đàn ông kia đang xem kịch
kia xem đến nỗi cười không khép miệng được. Thậm chí khi hai người rốt
cuộc mắng nhau đến thở hồng hộc, tạm dừng để nghỉ ngơi thì không nhịn
được mà đồng thanh yêu cầu…
“Tiếp tục đi!” Màn kịch hấp dẫn như vậy không nên kết thúc sớm!
“Câm miệng!” Tiếng gầm gừ rống giận cùng bực bội cáu gắt không hẹn mà cùng nổ tung.
“Không hổ là đã cùng nhau dán Salonpas, rất… ăn ý!” Như cười như không, Lâm Viên Quân đưa ra lời bình luận đầy chế nhạo đối với hai người đang
nổi trận lôi đình hết sức ăn ý kia.
Lời vừa nói ra, lập tức thấy hai người cùng đỏ mặt, vô thức mà nhìn đối phương, khi phát hiện đối phương cũng nhìn mình thì…
“Hứ!” Mũi hừ lạnh, mặt quay đi chỗ khác.
Thấy cảnh tượng khôi hài y như trong phim hoạt hình này, bốn tên còn
lại không hề chừa cho chút mặt mũi mà cười rộ lên ngay tại chỗ, trong
lòng chỉ có một suy nghĩ…
Sự ăn ý tiến triển thật là nhanh, “Salonpas” thật thần kỳ!
Cá măng sữa kho chao, cá măng sữa thơm ngon, cá măng sữa nấu với đương
quy hoàng kỳ[1'>, cá măng sữa nướng, canh bong bóng cá măng sữa…
Nhìn bữa tiệc lớn toàn cá măng sữa trên bàn, nghĩ đến suốt cả tuần nay
phải cẩn thận từng li từng tí mà ăn thứ cá lắm xương này, cuối cùng hôm
nay Trình Khải cũng nổi trận lôi đình mà gầm lên…
“Tại sao suốt cả tuần nay chúng ta phải ăn loại đồ ăn nguy hiểm này chứ?” Một khi đã
bị rắn cắn thì mười năm còn sợ dây thừng[2'>. Từng có kinh nghiệm bị mắc
xương cá nên bây giờ hắn vô cùng “không thông cảm” với cá măng sữa, ăn
liên tục cả tuần đã là giới hạn của sự chịu đựng rồi.
Nghe thế, bốn tên đàn ông đang cúi đầu ăn cơm một cách ai oán không hẹn mà cùng
quăng ra tám ánh mắt bi phẫn, im lặng yêu cầu hắn nếu đã dám làm thì
phải dám nhận, nhanh chút giải quyết vấn đề này đi.
Ô hô… Hai
miếng “Salonpas” này chiến tranh lạnh, sao lại liên lụy đến người vô
tội? Cho dù cá măng sữa có ngon đi nữa thì bọn họ cũng không muốn suốt
cả tuần đều bị bữa tiệc cá măng sữa này hành hạ đâu!
Nhận lấy
những ánh mắt ai oán, Trình Khải có chút chột dạ, trong lòng biết rõ là
cô gái đang chiến tranh lạnh với hắn đang cố ý chỉnh hắn mới làm ra bữa
tiệc cá măng sữa này, lập tức lặng lẽ liếc trộm về phía miếng “Salonpas” kia, lại thấy cô làm như không nghe được lời phàn nàn, tự mình ăn uống
rất vui vẻ, trong lòng Trình Khải lập tức bực bội.
Đáng ghét! Sao cô ta có thể ăn cả tuần mà không ngán chứ?
“Ngày nào cũng ăn cá măng sữa, mặt cũng sắp thành mặt cá măng sữa rồi,
kinh phí cho bữa trưa của công ty chúng ta có eo hẹp vậy sao, chỉ mua
nổi loại cá này sao? Ăn không ngán sao?” Cố ý hoán hận mà nói chuyện với bốn tên kia nhưng thật ra là đang nói cho cô gái đang ăn cơm rất vui vẻ kia nghe.
“Hê hê…” Cười giả mấy tiếng, Giang Dục Phương cũng
không thèm nhìn hắn, giải thích cho bốn tên vô tội kia nghe: “Cá măng
sữa có chứa nhiều chất nhờn, canxi, sắt, protein, dầu cá, vitamin B1, B2 cùng axit amin cần thiết cho cơ thể, không những mùi vị thơm ngon mà
còn có giá trị dinh dưỡng cao, em có thể ăn liên tục cả tháng mà không
ngán!”
Rất rõ ràng, lời này là nói cho hắn nghe. Trình Khải lâm vào bế tắc, còn chưa kịp kháng nghị thì đã thấy cô đứng bật dậy…
“Ai da! Em quên hôm nay cá măng sữa của siêu thị hàng tươi sống giảm
giá đặc biệt, phải nhanh nhanh đi giành mua mới được!” Vui vẻ mà nói
xong, cô mặt mày hớn hở mà xách túi chạy vọt khỏi phòng làm việc.
Ha ha ha, tốt nhất là tức chết anh ta đi, thật sảng khoái!
Thấy cô biến mất nhanh như bay, Trình Khải nhìn bốn người kia, không dám tin mà tố khổ. “Cô ta cố ý! cô ta cố ý!”
“Đúng là cô ấy cố ý, cậu có thể làm gì chứ?” Khâu Thiệu Thần quẳng cho một ánh mắt khinh bỉ.
“Mình mới là ông chủ được không? Có trợ lý nào cưỡi lên đầu ông chủ không?” Thế giới này đảo ngược rồi sao?
“Cậu có chỗ nào giống ông chủ? Cậu nói xem?” Lâm Viên Quân nói thẳng
ra. Một người không giống ông chủ thì không có tư cách trách nhân viên
trèo lên đầu mình.
“Mình cần chính yêu dân, hòa đồng dễ gần cũng là sai sao?” Bi phẫn.
“Cậu cho cậu là hoàng đế sao, còn cần chính yêu dân!” Chịu không nổi mà lắc đầu, Vương Nghị Đình cười một tiếng chế giễu.
“Mặc kệ lão đại coi mình là gì, mình chỉ có một câu…” Nhìn thức ăn đầy
bàn mà nuốt không vô, Từ Thiếu Nguyên bi thương mà cầu xin ‘hoàng đế’.
“Vợ chồn son các người có chiến tranh lạnh thì cũng đừng lôi bọn mình
vào!”
Hu hu… bọn họ là người vô tội, bọn họ không muốn ăn cá măng sữa nữa!
“Ai, ai nói mình và cô ta là vợ chồng son chứ?” Mặt thoáng chốc đã đỏ
bừng lên, Trình Khải phản ứng rất mạnh mà rống lên: “Mình và Dục Phương
không phải như thế, các cậu đừng đoán lung tung!”
Lạ thật! Mọi người đều là người độc thân, sao chỉ ghép hai người họ lại?
“Nhưng mình cảm thấy hai người các cậu rất hợp nhau!” Bày ra nụ cười vô hại, Lâm Viên Quân ung dung nói: “Một người xui xẻo, một người xúi
quẩy, không ai chê ai, thật là một đôi do trời đất tạo nên!” (chuẩn
không cần chỉnh)
Lời vừa nói ra, lập tức dẫn tới tiếng cười rộ lên của mọi người, không ngừng gật đầu lia lịa mà đồng ý.
