Pair of Vintage Old School Fru
Cấp Trên, Xin Bao Nuôi!

Cấp Trên, Xin Bao Nuôi!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326315

Bình chọn: 8.5.00/10/631 lượt.

thở. Đứng theo tư thế hành quân một tiếng đồng hồ chỉ được nghỉ ngờ mười phút rồi bắt đầu bước nghiêm kết hợp một vài động tác. Hàn Lăng Sa không thể kiên trì đúng hai giấy, hai chân đều đau, lệch trái lệch phải không đứng vững.

“Còn cử động? !” Cố Trạch Vũ trầm giọng khiển trách, “Eo dùng sức, chống đỡ toàn thân, vai mở ngang, giữ thăng bằng, kiên trì thêm hai phút nữa!”

“Hả?” Hàn Lăng Sa vừa nghe đến chữ hai phút đã cảm thấy đau, “Lâu vậy sao?”

“Vậy thì bốn phút!”

“A…hai phút, hai phút!”

Hàn Lăng Sa không biết mình làm thế nào đến được phòng ăn ăn trưa. Lúc đi bộ, đôi chân không ngừng run lên, trái một bước phải một bước, nặng tựa như chì. Cảm giác này giống với giáo dục thể chất khi còn bé, giống như một tiết luyện nhảy ếch, vừa đau vừa nhức.

“Sa Sa, cậu là yêu cầu thực phẩm cao à…chuyện gì đang xảy ra vậy? Hay là ăn chung nồi với bọn tớ cũng cảm thấy khổ sở?” Lâm Tiếu nhìn dáng vẻ khập khễnh của Hàn Lăng Sa, nhanh chân tới đỡ.

“Yêu cầu thực phẩm cao là ông nội huấn luyện! không phải ăn cơm!” Hàn Lăng Sa mượn cánh tay Lâm Tiếu chống đỡ tìm chỗ ngồi xuống, “Làm sao à? Đến lúc kết thúc huấn luyện quân sự cũng là một quãng thời gian dài, tớ làm sao tiếp tục chịu nổi? !”

“Haz…cho nên mới nói. Cậu đúng là người không biết hưởng thụ. Đoàn trưởng đẹp trai như vậy, lại là huấn luyện một mình cậu. Nếu tớ là cậu, tớ chết cũng cam lòng!”

“Cũng được, hai ta đổi cho nhau. Cậu mỗi ngày chịu đựng mệnh lệnh giày vò này đi!”

“Tớ nguyện ý, nhưng người ta còn không đồng ý đâu… haz. Sa Sa, cậu phải thành thật trả lời tớ. Tối qua Cố Trạch Vũ và cậu….có phải đã ấy ấy rồi không?” ánh mắt Lâm Tiếu không ngừng nhìn lên nhìn xuống toàn thân Hàn Lăng Sa giống như muốn thìn thấu cả người cô xem bên trong có gì thay đổi không.

“Cút! Nói cái gì vậy, chị đây là khuê nữ ngọc ngà đấy.” Hàn Lăng Sa hiểu ý nghĩ trắng trợn từ trong mắt Lâm Tiếu.

khuê nữ: cô gái lớn chưa chồng = ý chị í là chưa ý mà 

Hai người ầm ĩ hoàn toàn quên mất giờ này cũng đang là thời gian quân huấn. Quân huấn ở thành phố G cũng theo thứ tự như quân đội huấn luyện tân binh, cho nên quy đinh cũng giống như vậy. Ví dụ như, trước khi ăn cơm cần phải hát hò.

Nhưng Hàn Lăng Sa và Lâm Tiếu không nhìn thấy, cảm thấy vui mừng đến mức quên bẵng mất. Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng cười của Hàn Lăng Sa và Lâm Tiếu theo gió bay vào trong tai.

“Ha ha ha…cậu thật không trong sáng!” Hàn Lăng Sa hoàn toàn không chú ý tới Lâm Tiếu đang nháy mắt ra hiệu nhắc nhở.

“Hàn Lăng Sa!” giọng nói trầm thấp quen thuộc của Cố Trạch Vũ vang lên, “Em quên hết quy củ rồi sao? !”

“Ở chỗ tôi… Trong nhà tôi, ăn cơm chưa bao giờ yên tĩnh như vậy, còn hát hò nữa!”

“Đây là nhà em sao? !” Cố Trạch Vũ đến trước mặt cô, “Nơi này là căn cứ huấn luyện quân sự, không phải căn nhà trong viện kia!”

“Chẳng lẽ anh không phải cũng thuộc trong viện đó hay sao?” Hàn Lăng Sa định đứng lên, cảm giác như có gì đè nén, khí thế cũng giảm đi một chút. Chân cô đau muốn chết, không muốn cử động một chút nào, “Coi như bây giờ anh đang vùi người trong ổ chó, một ngày nào đó, không phải anh cũng trở thành thành viên trong viện kia sao?”

Điều cô nói là sự thật. Theo cấp bậc đoàn trưởng của hắn, lại trẻ tuổi, vào trụ sở quân đội là chuyện sớm muộn.

“Ổ chó?” Cố Trạch Vũ bật cười, “Là ai tối qua nói hồi nhỏ đã thích phong cách đơn giản nhỉ?”

Hàn Lăng Sa nghẹn họng không phản bác được, không thể làm gì khác là bơ hắn đi.

“Ra ngoài chạy bền! Thật không có quy củ gì cả!”

“Anh có tính người không vậy? !” chân cô đau muốn chết, còn bắt cô chạy bền. Cô tình nguyện cho hắn đâm một nhát còn thoải mái hơn!

“Ít nói nhảm, nếu không tối nay đừng ở chỗ tôi nữa, tránh khỏi tự mình nấu cơm, còn phải nghĩ đến em…”

“Được, được, được, tôi chạy là được chứ gì? Một người đàn ông đường đường chính chính, một đoàn trưởng còn dùng đến cách này để uy hiếp!” Hàn Lăng Sa chống bàn đứng dậy, đi từng bước nhỏ ra thao trường, bắt đầu chạy.

Cố Trạch Vũ không gấp gáp đứng sau theo dõi toàn bộ quá trình chạy của cô. Cô chậm chạp, hắn cũng đi chậm rãi, cô chạy từ từ, hắn đứng dưới tán cây thong thả nhìn.

Trong phòng ăn lúc này đã sớm ầm ĩ nhốn nháo. Các huấn luyện viên vốn thừa dịp quân huấn hòa hoãn cường độ huấn luyện ngày thường, buông lỏng chính mình, cho nên quản giáo sinh viên không thực sự nghiêm khắc. Lúc nghe Hàn Lăng Sa và Cố Trạch Vũ nói chuyện, các sĩ quan trẻ tuổi ở trong doanh trại lâu ngày nhất thời suy nghĩ linh tinh, xúm lại thảo luận.

“Đoàn trưởng với cô gái đấy không phải là thật chứ?”

“Cậu không phải đã nghe đoàn trưởng nói sao, ở chung một chỗ, tối hôm qua hai người…hắc hắc…”

“Cô gái này đúng là được lợi, nghe nói đoàn trưởng là con trai Thiếu tướng Tổng bộ Bắc Kinh…wow…”

Sinh viên mặc cho cán bộ nói, chỉ lo bát nháo, ríu ra ríu rít.

“Trước kia nhìn Hàn Lăng Sa rất thanh cao, nhanh như vậy đã câu được Cố Trạch Vũ sao?”

“Ôi Tề huynh kia làm thế nào bây giờ nhỉ? Không phải hắn vẫn đang theo đuổi Hàn Lăng Sa sao?”

“Người ta cũng đã ở chung rồi… Nếu tôi là Hàn Lăng Sa, tôi cũng chọn Cố Trạc