Câu Được Hoa Hoa Công Tử

Câu Được Hoa Hoa Công Tử

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324004

Bình chọn: 9.00/10/400 lượt.

n mình không thích. “

Cái gì mà không ép buộc cô, thế ai vừa bức bách cô đi xem mặt ấy nhỉ?

“Vậy con có thể biết trước đối tượng không ạ? “Ba cô cũng đã hẹn xong xuôi, cô

không thể không để cho ông ấy mặt mũi, cô không đi xem mặt, chỉ sợ chuyện Nhan

Lập Khải cũng sẽ bị em gái tinh quái moi ra.

“Yên tâm, ba đã giúp con tìm đối tượng miễn chê. “Thấy con gái đã đồng ý, Đinh

Bá Thực thở phào nhẹ nhõm, ông đã cố hết sức rồi, bây giờ chỉ còn trông chờ vào

thượng đế thôi.

“Là ai? “Mặc dù không chút hứng thú, nhưng hỏi một câu cho an toàn, nếu đối

tượng là loại đầu heo não lợn, vậy thì không dám nói tái kiến.

“Con nhớ rõ Lưu Đạo Nam chứ? “Ông cố gắng gợi lại trí nhớ cô, “Chính là ngày

chị cả con kết hôn, là một trong hai phù rể. “

Vốn là ngày đó, ông muốn giới thiệu cho hai người quen biết, không may, chả

thấy tăm hơi Vũ Khiết đâu, để cho ông tìm mỏi cả mắt, chỉ đành an bài cho hai

người gặp mặt bữa khác.

Dĩ nhiên ông không biết được con gái bảo bối của mình đang nấp ở nơi nào đó

khóc nức nở.

“Phù rể không phải có hai người sao? “Vũ Du nghiêng đầu, “Một là Lưu Đạo Nam,

người còn lại là Nhan Lập Khải! “

Nghe được ba chữ Nhan Lập Khải, tim Vũ Khiết bất giác nhảy một cái, giống như

làm sai chuyện gì, nội tâm luống cuống.

“Dù sao không phải là Nhan Lập Khải là được rồi. “Vũ Du chỉ ra trọng điểm.

“Chị...cũng không để ý... “Vũ Khiết chỉ đành giả ngu.

“Không sao, gặp mặt liền biết. “Đinh Bá Thực xua tay, “Lưu Đạo Nam dáng dấp

không tệ, gia thế lại tốt, bản tính thành thực đứng đắn, đảm bảo không làm con

thất vọng. “

Đinh Bá Thực giống như đang quảng cáo sản phẩm, cam đoan chất lượng với con

gái.

“Đúng đó! Đúng đó! Đàn ông thành thực mới tốt, giống cái tên hoa tâm củ cải họ

Nhan kia, tránh xa cho an toàn. “Vũ Du phát biểu ý kiến.

“Đúng rồi, đàn ông lăng nhăng không tốt, sau này chỉ lo bắt kẻ thông dâm, phiền

mà chết! “Đinh mẫu gia nhập tập đoàn tiếp thị.

Nghe vậy, nội tâm Vũ Khiết chua xót.

Cô không chỉ coi trọng gã hoa tâm củ cải kia, mà còn yêu thảm anh. Người ta vẫn

lưu luyến bụi hoa, nửa điểm cũng không đem cô để trong lòng.

Haizz, dù sao hai người đường ai nấy đi, cô còn vương vấn làm gì?

Đã một tháng từ sau khi trở về từ đảo Guam, một cuộc điện thoại cho nhau cũng

không có, lại cũng chưa từng gặp mặt, tất cả cũng đã kết thúc.

Nếu kết thúc, vì sao cô còn không dứt được?

Đối mặt với vấn đề tình cảm nan giải, đáp án của cô chỉ là cười khổ.

***

Phòng làm việc tổng giám đốc của tập đoàn Hướng Vinh.

“Ê, cậu làm sao thế?” Lưu Đạo Nam gọi Nhan Lập Khải đang ngồi thu lu trong góc,

thế nhưng phát hiện anh không phản ứng. “Lập Khải!” Lại kêu thêm một tiếng,

thuận tiện lấy tay lắc anh.

“Chuyện gì?” Lần này, Nhan Lập Khải thật vất vả phục hồi tinh thần.

“Cậu có nghe tớ nói gì không?” Lưu Đạo Nam cau mày hỏi anh.

“Dĩ nhiên là có.”

Có mới lạ.

“Vậy cậu thấy thế nào?”

“Cái gì thế nào?”

“Cậu thấy chưa, một lời tớ nói cậu cũng chưa có nghe được đi.” Chứng kiến phản

ứng của anh, Lưu Đạo Nam không khỏi thở dài, đành thuật lại lời mình vừa nói.

“Tớ nói, cậu thấy dự án hợp tác tớ vừa đề cập thế nào? Có chỗ nào cần sửa chữa không?”

Bất đồng với Nhan Lập Khải, phong lưu phóng khoáng, Lưu Đạo Nam là một quân tử

khiêm tốn lễ độ, không những làm người thành thực, còn rất kiên nhẫn, chỉ tiếc

gặp mặt con gái, lại ghét bỏ anh chất phác, khăng khăng cho rằng anh là người

bắt bẻ, soi mói, cho nên đến giờ anh vẫn chưa tìm được bạn gái.

Bởi vì Nhan, Lưu hai nhà là chỗ quen biết lâu đời, từ nhỏ họ đã chung một chỗ,

bây giờ mỗi người đều tiếp nhận sự nghiệp của gia đình, vẫn quan hệ rất thân

thiết, trong công việc thường xuyên hợp tác.

“Rất tốt, cứ theo ý cậu mà làm.” Nhan Lập Khải trước nay vẫn luôn tín nhiệm

người anh em kết nghĩa này. Bàn về mưu lược, anh có lẽ cao hơn một bậc, nhưng

Lưu Đạo Nam so với anh lại có tính cẩn thận, kín kẽ hơn.

“Tốt quá, cậu ký vào đây, sau đó tớ sẽ phái người đi triển khai kế hoạch này.”

Lưu Đạo Nam chỉ vào chỗ ký tên của văn kiện.

Vô thức rút ra bút máy Montblanc trước ngực, Nhan Lập Khải cũng không dài dòng

kí tên.

Chăm chú nhìn vào chữ ký rồng bay phượng múa trong văn kiện, Lưu Đạo Nam hài

long gật đầu, “Rất tốt, sắp tới tớ sẽ thông tri cho các ngành liên quan của hai

công ty cùng họp, thảo luận vấn đề công việc.”

“Có gì muốn nói với tớ nữa không.” Nhan Lập Khải ngoài cười nhưng trong không

cười, thanh âm trầm thấp đi nhiều, ít đi hăng hái thường ngày.

Cẩn thận cất văn kiện, Lưu Đạo Nam ngẩng đầu lên xem xét anh.

“Cậu có khỏe không?” Vấn đề này không thể không hỏi.

Vì người anh em kết nghĩa này của anh thoạt nhìn có điểm không thích hợp, hơn

nữa, trước khi bước vào phòng làm việc, Du thư ký đã hướng anh tố khổ, ông chủ

cô gần đây, hỉ nộ bất thườn, giống như ăn phải thuốc nổ, ngay cả cô là thư ký

lâu năm, cũng thường bị anh nổ cho thương tích đầy mình.

“Tớ rất khỏe.” Nhan Lập Khải thuận miệng đáp. “Có vấn đề gì không?”

“Cậu thật không có chuyện gì chứ?” Lưu Đạo Nam không tin cho lắm, “Cậu xem

chừng có chút hồn vía trên mây, giống như... c


Duck hunt