n toàn rồi.”
“Đã bảo anh phải chuẩn bị tâm lý mà.” Noãn Noãn trừng mắt với tôi. “Giờ lại toàn nói nhảm nữa.”
Qua Cư Dung Quan, chẳng mấy chốc đã đến Trường Thành – Bát Đạt Lĩnh. Nhìn đồng hồ, vẫn chưa đến mười một rưỡi.
Giáo viên nói giờ đi ăn mì trụng tương trước, ăn no xong còn có sức lên đường.
(Câu “ăn no còn có sức lên đường” nghe thật kỳ kỳ, phạm nhân bị chém đầu vào phút cuối đều được nghe câu này.)
Lúc ăn mì trụng tương, Cao Lượng khơi chuyện, cậu ta nói hồi nhỏ mẹ cậu ta
thường nấu một nồi to tương, chỉ cần múc vài thìa tương rưới lên mì, đảo đảo mấy cái, xì xụp húp là hết một bát, bữa ăn coi như xong.
“Bình thường đều ăn thế đấy,” cậu ta nói.
Tôi bỗng nhớ ra từ lúc xuống máy bay đến giờ, một hạt gạo trắng cũng chưa từng nhìn thấy, chứ đừng nói đến cơm trắng.
Trong sách giáo khoa Địa lý có viết: Người miền Nam ăn gạo, người miền Bắc ăn mạch, cổ nhân nói quả nhiên không sai.
Lên đến cáp treo phía nam nối với Nam Tư Lầu, khoang cáp vừa khởi động, Noãn Noãn liền cười thích thú.
Em xoay người lại, quỳ lên ghế ngồi, nhìn ra bên ngoài cửa sổ, vẫy tay lia lịa, miệng còn nói gì đó.
“Ngồi chắc đi,” tôi nói.
“Lần đầu gặp cũng phải chào Trường Thành, nói câu ‘đã vất vả rồi’ chứ,” Noãn Noãn nói.
“Em...”
“Đây cũng là lần đầu em leo Trường Thành đấy.”
“Đã nói em chuẩn bị tâm lý mà,” tôi nói. “Giờ thì toàn nói nhảm rồi.”
“Anh mới nói nhảm ý.” Noãn Noãn lại xoay người ngồi ngay ngắn.
Xuống cáp treo, các giáo viên dặn dò ngắn gọn nên lượng sức mình, không miễn cưỡng cố quá, nhớ hẹn tập trung ở Phong Hỏa Đài.
Tôi nhìn ra xa, Trường Thành uốn lượn qua các mỏm núi, như một con rồng lớn đang đợi rướn mình bay thẳng lên bầu trời.
Nhìn sang trái phải, hai mặt tường thành độ cao không đều, hình dạng cũng không đồng nhất.
Cao Lượng nói những răng cưa lồi lõm kia gọi là tường lũy, cao gần một mét
bảy, vừa đủ để che chắn cho những người giữ thành, phòng ngự kẻ địch bên ngoài. Tường lũy có các lỗ hổng để quan sát bên ngoài lúc tuần tra,
dưới các lỗ hổng có một lỗ nhỏ hình vuông để đặt cung tên bắn; mặt thấp
hơn chỉ cao một mét, gọi là tường hiên, cũng giống như những bức tường
thấp khác.
“Tường hiên dng để làm gì?” Noãn Noãn hỏi.
“Tuần tra mệt rồi có thể ngồi nghỉ uống miếng nước,” tôi nói.
“Đừng nói bừa,” Noãn Noãn nói.
“Người ngựa đi trên đường lên thành, nhỡ may bị ngã xuống dưới thì nguy hiểm,
tường hiên này có tác dụng bảo vệ,” Cao Lượng nói. “Hơn nữa tường hiên
cách mỗi đoạn lại có một cửa tròn, trong cửa có bậc thang đá để binh sĩ
lên thành xuống thành.”
Tôi nhìn Cao Lượng bằng ánh mắt kính trọng.
“Sau khi đến Bắc Kinh, cứ không có việc gì làm em lại leo Trường Thành mà,” cậu ta nói.
Chúng tôi cùng leo về phía Bắc, đoạn nào quá dốc còn có lan can sắt để mọi người vịn vào mà lên xuống.
Nhìn qua các lỗ hổng trên thành, toàn là núi non trùng điệp, cây khô, cỏ dại, làm thành một dải hoang vu.
Cứ cách trăm mét lại có một cái lầu thành hình vuông, loại hai tầng gọi là địch lầu, tầng trên cùng dùng để quan sát hoặc tấn công, tầng dưới để
binh sĩ nghỉ ngơi hoặc trữ vũ khí; loại một tầng gọi là thành đài, bốn
phía đều có lỗ hổng để tuần tra và tấn công.
Cao Lượng nói lầu Nam Tư, Nam Tam, Bắc Tam, Bắc Tư giờ vẫn hay gọi đều là các địch lầu.
“Chúng ta sẽ trèo lên Bắc Bát Lầu cao nhất so với mực nước biển trên đoạn Trường Thành Bát Đạt Lĩnh,” cậu ta nói.
Noãn Noãn dù gì cũng là con gái, thể lực yếu, thỉnh thoảng lại phải dừng lại dựa vào lan can thở lấy hơi.
Có lúc gió thổi khiến em nghiêng ngả, Cao Lượng nói đây là chỗ hút gió, nên gió rất lớn.
“Nếu là vào giữa mùa Thu Đông, gió còn mạnh hơn, trời còn lạnh hơn. Đến lúc
đó leo Trường Thành mới càng có cảm nhận sâu sắc,” cậu ta nói.
Lúc này chúng tôi ai nấy đều mặc quần áo mỏng, chỉ mang thêm bình nước mà
vẫn phải bám vào lan can lên xuống; vậy mà tướng sĩ giữ thành thời cổ cả người giáp sắt, tay mang binh khí, đầu đội cuồng phong chạy lên chạy
xuống nơi này. Ngày ngày nhìn ra cảnh hoang vu bên ngoài, ngoài tấm áo
bào của mình chẳng thấy nổi một bóng ai khác, hẳn phải đơn độc, cô quạnh đến nhường nào.
Muốn thấy bóng người lại cũng sợ thấy bóng
người, bởi chỉ cần nhìn thấy một bóng người có thể sẽ đồng nghĩa với
việc chiến sự bùng nổ, đây là kiểu tâm trạng mâu thuẫn gì?
“Nếu như...”
“Nếu như nam nữ trên đời đều có thể đối với nhau bằng tấm lòng chân thành
thuần khiết,” Noãn Noãn ngắt lời tôi, nói tiếp: “đến lúc đó Trường Thành có thể ngậm cười mà sụp đổ rồi. Có phải anh muốn nói thế không?”
“Hì,” tôi bật cười. “Em nghỉ đủ chưa?”
“Rồi,” Noãn Noãn gật đầu.
Cao Lượng thể lực khỏe, dọc đường cứ giơ máy ảnh như giơ súng chụp đông
chụp tây chẳng ngơi nghỉ. Tôi và Noãn Noãn cứ đến một địch lầu lại ngồi
nghỉ ngơi uống nước, ngắm nghía tứ phía.
Trên tường thành thường
thấy mấy dòng chữ “Đã từng đến đây” do các du khách đề lên, hiện tượng
này cũng thường thấy tại các danh lam thắng cảnh ở Đài Loan.
Xem ra Tôn Ngộ Không trong Tây du kí quả là hại người không nhẹ.
Còn nhớ hồi đại học đi thăm nhà ma Dân Hùng, ở đó đâu đâu cũng bị v
