Teya Salat
Chàng Trai Ngọt Ngào

Chàng Trai Ngọt Ngào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324893

Bình chọn: 8.5.00/10/489 lượt.

hong độ của Lâm mỗ này gì cả! Cứ tưởng

sau khi tuyên bố cho con và Mậu Nhất đính hôn con sẽ điên tiết nhảy lên

phản đối, nào ngờ để cho ta phải nhẫn nại chờ đến tận bây giờ. Khó khăn

lắm mới đưa ra được quyết định đuổi theo thằng nhóc đó, con lại còn đứng đần ra đó mà cám với chả ơn…”

Ặc ặc…

Tôi ngây người nhìn bố cằn nhằn. Ý của bố không phải là bố vẫn đang chờ đợi tôi đuổi theo và lôi Nam Trúc Du về đây đấy chứ?

Hình như bố cũng rất thích Nam Trúc Du thì phải?

“Bố ơi, hu hu hu…Bố yên tâm, con nhất định sẽ tìm lại con rể tương

lai yêu quý cho bố!”, tôi thể hiện động tác “cố lên” và nói với bố.

“Á, đại tiểu thư, chỉ còn 15 phút nữa là máy bay sẽ cất cánh đấy! Làm

sao bây giờ? Có lái xe như bay qua đó ít nhất cũng phải mất 20 phút

đấy…”, Tùng Bình sốt ruột la lên.

“Đáng ghét, sao cậu không nhắc tôi sớm!”, tôi vừa quát Tùng Bình vừa lao như bay xuống cầu thang.

“Xe bình thường thì đương nhiên không đến kịp, nhưng nếu là xe đua

Ferrari, lại cộng thêm với một lái xe có tài nghệ đua xe siêu đằng thì

chỉ cần 10 phút sẽ đến sân bay thôi!”, một giọng nói lạnh lùng vang lên

ngay khi đầu óc tôi đang rối bời.

Tôi ngoảnh đầu lại nhìn, hóa ra là Minh Đạo Liên. Minh Đạo Liên mặc

một chiếc áo phông đen và quần bò, nhìn rất cool! Ngón tay anh đang quay quay một vật gì đó, mà nếu như tôi không nhầm thì đó là chìa khóa của

chiếc xe đua Ferrari.

“Minh Đạo Liên…”, tôi phấn khích reo lên.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng đúng vào thời khắc quan trọng nhất, người có thể giúp đỡ tôi lại là người mà tôi ghét nhất. Cũng có thể là Minh

Đạo Liên không đáng ghét như tôi vẫn nghĩ!

Vol 3. Em muốn chúng ta ở bên nhau

“Tiểu Vũ, tài nghệ lái xe của Đạo Liên rất điêu luyện, chúng ta phải nhanh lên mới được!”, tôi còn chưa kịp phản ứng thì Mậu Nhất đã dắt tôi chạy về phía xe của Minh Đạo Liên.

“Cám ơn!”, thời gian không cho phép tôi tiếp tục chần chừ, thế nên tôi liền ngoan ngoãn vào trong xe.

Tôi tưởng rằng chỉ có tôi muốn muốn ra sân bay, nhưng cuối cùng ngay cả hội trưởng Mậu Nhất và Tùng Bình cũng kiên quyết leo lên chiếc xe

đua màu đỏ của Minh Đạo Liên để cùng tôi ra sân bay.

“Vèo…” một tiếng….

Gần như chỉ một giây sau khi chúng tôi thắt dây an toàn xong, chiếc

Ferrari màu đỏ lao vụt đi. Chỉ trong giây lát, ngôi nhà của tôi đã biến mất ở phía sau.

Trên đường đi, cảnh vật bên ngoài cửa sổ lao vùn vụt qua cửa kính xe. Chiếc xe Ferrari màu đỏ lao trên đường với tốc độ kinh hồn. Minh Đạo

Liên cho xe lách sang trái rồi lách sang phải…lần lượt vượt lên những xe trước mặt. Mười phút sau, chúng tôi đã đến sân bay an toàn.

Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi đi ra sân bay với tốc độ nhanh như vậy.

Tôi tin chắc tốc độ này cũng là nhanh nhất trong đời tôi, bởi vì sau

lần này, tôi cho rằng bản thân mình không còn có dũng khí để ngồi lên xe của Minh Đạo Liên nữa.

Khuôn mặt tôi xanh lét như tàu lá khi lao ra khỏi chiếc xe Ferrari đỏ của Minh Đạo Liên. Bất chấp tất cả, tôi lao như bay vào trong cửa kiểm

soát vé.

“Hành khách chú ý, máy bay BL701 đi Paris bắt đầu soát vé, mời các hành

khách hãy đến cửa số 2 để làm thủ tục lên máy bay!”, trong phòng chờ

vang lên tiếng thông báo.

Chuyến bay BL701 chuẩn bị soát vé chính là chuyến bay đi Pháp của Nam Trúc Du và Mê Cúc.

Tôi chạy như bay tới cửa số 2, nhưng trong dòng người xếp dàng dài, tôi không tìm thấy cái bóng mảnh dẻ quen thuộc ấy đâu cả.

“Xin đừng , Trúc Du ơi…”, tôi đứng ở bên ngoài cửa soát vé, nhìn vào phía bên trong, gào tên anh trong tuyệt vọng: “Trúc Du!”

“Xin lỗi, mời cô đứng tránh cửa soát vé ra, xin đừng làm ảnh hưởng

đến công việc của chúng tôi!”, nhân viên bảo an ở sân bay kéo tôi ra

khỏi cửa soát vé, không cho tôi bước vào nữa.

“Cuối cùng vẫn không đến kịp sao?”, tôi nhìn hàng rào thép đang ngăn

cách giữa tôi và Nam Trúc Du, những giọt nước rơi lã chã trên khuôn mặt.

“Tiểu Vũ…”, Mậu Nhất đỡ tôi dậy, khẽ gọi tên tôi.

“Cậu ta đã vào trong rồi sao?”, Minh Đạo Liên vừa đỗ xe xong liền lập tức chạy vào. Nhìn thấy bộ dạng của tôi, anh ấy như đã hiểu ra mọi

chuyện.

“Tùng Bình…”, tôi quay đầu lại gọi Tùng Bình, “Cậu mau về nhà lấy hộ

chiếu cho tôi. Tôi phải lập tức mua vé máy bay đi Paris. Cho dù có phải

dùng cách gì tôi cũng nhất định phải dẫn anh ấy quay trở lại! Nam Trúc

Du là của tôi, cho dù Mê Cúc có là bạn thân của tôi đi chăng nữa cũng

không thể cướp anh ấy được!”

“Nếu sớm tỉnh ngộ thì tôi đã không phải giả làm kẻ mù với cô rồi!”,

Minh Đạo Liên quay quay chiếc chìa khóa xe ở trong tay, từ tốn nói:

“Không cần phải lấy hộ chiếu đâu, máy bay vẫn chưa cất cánh, ai nói là

chúng ta không thể ngăn họ lại nào?”

“Nói vậy là có ý gì?”, tôi và Mậu Nhất, còn cả Tùng Bình đều tròn mắt nhìn Minh Đạo Liên.

Người ta đã soát vé và lên máy bay rồi, chúng tôi còn có thể làm thế

nào được đây? Không có hộ chiếu, không vé máy bay..chúng tôi hoàn toàn

không thể đặt chân lên máy bay được.

“Đi thôi, sân đậu máy bay quả thực quá to, vì vậy cần phải tiết kiệm

thời gian. Chúng ta lái xe vào đi!”, Minh Đạo Liên thản nhiên nói, cứ

như thể dễ dàng như lái xe ra ngoại