lại còn kéo theo cả vali hành lý làm anh không thể không kinh
ngạc. Nhưng mọi người gạn hỏi điều gì cô cũng không trả lời, chỉ đơn giản nói
rằng muốn ở lại đây chơi hai ngày, còn dặn không ai được cho Cố Hoài Ninh biết.
Diệp Dĩ Trinh chưa kịp phản ứng gì thì ba anh đã gật đầu lia lịa đồng ý ngay. Làm
sao ông có thể không đồng ý chứ, ngày nào ông cũng ngóng trông Lương Hoà đến,
trải giường lót chiếu chờ cô còn không kịp thì làm sao mà có thể không đồng ý
cho được.
Cái nhìn chăm chú của Diệp Dĩ Trinh khiến Lương Hoà
bối rối, cô đưa tay vuốt vuốt tóc nhằm ngăn trở tầm mắt anh. Nhưng điều này
không hề ảnh hưởng chút nào đến Diệp Dĩ Trinh, ngược lại anh quan sát càng riết
róng hơn. Không biết vì sao, Lương Hoà luôn có cảm giác người đàn ông này và Cố
Hoài Ninh tương tự nhau ở một mặt nào đó. Nhất là ánh mắt như cười mà lại không
phải cười kia, khiến cô có cảm giác nổi cả gai ốc, không được tự nhiên tới nỗi
muốn bực mình. Lương Hoà buồn giận, buông ly trả xuống hỏi: "Nhìn
cái gì chứ?"
Dáng vẻ đó không hề tạo thành bất kỳ sự uy hiếp nào
đối với Diệp Dĩ Trinh, anh cười nhẹ, ngả người tựa lưng vào thành ghế, "Có
chuyện buồn bực gì phải không?"
Lương Hoà ngạc nhiên: “Vì
sao lại hỏi như vậy?"
"Tôi nhìn thấy như vậy. Hai hôm nay
tinh thần cô có vẻ rã rời, ừm.. nói đúng hơn là mất hồn mất vía."
"Làm gì có chuyện đó chứ, đó là cảm
giác sung sướng biết không, sung sướng khi nghỉ phép."
Cô vừa dứt lời đã thấy ánh mắt của Diệp Dĩ Trinh loé
lên một ý cười. Cô nhún nhún vai, có cảm giác như tâm tư của mình bị người ta
nhìn xuyên thấu.
"Có chuyện gì thì kể đi, biết đâu tôi lại giúp
được điều gì đó."
"Không phải vấn đề giúp hay là không
giúp." Lương Hoà chán nản cúi
đầu, cuối cùng cô quyết định kể cho Diệp Dĩ Trinh nghe, giấu kín trong lòng hai
hôm nay cô cảm thấy quá đủ rồi, vừa không thoải mái vừa không yên tâm.
Phản ứng của Diệp Dĩ Trinh không như Lương Hoà dự
đoán, nghe cô kể xong anh vẫn không tỏ thái độ gì, bình tĩnh uống trà, sau đó
nói, "Như vậy có nghĩa là hai người phối hợp với
nhau, lừa Cố Tam có phải không?"
Hai người ở đây ý chỉ là cô và ba chồng. Lương Hoà há
mồm ngạc nhiên, chuyện này sao lại gọi là lừa được nhỉ? Cố Trường Chí thấy cô
không muốn đi nên ông rộng lượng "khai ân"
để cô quay về thôi mà? Chỉ là cô không về nhà mà đến đây thôi, chuyện này cũng
chỉ muốn thử thử tình cảm của Cố Hoài Ninh mà thôi, thử, đúng là chỉ muốn thử
một chút. Ai bảo lúc nào anh cũng tỏ vẻ điềm đạm bình tĩnh như núi khiến người
ta bất mãn.
"Giáo sư Diệp, anh không hiểu đâu.
Giữa hai chúng tôi không đơn giản như anh nghĩ vậy đâu." Lương
Hoà nhìn chằm chằm xuống bàn tay, nghiêm túc nói. "Anh
ấy luôn xem tôi như một đứa trẻ con, chưa bao giờ chia sẻ hay tâm sự cho tôi
biết những chuyện của anh ấy. Tâm tư tình cảm thì anh ấy giấu rất kỹ, chẳng bộc
lộ ra bao giờ, ngay cả anh ấy có yêu tôi hay không, tôi cũng không biết rõ
ràng. Vì thế, tôi chỉ là.. chỉ muốn xác nhận lại một chút."
Diệp Dĩ Trinh cười cười nhìn cô. Vậy mà còn nói mình
không phải là trẻ con, yêu hay không yêu, chuyện này làm sao mà có thể để trên
đầu lưỡi để lôi ra nói một cách thường xuyên được? Dáng vẻ rối rắm băn khoăn
như vậy của Lương Hoà,trong mắt anh trông thật giống một người. Mà cái tên Cố
Hoài Ninh này cũng thật là, cứ luôn im ỉm giấu kín tâm tư, hèn gì Lương Hoà
nhịn không được mới phản ứng như vậy.
"Lương Hoà, tình cảm nam nữ không
phải chỉ cần nói yêu là có thể đảm bảo được đời đời kiếp kiếp. Vả lại, tuy rằng
bề ngoài Cố Hoài Ninh nhìn có vẻ toàn tài như thế, nhưng thật ra cũng có một số
mặt mà anh ấy không biết, hoặc không am hiểu.Trong số đó tình cảm chính là
nhược điểm của anh ấy. Vả lại, đừng tưởng rằng hai người thông đồng với nhau mà
có thể giấu giếm được Cố Hoài Ninh."
Lương Hoà nghe Diệp Dĩ Trinh nói ra rõ ràng hợp lý như
vậy thì mắt sáng lên, hỏi, "Giáo sư Diệp phân tích kỹ
lưỡng như vậy, có phải là đã từng có kinh nghiệm rồi đúng không?"
Diệp Dĩ Trinh liếc nhìn cô một cái, "Nghiêm
túc mà nói, tôi không phải giáo sư Diệp, mà là cậu của cô."
Cậu? Lương Hoà sửng sốt đờ người ra. Biểu tình trên
gương mặt cô khiến Diệp Dĩ Trinh cảm thấy mình đã hơi đường đột, nhưng anh chưa
kịp nghĩ ra đề tài gì để lảng chuyện đi, thì thím Tề đã cầm điện thoại từ dưới
lầu đi lên.
"Hoà Hoà, cháu có điện thoại này,
thím vừa nghe hộ, là điện thoại gọi từ bên nhà họ Cố." Diệp Dĩ
Trinh nhìn thím Tề mỉm cười. Anh không thể không công nhận một điều rằng Lương
Hoà quả thật rất có khả năng thu phục tình cảm của mọi người, dù già hay trẻ.
Đơn cử một ví dụ, chỉ mới hai ba ngày thay vì gọi "con
dâu thứ ba nhà họ Cố" thím Tề đã chuyển sang
gọi thẳng "Hoà Hoà”.
Lương Hoà vừa nghe là điện thoại của nhà họ Cố tim cô
liền đập thình thịch lên, hỏi, "Là ai gọi vậy thím
Tề?"
Thím Tề nở nụ cười, "Là
cậu Phùng Trạm, nói là tìm cháu có việc gì đó."
Lương Hoà thở ra nhẹ nhõm, đứng d