ược rồi, anh đồng ý."
Lương Hoà thở ra một hơi nhẹ nhõm, nhưng trong lòng bởi
vì câu trả lời của anh mà lại cảm thấy trống vắng. Cô do dự một chút rồi vòng
tay ôm người anh.
Cố Hoài Ninh, hãy để tình yêu của chúng ta thử thách
một lần xem sao.
Cũng giống như khi đến đây, Lương Hoà không có nhiều
hành lý để đóng gói mang về, một túi xách nho nhỏ, bên trong chỉ có vài bộ
quần áo và đồ dùng cá nhân, ít ỏi đến mức đáng thương.
Trương Hân dịch dịch lại gần Lương Hoà, mái tóc cô bé
tết thành hai bím, đội chiếc bịt tai hình gấu bông trông rất đáng yêu. Cô bé
ngẩng đầu nhìn cô, hỏi, "Cô Lương, cô phải đi thật
sao?"
Lương Hoà vén mấy sợi tóc loà xoà trên trán cô bé, gật
đầu. Lâm Nhiên kéo Trương Hân ý bảo cô bé đứng sang bên cạnh, bà nhìn
ngó rồi xách mấy túi hành lý của Lương Hoà để lui ra một góc, hỏi cô, "Giờ
sắp Tết rồi, có thể mua được vé máy bay không?"
Lương Hoà nói, "Cháu đi
cùng với ba, không cần phải mua vé máy bay đâu ạ."
Lâm Nhiên nhìn cô, bà đánh giá sắc mặt Lương Hoà nhưng
không phát hiện ra điều gì khác lạ, nhịn không được bà vẫn hỏi, "Sao
tự nhiên lại quyết định đột ngột như vậy? Không giận dỗi gì đấy chứ?"
Lương Hoà cười cười, ngẩng đầu lên nhìn đã thấy xe Cố
Hoài Ninh vừa vòng vào trước cổng, dừng trước mặt mọi người. Cố Hoài Ninh vừa
xuống xe Trương Hân liền lon ton chạy lại gần, anh cong ngón tay cốc lên đầu cô
bé một cái, cô bé mím miệng dỗi hờn, vốn định hỏi mấy câu lại nuốt trở về trong
bụng.
Cố Hoài Ninh nhìn Lâm Nhiên và Lương Hoà, anh cúi
xuống vừa xách mấy túi hành lý của cô vừa nói, "Ba
vừa gọi điện nói là sẽ không qua đây, anh sẽ đưa em đến thẳng sân bay
luôn."
Lương Hoà gật đầu trả lời với anh rồi quay lại chào
hai mẹ con Trương Hân. Lâm Nhiên liếm môi định nói thêm điều gì đó, nhưng thấy
vẻ mặt bình tĩnh của hai người bà đành thở dài, chỉ dặn Lương Hoà mấy câu đi
đường cẩn thận. Lương Hoà cười với bà rồi trèo lên xe.
Cố Hoài Ninh lái xe chầm chậm ra cổng chính, chiến sĩ
mở cửa là người mà Lương Hoà rất quen, lần đầu tiên khi cô đến đây đúng phiên
trực gác của cậu ấy. Từ đó về sau mỗi lần gác, khi thấy Lương Hoà cậu ta luôn
nghiêm trang đứng thẳng chào cô "Chị dâu!", hôm
nay cũng vậy. Lương Hoà mỉm cười, chậm rãi trượt cửa kính xe lên.
"Lạnh à?"
Giọng anh vang lên, Lương Hoà nghiêng đầu sang nhìn
nửa khuôn mặt anh, một khuôn mặt với góc cạnh rõ ràng, đường viền cằm hoàn hảo
mà mạnh mẽ. Chỉ nhìn như vậy cũng khiến cô mê muội, Lương Hoà thầm cười nhạo
chính mình, lầm bầm"Không lạnh, rất ấm mà."
Cố Hoài Ninh không trả lời, nhấn ga tăng tốc độ xe lên
rất nhanh. Khi đến nơi Cố Hoài Ninh đậu xe ở bãi bên ngoài. Sân bay luôn đông
người như vậy, đủ các loại thành phần, đủ loại hành lý, người người bao lớn bao
nhỏ, tay xách nách mang túi hộp hối hả ra vào, trên khuôn mặt còn nén không
được vẻ mừng rỡ vì sắp được về với gia đình. Đây mới là những người về nhà đoàn
tụ cùng người thân, cho dù đường xá xa xôi mệt nhọc, nhưng niềm vui sướng trong
lòng kia thì không thể giấu đi, làm gì có ai giống như cô, che không được vẻ
mặt phiền muộn.
Cô thở dài cố gắng bình phục lại tinh thần, quay sang
xách hành lý. Tay vừa đụng đến vali thì một bàn tay to lớn khác đã trùm lên tay
cô. Độ ấm áp từ lòng bàn tay ấy truyền lại khiến Lương Hoà sửng sốt, ngẩng đầu
lên. Anh nhìn cô chăm chú, trong đôi mắt đen ấy ẩn chứa ý tứ gì cô không thể rõ
được. Bị anh nhìn một lát Lương Hoà cảm thấy bối rối, lập tức rút tay ra đứng
tránh sang một bên.
Cảm giác trống không dưới bàn tay khiến anh nhíu mày,
cuối cùng anh cười một cách bất đắc dĩ, xách vali hành lí ra khỏi cốp xe.
Do thời tiết hôm nay không được tốt như hôm qua cho
nên máy bay trực thăng đến muộn nửa tiếng. Cố Trường Chí ngồi trong phòng chờ
đọc báo, thấy hai người vào thì ngẩng đầu nhìn cười.
"Đợi thêm một lát nữa, máy bay đến
muộn."
Cố Hoài Ninh gật gật đầu, vừa mới buông vali xuống di
động trong túi áo anh liền vang lên. Anh do dự chưa biết có nên nghe hay không,
Lương Hoà liền nói, "Nếu có việc thì anh cứ đi
đi." Vẻ mặt thông cảm của cô anh muốn nói cũng không biết
nói như thế nào, chần chừ một chút Cố Hoài Ninh tắt máy, nhìn cô chăm chú.
"Em muốn anh đi hả?"
Lương Hoà cúi đầu im lặng không trả lời, ba anh lại
lên tiếng, "Nếu con bận thì cứ về trước
đi, không sao cả. Ba và Lương Hoà ngồi đợi một lát nữa rồi sẽ bay."
Ý là có anh hay không thì cũng chẳng sao, Cố Hoài Ninh
nheo mắt nhìn nhìn hai người, chậm rãi nở ra một nụ cười, "Vậy
cũng được, thế thôi con đi nhé." Nói
xong anh vuốt nhẹ tóc cô, "Về đến nơi gọi điện thoại
cho anh." Dừng một chút anh lại nói thêm, "Nếu
như không muốn ở nhà đợi thì cứ quay lại đây, được không?"
Trong giọng nói phảng phất có hàm ý dụ dỗ, Lương Hoà
không thể không gật đầu đồng ý. Cô ngẩng đầu nhìn anh đẩy cửa đi ra ngoài, một
cảm giác vô cùng mất mát trùm lên cả cơ thể khiến cô đứng không vững, vịn tay
trên thành ghế sô pha gượng ngồi xuống. Phả