XtGem Forum catalog
Chàng Mù Hóa Ra Em Yêu Anh

Chàng Mù Hóa Ra Em Yêu Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326635

Bình chọn: 7.00/10/663 lượt.

ỗi lần cho Tô Niệm Khâm và Tiểu Kiệt hai người chung một chỗ, Tiểu Kiệt sẽ phát sinh một chút biến hóa. Một lần, nàng và Tiểu Lộ bởi vì siêu thị giảm giá, hưng phấn đến nổi ríu ra ríu rít thảo luận không ngừng, Tiểu Kiệt ngồi một mình, sau một lúc lâu ngẩng đầu lên, đánh giá hai cô sau đó có chút cảm khái nói: “Aiz, nữ nhân-” (^0^)

Còn có một lần, Tang Vô Yên nhất thời muốn tắm cho Tiểu Kiệt, không nghĩ tới bé lại cự tuyệt cùng Tang Vô Yên vào phòng tắm, tránh ở phía sau cửa, liều chết không theo: “Ngươi là nữ nhân, ta là nam nhân, ngươi như thế nào có thể xem ta tắm?”

Xa xa, Tô Niệm Khâm có chút vừa lòng gật đầu.

---4---

Tuy rằng nói là nói như vậy, nhưng bé vẫn giống kẹo cao su thích dán lấy Tang Vô Yên. Chỉ cần nhìn thấy Tang Vô Yên, liền chết sống cũng không còn muốn chạy đi đâu nữa, còn có một lần khóc không chịu về nhà.

Nàng vẫn không thích trẻ con, lại không biết nói như thế nào, đối với Tiểu Kiệt là ngoại lệ. Tuy rằng bé có năm tuổi, nhưng là các phương diện khác vẫn giống cái đứa trẻ hai ba tuổi, không có như trước kia nghe lời như vậy, càng ngày càng lì.

Sân có hồ cá. Ao rất cạn, đại khái cũng chỉ có một thước nước, trong hồ nuôi mấy chục cá chép và cẩm tức. nuôi lâu, cá nhỏ cũng không sợ người. Có đôi khi nghe thấy người ta nói nói, liền nghĩ có người cho ăn nên tụ tập thành đoàn.

Tô Niệm Khâm thích cá.

Hắn như cũ vẫn cho chúng nó ăn, có đôi khi hắn đưa tay nhẹ nhàng vào nước, cá nhỏ không sợ ngược lại tưởng đồ ăn mới, liền xúm lại cắn ngón tay hắn, ngứa ngứa lại khiến hắn cười.

Tang Vô Yên biết Tô Niệm Khâm coi ca này là bảo bối.

Kết quả có một ngày đẹp trời, Tiểu Kiệt một mình chạy đến hậu viện chơi. Vô Yên tìm bé, bước đến cửa liền trợn tròn mắt. tất cả cá đều bị Tiểu Kiệt dùng muôi vớt, bỏ trên đất, không biết bỏ vào nước bao lâu rồi, vẫn không thấy nhúc nhích.

“ Tô Quân Kiệt!” Tang Vô Yên não.

“ A.” Hắn ngẩng đầu lên tiếng, còn tiếp tục chỉ chỉ những con cá chết.

Nàng lúc ấy chỉ cảm thấy tức giận, một phen kéo hắn đứng dậy, sau đó đánh hai cái vào mông hắn.

Đứa nhỏ “Oa” Một tiếng liền khóc.

Tang Vô Yên nhất thời hối hận, lại ôm hắn:“ Không khóc không khóc, Tiểu Kiệt không khóc.”

“ Ta chính là nhìn cá nhỏ ngửa đầu trong nước rất buồn, nghĩ một chút, ta liền đem bọn chúng đi phơi nắng một lát lại thả xuống.” Tiểu Kiệt một phen nước mũi một phen lệ giải thích.

Tang Vô Yên sờ sờ đầu của bé, ôm bé.

Đứa nhỏ chôn ở nàng trong lòng, lau khô nước mắt thực thương tâm nói: “Tỷ tỷ, ta yê ngươi như vậy, vừa rồi sao ngươi lại đánh ta ah?”

“……”

Một lát sau, Tang Vô Yên nói với Tiểu Kiệt: “Chờ Niệm Khâm trở về, hảo hảo nhận sai với hắn, bằng không hắn sẽ giận cả lời, trong nhà này cũng không ai giúp được, nói không chừng ngay cả ta cũng bị đánh.”

Tô Niệm Khâm vừa đến nhà, Tiểu Kiệt chạy đến trước mặt hắn lễ phép thuất lại lỗi lầm buổi chiều, bộ dáng kia cực kỳ ủy khuất, đáng tiếc trước mặt Tô Niệm Khâm không thể khóc, liền đem nước mắt nhẫn nhịn xuống.

Tô Niệm Khâm nghe xong đi qua, cũng không hề giận, nói một câu: “Chết­ thì đã chết rồi, về sau đừng làm loại chuyện này nữa.”

Thấy Tô Niệm Khâm nói như vậy, nguyên một buổi chiều kinh sợ liền lơi lỏng, ôm lấy chân Tô Niệm Khâm, ô ô khóc.

Tô Niệm Khâm nhíu mi, đem Tiểu Kiệt ôm vào: “Không phải nói qua với ngươi sao, ngươi là nam tử hán, không cho phép khóc mà?”

Tiểu Kiệt lập tức ngừng khóc thành tiếng, sau đó khóc thút thít nói: “Tiểu Kiệt nghe lời, không khóc.”

Nhìn bé bị ủy khuất, Tang Vô Yên nhất thời buồn cười, lột kẹo cho hắn ăn. Miệng hắn ăn kẹo, nước mũi cũng khóc ra, nước miếng tí tách, đột nhiên nhớ tới cái gì, ôm cổ Tô Niệm Khâm, quệt miệng “ Ba” hung hăng hôn lên mặt một cái: “Cám ơn ca ca.”

Một nụ hôn này, kẹo trong miệng, nước mũi, nước miếng, nước mắt đủ thứ dính hết lên mặt Tô Niệm Khâm.

Sắc mặt Tô Niệm Khâm tức khắc từ trắng đến xanh, lại từ xanh biến trắng, cuối cùng khôi phục màu đen, nghiêm mặt nói: “Nhóc!” Lại không có nửa điểm tức giận.

Đãi Tiểu Kiệt chạy đi, Tô Niệm Khâm nhận được khăn ướt của Tang Vô Yên lau mặt, đồng thời hỏi: “Vừa rồi em đánh bé?”

“ Nhất thời tức giận liền vỗ hai cái.”

“ Về sau có tức giận cũng đừng đánh trẻ con, nói một chút đạo lý là được. Nếu thật muốn đánh, chờ khi qua cơn giận rồi tính, miễn cho không biết xuống tay nặng nhẹ.” Hắn nhẹ nhàng nói.

Tang Vô Yên gật gật đầu, nở nụ cười. Vẫn nghĩ hắn không thích đứa bé này, nguyên lai căn bản không phải.

Khi ngủ, Tang Vô Yên nằm trong lòng hắn hỏi: “ Anh nói chúng ta sinh con gái hay con trai thì tốt?”

“ Đều tốt.”

“ Anh thích con gái hay là con trai?”

“ Con gái.” Hắn không chút do dự nói.

“ Vì sao?”

“ Con trai có cái gì tốt, như Tiểu Kiệt, lớn lên mỗi ngày chỉ biết cùng ta tranh mẹ thôi.”

“Con gái sẽ không cãi?”

“ Nếu con gái, ta muốn đem những thứ tốt nhất trên thế giới này tặng cho con.” Khi hắn nói lời này, ánh mắt sáng trông suốt, thần sắc nhu hòa hạnh phúc.

“ Phỏng chừng sẽ bị ngươi sủng vô pháp vô thiên, không ai dám muốn con mình nữa.”

“Vậy vừa vặn, theo giúp ta, ai cũng không lấy chồng.