ô dã ngoại vậy. Dứt lời, Minh Đạo
Liên liền quay người bỏ đi, vừa đi vừa móc điện thoại ra gọi.
Tôi lặng câm không nói được nửa lời.Nghe nói, chỉ có những người
quyền cao chức trọng mới có tư cách được xe đưa rước trong sân bay, phần lớn những người còn lại chỉ có thể đi bộ mà thôi.
“Tiểu Vũ, cái tên Minh Đạo Liên này có phải lúc nãy lái xe nhanh quá
nên điên loạn rồi không?”, Tùng Bình ghé sát vào tai tôi, thì thầm hỏi.
Tôi lắc đầu, mặc dù trong đầu cũng có suy nghĩ như vậy nhưng tỉ lệ phát
sinh chuyện này ở Minh Đạo Liên cũng nhỏ xíu như khả năng chúng tôi có
thể lái xe vào sân bay vậy.
“Lâm Xuân Vũ, cô nhanh lên giùm tôi!”, gọi xong điện thoại, Minh Đạo
Liên liền ngoảnh lại gọi tôi, “Tôi vừa gọi điện cho chỉ huy sân bay rồi, ông ấy đồng ý cho chúng ta 20 phút để vào bên trong sân bay. Nhưng mà
chỉ được hai người thôi. Có nghĩa là ngoài tôi ra, chỉ có Lâm Xuân Vũ
được vào cùng tôi thôi!”
“Thật sao?”, tôi không tin vào tai mình nữa. Nhưng bây giờ cũng không có thời gian để mà hỏi xem anh ta đã làm như thế nào nữa.
Chiếc xe đua Ferrari lao vút vào trong sân bay. Dưới sự hướng dẫn của nhân viên sân bay, chúng tôi nhanh chóng tìm được chuyến bay cần tìm
đó.
“Trúc Du, Nam Trúc Du!”, tôi chạy lên cầu thang máy bay, lao vào trong khoang máy bay và cất tiếng gọi thật lớn, “Nam Trúc Du…”
“Xin lỗi quý khách, nếu không phải là người của chuyến bay này thì quý
khách không được phép vào trong khoang máy bay!”, cô tiếp viên hàng
không xinh đẹp lại gần tôi, lịch sự nói.
Trên hàng ghế hạng nhất, tôi nhìn thấy Mê Cúc đang nhăn nhó mặt mày, tay chống cằm, khuôn mặt bối rối không biết phải làm thế nào. Nhưng
chiếc ghế bên cạnh cô ấy trống không, không hề thấy bóng dáng của Trúc
Du đâu cả.
“Mê Cúc, Nam Trúc Du đi đâu rồi?”, tôi kéo tay của Mê Cúc, sốt ruột
hỏi, “Mê Cúc, tôi xin lỗi. Tất cả những thứ khác tôi đều có thể nhường
cho cậu, nhưng Nam Trúc Du thì không! Cho dù cậu có ngăn cản thế nào tôi cũng sẽ dẫn anh ấy quay về! Bởi vì, Nam Trúc Du là… của tôi!”
“Cuối cùng cậu cũng có quyết định rồi ư?”, Mê Cúc đứng dậy, liếc nhìn Minh Đạo Liên ở phía sau lưng tôi.
“Đúng vậy! Tôi cần Nam Trúc Du!”, Mê Cúc nhìn sâu vào mắt tôi. Một
hồi lâu sau, một nụ cười tinh khiết như hoa sen trên núi tuyết hiện ra
trên khuôn mặt cô.
Tôi chưa bao giờ nhìn thấy nụ cười như vậy ở Mê Cúc. Mặc dù nụ cười
ấy không được rạng rỡ và quyến rũ như bình thường nhưng tôi lại thực sự
rất thích nụ cười này của cô ấy. Một thứ cảm giác ấm áp và thuần khiết
lan tỏa trong lòng tôi.
Không biết tại sao, tôi đột nhiên có một cảm giác rất mãnh liệt, một
Mê Cúc với nụ cười thuần khiết ấy mới chính là người bạn thân thiết nhất của tôi.
“Cái tên Nam Trúc Du chết tiệt ấy, tôi chỉ nói vài câu đại loại như
là từ nay cậu và Mậu Nhất sẽ sống những tháng ngày hạnh phúc. Kết quả là cậu ta chịu không nổi lên đã bỏ tôi lại và chạy mất hút rồi!”, Mê Cúc
nhìn tôi, dẩu môi nói.
Như vậy là sao? Tôi ngây người ra: Nam Trúc Du bỏ lại Mê Cúc và chạy mất rồi? Như vậy là sao?
“Còn ngây người ra đó làm gì nữa?”, Mê Cúc thò tay ra, vỗ “bốp” vào vai tôi.
“Sao lại đánh tôi?”
“Tiểu Vũ, đã có ai nói với cậu rằng, cứ gặp phải chuyện gì có liên
quan đến Nam Trúc Du là y như rằng cậu lại biến thành một con ngốc
chưa?”, Mê Cúc trợn mắt quát tôi, sau đó, đột nhiên đôi mắt cô ấy đỏ
lên, vòng tay ôm chặt lấy tôi, “Đồ ngốc, Nam Trúc Du đi rồi, anh ấy đi
tìm cậu rồi!”
“Hả…”, tôi ngẩn người nhìn Mê Cúc trong vòng tay mình.
“Trúc Du nói, anh ấy vốn dĩ rất chiều cậu nên hoàn toàn nghe theo
những gì cậu muốn. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ một đứa ngốc như cậu
không thể xử lí được vấn đề tình cảm này, thế nên phải để anh ấy chủ
động giải quyết mới xong!”
Quả nhiên là như vậy, Nam Trúc Du làm gì cũng đều là vì nghĩ cho
tôi, tán thành mọi quyết định của tôi mà thôi! Cái tên ngốc này, anh ấy
không phải là không cần tôi nữa!
Nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt.
“Cái gì?”, cổ họng tôi như nghẹn lại, “Tôi mới chính là kẻ ngốc! Bây giờ tôi phải đi tìm anh ấy, phải tính sổ với anh ấy!”
“Tiểu Vũ, tôi phải đi đây!”, Mê Cúc kéo lấy tay tôi, vẻ mặt tội
nghiệp, “Lẽ nào cậu chỉ không nỡ rời bỏ Nam Trúc Du thôi ư? Nhìn thấy
tôi ra đi cô đơn thế này mà cậu không cảm thấy gì sao?”
“Tôi…”, tôi chưa bao giờ nhìn thấy bộ dạng đáng thương như thế này ở Mê Cúc, vì vậy đột nhiên tôi cảm thấy vô cùng hoảng hốt, “Mê Cúc, sao
tôi có thể giận cậu được chứ? Chẳng phải chúng ta là bạn thân sao? Mặc
dù thỉnh thoảng có cãi nhau, nhưng mà tôi vẫn rất quý cậu!”
“Thật sao?”
“Thật mà!”, tôi kiên quyết gật đầu.
Để biểu thị thành ý của mình, suýt nữa thì tôi định giơ tay lên thề với trời.
“Thế cậu thích Trúc Du nhiều hơn hay là thích tôi nhiều hơn?”
“Hơ…”, mồ hôi trên trán tôi túa ra, cái này có thể so sánh được sao?
“Hai người, một người là NO. 1 trong lĩnh vực tình yêu, một người là số
một trong tình bạn. Xét từ một góc độ nào đó thì vị trí của hai người là như nhau”. Oái, tôi thật là đáng nể, nghĩ ra được cả những lời ướt át
như thế này!
“Thật không? Tôi biết là Tiểu V
