sao, tìm ban ngày ban mặt còn không tìm thấy, ba người đàn bà quá nửa đêm còn đi ra ngoài tìm thì có thể tìm thấy hả?”
“Có thể tìm được…” Hà Hoa rơi lệ, bướng bỉnh cãi: “Huynh ấy không mất tích, nhất định là trốn ở chỗ nào đó chờ con đi tìm huynh ấy … Con gọi huynh ấy, huynh ấy nếu nghe thấy con gọi chắc chắn sẽ đi ra, huynh ấy cố ý nấp đâu đó thôi … Một mình con cũng có thể tự tìm được huynh ấy…”
Cha Hà Hoa cau mày trừng mắt nhìn Hà Hoa một lát, bình tĩnh quay sang nói với mẹ Hà Hoa: “Đi vào trong phòng lấy áo của ta ra đây!”
Mẹ Hà Hoa hơi ngạc nhiên, nhưng cũng vội vàng chạy vào buồng trong lấy đồ, cha Hà Hoa lại nói với Đại Bảo: “Mày mau đi đến nhà chú Ba, bảo chú ấy với hai thằng con nhà chú ấy sang đây, gọi thêm bọn Kim Lộc bảo bọn nó mang vài người lại đây.”
Đại Bảo vâng dạ rồi chạy ra khỏi nhà, lúc này Tiểu Bảo cũng từ trong phòng đi ra, đã tự mặc quần áo đâu vào đấy, bước ra nói: “Cha, con cũng đi nữa.”
Cha Hà Hoa nói: “Mày đi làm gì, còn chưa đủ phiền phức hay sao.”
Tiểu Bảo : “Cho con đi cùng, anh rể ngày thường hay chơi với con, con gọi một câu là huynh ấy sẽ ra ngay.”
Hà Hoa nhíu mày, trừng mắt sắp nổi giận, nha đầu béo đứng bên cạnh vội vàng chạy tới kéo Tiểu Bảo sang một bên. Rất nhanh, Đại Bảo đã mang người về, ngoại trừ mấy người cha Hà Hoa bảo gọi tới, còn gọi thêm cả mấy huynh đệ chơi với cậu từ bé, thêm người nhà họ nữa, tất cả hơn mười người đàn ông, người cầm đuốc, người cầm cuốc, người cầm cây gậy trong tay bắt đầu chia ra tìm kiếm.
Hà Hoa vẫn cúi đầu đứng ở cửa yên lặng rơi lệ, lúc này thấy mọi người đi ra ngoài tìm cũng đi theo. Cha Hà Hoa muốn quát cô trở về, nghĩ ngợi một chút, cũng không mở miệng nói gì, chỉ thở dài, mang theo vài người đi dọc đường nhỏ từ cổng thôn ra bên ngoài tìm. Hà Hoa cũng cùng Đại Bảo và bốn năm thanh niên đi tới ngọn núi phía sau thôn tìm.
Đêm hôm khuya khoắt, tuy rằng mấy người bọn họ giơ cao cây đuốc lên, nhưng cũng không chiếu sáng được những chỗ xa. Hà Hoa đi ra khỏi thôn bắt đầu lớn tiếng gọi, gọi cho tới khi vào đến tận ngọn núi.
“Trường Sinh! Trường Sinh! Ta là Hà Hoa! Huynh đang ở đâu?!”
“Trường Sinh! Huynh mau trả lời đi! Trường Sinh!”
“Trường Sinh! Ta không giận nữa! Ta trở về nhà với huynh! Trường Sinh! Huynh mau xuất hiện đi!”
“Trường Sinh! Huynh không được trốn! Huynh mau ra đây! Trường Sinh!”
“Trường Sinh!” “Trường Sinh!” “Trường Sinh!!!!”
Hà Hoa vừa tìm kiếm vừa gọi, cô vẫn luôn cảm thấy Trường Sinh đang trốn ở một nơi nào đó, khi nghe cô gọi sẽ đột nhiên chạy ra, cúi đầu chớp mắt, sau đó lại vừa ấm ức, vừa tức giận nhìn cô. Nhưng mà bất kể cô gọi tới khàn cả giọng, dù khóc hay gọi, dù mắng hay cầu xin, thì cho tới tận khi chân trời bắt đầu hé lộ tia nắng ban mai, Trường Sinh vẫn không hề xuất hiện.
Mấy người thanh niên cùng đi tìm giúp đều mệt mỏi và uể oải, càng ngày càng cảm thấy hy vọng xa vời, nhưng lại nhìn bộ dạng thẫn thờ như mất hồn mất vía của Hà Hoa lại không đành lòng bỏ về, tất cả mọi người đều tìm suốt một đêm, cuối cùng có người không làm sao được đành tiến lên nói chuyện: “Hà Hoa tỷ tỷ…Trời sáng rồi… Chúng ta đã tìm suốt một đêm…đệ thấy…”
Bị đày đọa cả đêm, Hà Hoa dĩ nhiên chẳng có chút tinh thần nào, chỉ đi loạn xạ không mục đích, nghe có người nói chuyện với cô, giống như vô ý thức đáp: “Được…Mọi người trở về đi…Ta sẽ đi tìm…Vẫn còn chưa tìm hết, bên kia còn chưa tìm…” Nói xong liền vạt cỏ ra hai bên muốn bước tiếp.
Đại Bảo nhanh tay kéo cô lại, vội la lên: “Bên kia toàn là hố sâu đầy nước, rơi xuống đấy không phải chuyện đùa đâu.”
Hà Hoa nghe xong cũng không quay lại, ngược lại càng thêm hoảng hồn lao vào trong, hoảng hốt lẩm bẩm: “Anh rể của đệ không biết … Huynh ấy không biết chỗ này có hố nước … Chẳng may rơi vào thì làm sao… Tỷ không rớt xuống đâu, tỷ chỉ đi tới xem thôi … liếc mắt xem một cái thôi…”
Đại Bảo vừa ôm Hà Hoa kéo ra bên ngoài vừa nói: “Anh rể cũng không phải người mù, có thể không biết đường nhưng cũng không thể để mình lao xuống hố được.”
Hà Hoa xoay người lại túm lấy tay Đại Bảo, run rẩy hỏi: “Vậy đệ nói xem huynh ấy đi đâu cơ chứ? Một mình huynh ấy có thể đi tới đâu được? Tỷ nghĩ trời tối huynh ấy không tìm thấy đường về nhà, thì cũng phải tìm một chỗ nghỉ ngơi đúng không? Nhưng những nơi có thể ẩn núp trên núi này đều đã tìm hết rồi, sao vẫn không thấy? Đệ nói xem huynh ấy có thể đi tới chỗ nào? Huynh ấy từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ đi ra khỏi thôn, huynh ấy có thể đi chỗ nào cơ chứ? Hả? Đệ nói xem huynh ấy có thể đi đâu?”
Đại Bảo thấy bộ dạng này của Hà Hoa thì sợ hãi, trước kia ở rừng cây nhỏ trước thôn từng có một quả phụ bị điên, chuyện là một ngày kia chồng bà ấy đi ra ngoài làm việc nhưng không trở về, bà ấy cuống quýt lo lắng tới mức phát điên luôn, cả ngày lôi người nọ kéo người kia khóc lóc than thở: ‘Ngươi nói xem hắn đi đâu vậy, sáng sớm trước khi đi còn nói buổi chiều muốn ăn cháo cơ mà, sao lại không trở về nữa, ngươi nói xem hắn có thể đi đâu.’
Đại Bảo nhìn Hà Hoa đang đăm đăm nhìn mình, lặp đi lặp lại mấy câu vừa rồi, không khỏi khiến cho người ta nhớ tới bà góa bị