bài thơ ấy, và cũng cho anh uống cả vang đỏ.”
“Công ty chi tiền mà.”
“Nhưng tâm ý là của em.”
Noãn Noãn không nói gì nữa, chỉ mỉm cười.
Rẽ trái vào phố Vương Phủ Tỉnh, các cửa hàng hầu như đều đã đóng cửa, cảnh huyên náo ban ngày đã trở lại tĩnh lặng.
Tôi định bỏ chiếc lá đỏ vào ví, vừa mở ví ra, tấm ảnh trước mặt khiến tôi thất thần.
“Ngắm ảnh người yêu đấy à?” Noãn Noãn nói đùa.
“Đúng thế.” Tôi đưa ví cho Noãn Noãn.
Noãn Noãn chỉ nhìn qua liền đỏ ửng mặt, nói: “Ảnh của em sao lại ở trong ví anh?”
“Đây là ảnh Cao Lượng chụp lúc ở Bắc Thất lầu, Trường Thành năm ngoái” tôi nói.
“Thêm mấy năm nữa, có lẽ em không còn trông thế này đâu.” Noãn Noãn xem một lúc, rồi đưa ví lại cho tôi.
“Trong tim anh, em mãi mãi trông thế này” tôi nói.
“Nói cứ như sau này không gặp nữa ấy.” Noãn Noãn trừng mắt nhìn tôi.
“Anh nói sai rồi,” tôi nói, “anh xin lỗi.”
“Em chấp nhận” Noãn Noãn nói.
Khách sạn Đài Loan đã ở ngay trước mắt, chỉ cách chiều ngang một con đường, tôi và Noãn Noãn cùng dừng bước.
Trước khi cất chiếc lá đỏ vào ví, tôi nhận thấy dòng chữ mặt sau tấm lá.
Hẳn là chữ Noãn Noãn viết bằng bút lông: Sớm mai trên đường dài, tiếc tấm lòng lúc này.
“Em có nguyện vọng mới nào chưa?” tôi nói.
“Mong lần sau gặp lại, anh vẫn trông như bây giờ” Noãn Noãn nói. “Còn anh?”
“Hì hì” tôi bật cười.
“Vậy em phải cố sống cho tốt, đợi nguyện vọng thành sự thật.” Noãn Noãn cũng cười.
Noãn Noãn vẫy vẫy tay, lên taxi, đi về hướng Đông.
Tôi băng qua đường, về hướng Bắc, vào khách sạn.
Về phòng, sắp xếp hành lý, tôi mở cửa sổ, ra ban công ngồi, tận hưởng đêm cuối cùng ở Bắc Kinh.
Cảm thấy lạnh dần, tôi bèn đóng cửa sổ, nằm lên giường, đợi trời sáng.
Trời sáng rồi.
Kéo khóa va li chắc chắn, cho vé máy bay và giấy chứng nhận đồng bào Đài Loan vào ba lô tùy thân, rồi đi xuống sảnh.
Làm xong thủ tục check out, tôi ngồi lên ghế sofa trong sảnh khách sạn, mặt hướng ra cửa.
Noãn Noãn tới rồi, chậm rãi bước đến trước mặt tôi, dừng lại.
Tôi đứng dậy.
“Hi, Lương Lương,” Noãn Noãn nói.
“Hi, Noãn Noãn” tôi nói.
“Đi thôi” Noãn Noãn nói.
Noãn Noãn lại đi chiếc xe màu trắng, tôi xếp va li vào cốp sau, đóng nắp cốp lại, đột nhiên cảm thấy lạnh.
“Hóa ra đang là mùa đông” tôi nói.
“Đúng vậy.” Noãn Noãn nói, “lên xe thôi.”
Máy sưởi trong xe rất ấm, mới ngồi chưa đến nửa phút tôi đã phải cở áo khoác.
Thêm ba phút nữa, đến áo len cũng phải cởi ra luôn.
Noãn Noãn chỉ cười, không giải thích vì sao mở máy sưởi lớn thế, tôi cũng không hỏi.
Đường Nhị Hoàn thông thoáng bất ngờ, xe vừa tới giao lộ cũng thường gặp ngay đèn xanh.
Bắc Kinh dường như rất hoan nghênh tôi ra về.
Noãn Noãn nói em đã mua ít đồ ăn vặt Bắc Kinh, để tôi mang lên máy bay ăn.
“Lát đừng quên mang đấy” Noãn Noãn nói.
Tôi lập tức bỏ vào ba lô, vì hẳn lát nữa sẽ rất dễ quên này quên nọ.
“Lương Lương,” Noãn Noãn nói, “thương lượng với anh một chuyện được không?”
“Ừ.” Tôi gật đầu.
“Lát nữa...” Noãn Noãn bất ngờ lắp bắp, “lát nữa tới sân bay, em không xuống xe đâu.”
“Em sợ rơi nước mắt à?” tôi nói.
“Con gái Đông Bắc không khóc vào mùa đông” Noãn Noãn nói.
“Hở?”
“Trời -30 độ mà khóc, nước mắt còn chưa xuống tới cằm đã đóng thành băng rồi” Noãn Noãn nói. “Cảm giác đó chẳng dễ chịu gì.”
“Chẳng trách con gái Đông Bắc đặc biệt kiên cường” tôi nói.
“Nhưng mùa hè thì nước mắt rơi ác liệt,” Noãn Noãn cười cười, “bù lại mà”
“Vì thế...” Noãn Noãn nói, “lát nữa em không thể xuống xe đâu.”
“Vì bây giờ là mùa đông?”
“Đúng thế” Noãn Noãn nói. “Nhưng trong xe bật máy sưởi mức nóng nhất, giống như mùa hè.”
Tay Noãn Noãn siết chặt vô lăng, mắt đăm đăm hướng về phía trước, nhìn nghiêng có vẻ nghiêm túc.
“Anh không muốn thấy em khóc đâu” tôi nói. “Nếu lại tới Bắc Kinh, anh sẽ chọn tới vào mùa đông.”
“Lại là có lẽ vào mùa đông hả?” Noãn Noãn nói.
“Ừ,” tôi nói, “cuộc hẹn lớn, quả nhiên vẫn phải vào mùa đông.”
“Không phải lúc này, không biết khi nào, anh nghĩ có lẽ vào mùa đông” Noãn Noãn khẽ ngâm nga.
“Đúng thế” tôi nói.
Sau đó tôi và Noãn Noãn đều im lặng.
Ngoài cửa xe là đường cao tốc sân bay, dãy bạch dương hai bên đường dã nhuộm màu tuyết trắng.
Nhớ lúc mới tới vài hôm trước, hàng cây nhìn hãy còn e ấp thẹn thùng, mà giờ đây đã giàn dụa nước mắt.
Noãn Noãn là con gái Đông Bắc, giống cây bạch dương khiết bạch th