đau khổ lớn đến như vậy? Cô là người có tư cách hạnh phúc nhất, vui vẻ vô lo cả đời!
Trong mắt Hàn Lăng Sa không có nước mắt, bởi vì cô sợ, trước kia có ba mẹ an ủi, giúp cô lau đi, giờ thì sao?
“Các cậu tiếp tục huấn luyện, buổi chiều tôi sẽ mang cô ấy đến, không cần cho cô ấy đến tập hợp.” Cố Trạch Vũ nghiêng đầu nói với đội trưởng, sau đó kéo Hàn Lăng Sa đến phòng làm việc, “Em đi với anh.”
Sau khi hai người đi khuất tầm mắt, sinh viên đứng gần đại đội trưởng nhất lúng túng hỏi, “Em có nghe lầm không? Sa Sa? Đoàn trưởng của chúng ta trở nên dịu dàng như vậy từ lúc nào?”
edit: socfsk
Cố Trạch Vũ ôm lưng Hàn Lăng Sa đi vào phòng làm việc. Dọc đường đi hai người đều im lặng. Hàn Lăng Sa cảm thấy kì cục, từ đầu đến cuối đều giữ khoảng cách hai mươi cm với Cố Trạch Vũ. Cố Trạch Vũ không vui, siết chặt bàn tay bé nhỏ của cô.
“Buông ra…” Hàn Lăng Sa dúng sức rút cánh tay ra sau, muốn giãy tay mình ra khỏi lòng bàn tay to của hắn, “Đang rời nhận thấy như vậy không hay…”
“Không hay chỗ nào? Hai chúng ta yêu nhau cơ mà, không thì đi cùng sao?” Có Trạch Vũ có ý đen mặt dọa co. Hắn đã mong muốn đựợc nắm đôi bàn tay này mười sáu năm, làm sao bây giờ lại chịu buông ra?
Hắn Lăng Sa tâm trạng không tốt, bị hắn dọa như vậy, không hề lên tiếng nữa, chỉ cúi đầu chậm rãi đi sau. Trước mặt có nhiều giáo viên, sinh viên đi tới, nhìn thấy hai người màu áo xanh lá chỉ biết thở dài tò mò. Huấn luyện quân sự cũng có thể kết đôi uyên ương…
Cố Trạch Vũ đi sau thuận tiện khóa cửa phòng làm việc. Hàn Lăng Sa cũng không phải là người đói bụng có người mời ăn mà từ chối vì đã ăn no, đi vào là cắm đầu cắm cổ ngồi lên ghế, loay hoay cầm điện thoại nghịch. Đột nhiên đưa tay ra, dễ dàng rút điện thoại từ trong tay cô.
“Ít nghịch đồ này đi. Trong doanh trại của bọn anh, nhìn thấy người nào nghịch điện thoại di động sẽ bị giẫm nát. Đâu có giống với mấy cô gái như em không có việc gì làm lấy ra hết nhấn nhấn rồi lại chụp hình.” Cố Trạch Vũ xoay điện thoại của cô giữa ngón tay, vẻ mặt cười đăm chiêu.
“Phiền đến anh chắc? !” Hàn Lăng Sa bĩu môi, cả người vùi vào trong ghế, “Bọn anh là quân nhân, bọn họ cũng là quân nhân, anh đi với bọn họ cả đời luôn đi! Em chán ghét anh nói đến những quân nhân như trong quân khu trước mặt em!”
“Sa Sa,…” Cố Trạch Vũ thở dài, “Anh không rõ em và chú Hàn rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Nhưng mặc kệ như thế nào, chú ấy bây giờ là người thân duy nhất của em. Nếu em hận chú ấy cả đời, em cảm thấy có được không?”
“Có được không trong lòng em hiểu rõ nhất, không cần anh nói!” Hàn Lăng Sa chống tay vịn ghế từ từ đứng lên, “Từ nhỏ đến lớn, bọn anh chỉ biết chỉ trích em…em tùy hứng, em không hiểu chuyện, nhưng bọn anh có nghĩ tới, tại sao nhiều năm như vậy mà em không tiến bộ được? Em không có mẹ, ba em bắt em gọi kẻ giết mẹ em là “mẹ”, mỗi người chỉ có một mẹ…”
Cố Trạch Vũ thấy Hàn Lăng Sa càng lúc càng kích động, sợ hết hồn, vội vàng trấn an cô: “Anh không có ý đó, anh hiểu rõ rằng em rất khổ sở. chuyện này chỉ có thể từ từ giải quyết…”
“Không cần từ từ, em không muốn đến những nơi có ông ấy. Chỉ cần ngửi thấy một chút hơi thở của ông ấy ở đâu, em cũng cảm thấy mùi của bà ta ở đấy, sẽ làm em ghê tởm!”
“Nếu vậy, anh thì sao?” Cố Trạch Vũ trong lòng lo sợ, điều hắn lo sợ duy nhất chỉ là điều này. Hắn là một người lính, là quan quân trong quân khu, Hàn Hành Viễn là thủ trưởng của hắn. Vì vậy, tiếp xúc với người ấy là điều không thể tránh. Cô mâu thuẫn mọi thứ về người ấy như vậy, bọn họ về sau thì sao?
“Sa Sa, em biết, anh với ông ấy có quan hệ gì mà…”
“Em hiểu ý của anh…” Hàn Lăng Sa đứng dậy đi tới cửa, “Trong lòng em, không gì có thể thay thế được mẹ, bao gồm cả anh, tiểu ca ca…”
Cố Trạch Vũ ngồi đó, tiếng xương tay vang lên. Chỉ qua một đêm, cô có thể dễ dàng buông tha rồi. Thật ra, chỉ cần cô do dự, hắn cũng có rất nhiều cách để rời quân khu thành phố G. Nhưng cô không hề nói gì, chỉ đơn giản để lại cho hắn một bóng lưng mờ ảo và khoảng thời gian ở chung đã qua.
Hàn Lăng Sa không muốn trở về liên đội, cũng không muốn trở về đại viện, càng không muốn đến chỗ Cố Trạch Vũ. Một người lêu lổng trên đường nhiều giờ, cuối cùng dừng lại tiệm cơm bên cạnh trường học gọi một tô lẩu cá và chai rượu trắng, từ từ ăn.
Ông chủ thấy một cô gái đỏ mắt uống rượu cho là cô bị thất tình, nhẹ nhàng khuyên bảo.
“Ai ôi, cô gái à, sao cô không biết thương tiếc bản thân vậy? Xinh đẹp, trẻ tuổi như cô, về sau sẽ tìm được nguời tốt hơn, cần gì phải đâm đầu vào một cái cây cơ chứ!”
“Không cần quấy rầy tôi!” Hàn Lăng Sa uống say đến mơ hồ, nói không rõ ràng, “Các người đều muốn quên tôi! Tôi… Tự tôi sẽ sống thật tốt…để các người thấy! Tôi…Tôi…sống một mình…Một người được ăn, cả nhà không đói bụng! ha ha…” càng về sau, cô cầm ly rượu, nằm lên bàn cười khúc khích.
Tề Thạch nghe mấy người ở kí túc xá nói, nhìn thấy Hàn Lăng Sa đang uống rượu ngoài trường học đến không biết gì, hắn không suy nghĩ, cầm áo khoác đi ra ngoài.
Lúc tìm được Hàn Lăng Sa, nha đầu kia đã uống đến không biết trời đất là gì, gương mặt đỏ gắt, chu cái mi