ùng thì hai kẻ xui xẻo kia cũng chính thức ở bên nhau.
Đúng vậy, hôm nay là ngày bọn họ kết hôn, nhưng vận xui vẫn bám chặt lấy họ.
Trong giáo đường, bạn bè người thân đã ngồi hai bên chờ làm lễ nhưng
thời gian càng tới gần mà lại chưa thấy bóng dáng cô dâu chú rể đâu. Rốt cuộc khiến cho khách khứa chờ lâu, không nhịn được mà bắt đầu xì xầm to nhỏ.
Mà bốn tên phù rể phía đàng trai lại nói thế này…
“Lẽ nào không khí vui mừng không chống được vận xui, hôm nay hai người bọn họ cũng sẽ xảy ra chuyện sao?”
“Rất có thể! Đừng quên tai nạn thấy máu của lão đại linh nghiệm thế
nào. Hai ngày trước mới thu vào hơn 20 triệu, e rằng hôm nay lão đại
không may rồi…”
“Ngày kết hôn mà còn thấy máu thì đúng là quá bi thảm rồi…”
“Nếu nhìn bằng một góc độ khác thì cái đó cũng có thể gọi là thấy “đỏ”, rất may mắn mà…”
Đàng trai bàn luận một cách sôi nổi, mà bạn bè nhà gái cũng nhỏ giọng thì thào…
“Dục Phương sẽ không xui thế chứ, ngay cả ngày kết hôn cũng xảy ra chuyện sao?” Bạn thân không khỏi lo lắng.
“Khó nói lắm! Chị gái anh xui từ nhỏ tới lớn, nếu hôm nay mà không xui
xẻo thì thật không hợp với phong cách thường ngày của chị ấy.” Thằng em
Quái Già mở miệng cười lạnh nghe có vẻ rất chua, không có chút tình chị
em.
“Sao cậu lại xấu thế chứ? Dục Phương là chị của cậu đó!” Giận dữ mà nhìn.
“Ai bảo chị ấy giành kết hôn trước chúng ta, anh nhìn thấy rất khó chịu!”
“Tôi cũng chưa nhận lời sẽ gả cho cậu.”
“Chính vì thế mà anh mới ghen tỵ vì chị ấy kết hôn!”
“Đồ điên! Tôi không thèm để ý đến cậu.”
”Em nói đi, khi nào thì em mới chịu gả cho anh?”
“Sau này nói! Sau này rồi nói…”
Trong giáo đường, bạn bè người thân còn đang xì xầm to nhỏ. Ngoài giáo
đường, trên vỉa hè cách đó khoảng 500 mét lại thấy một đôi cô dâu chú rể mặc lễ phục mà chạy như điên, tiếng kêu thảm thiết bên tai không dứt…
“Tại sao chứ? Tại sao xe hoa của chúng ta lại chết máy giữa đường chứ…” Cô dâu một tay xách giày cao gót, một tay túm làn váy dài trắng rất
vương tay vướng chân kia, thở hổn hển, vừa chạy vừa lên án, suýt nữa là
chảy nước mắt.
Hu hu… Không có ai xui đến thế nữa!
“Chết máy giữa đường có là gì! Rõ ràng chỉ còn lại mấy trăm mét, nghĩ là chạy tới đó là được, thế nhưng tại sao trên đoạn đường ngắn như vậy mà
cũng có chó mai phục…” Trong khi chạy trối chết, chú rể cũng không quên
ngửa mặt lên trời mà hét, biểu đạt sự phẫn nộ trong lòng, thiếu chút nữa là chết mất.
“Gâu gâu gâu…” Tiếng chó sủa dữ dội liên tục vang lên từ phía sau, anh chó đen mai phục đã lâu, chỉ để báo lại “thù giẫm
đạp” kia.
“Á… Nó sắp đuổi tới nơi rồi…”
“Á… Anh cũng không muốn làm một chú rể gặp phải tai nạn thấy máu đâu…”
“Gâu gâu gâu…”
Trên vỉa hè, tiếng kêu thảm thiết cùng tiếng chó sủa dữ dội cùng đan
vào nhau, cuộc chiến rượt đuổi giữa một con chó hoang và một đôi cô dâu
chú rể đang diễn ra rất kịch liệt…
Đoạn cuối
“Ba! mẹ…” Trong công viên nhỏ, một cô nhóc khoảng bốn tuổi rất dễ thương đang
chập chững bước đôi chân ngắn mũm mĩm của nó, tay cầm một tờ giấy xanh
xanh đỏ đỏ, cực kì sung sướng mà quơ quơ nó và chạy về phía ba mẹ đang
ngồi trên ghế nghỉ ngơi.
Ôm lấy đứa con gái đáng yêu đang nhào
tới, cô gái cúi đầu nhìn thấy trên khuôn mặt trắng nõn mập mạp của con
mình, ngay chỗ trán tự nhiên có thêm một vết trầy xước nho nhỏ đang chảy máu, trong lòng lập tức cả kinh…
“Con gái, sao con lại bị thương thế?” Vội vã hỏi, cực kì đau lòng mà lấy khăn giấy ra lau vết máu cho con mình.
“Đúng vậy! Ai ăn hiếp con? Nói cho ba biết, ba giúp con đánh kẻ xấu!”
Tưởng rằng cục cưng của mình bị ức hiếp, người đàn ông tức giận mà hét
lên.
Đáng ghét! Ai dám ăn hiếp con gái hắn thì hắn sẽ băm người đó ra cho chó ăn!
“Ba ơi, không có ai ăn hiếp con hết!” Nhe đôi má mịn màng như quả táo
ra, con nhóc ngoan ngoãn tự thú. “Là do con vừa bị té ngã!”
“Sao lại bị té ngã? Con phải cẩn thận chứ!” Cô gái khẽ trách nhưng trên mặt lại rất đau xót.
“Bởi vì con muốn nhặt tiền mà, cho nên mới bị té!” Đắc ý mà giơ tay
lên, cười rạng rỡ như hoa. “Tiền nè! Con nhặt được tiền nha!”
Có thể mua được rất nhiều kẹo đó!
Lúc này, rốt cuộc nhìn rõ trong tay con mình là tờ tiền lớn một ngàn
tệ, người mẹ lập tức choáng váng, hết sức kinh hãi mà từ từ quay đầu
nhìn người cha, mà hắn cũng đầy vẻ kích động mà nhìn cô…
“Lần
trước con bé nhặt được tiền thì hình như chân cũng bị thương…” Cười
gượng gạo, cô gái nhớ tới chi tiết mà trước đây không có chú ý.
“Lần trước nữa khi nhặt được tiền thì không biết sao nó bị té đến mặt mũi bầm dập…” Vẻ mặt ảm đạm, hắn chen vào bổ sung.
Á… Không phải chứ?
Dường như ý thức được chuyện gì, hai vợ chồng không biết nói gì, chỉ có lệ ngàn hàng…
Ô hô… Số xui cũng sẽ di truyền sao chứ?
Thế, thế… thế này thì đúng là quá bi thảm rồi!
****************The End*************