Cặp Đôi Trời Định

Cặp Đôi Trời Định

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325811

Bình chọn: 8.5.00/10/581 lượt.

cuối cùng nàng từ từ mỉm cười, nhẹ nhàng kéo tay hắn, khẽ nói: “Đi thôi, đi ăn cơm.”

Bên trong lều tướng quân chỉ đốt một đống lửa chứ không đốt đèn, nhưng lại rất ấm áp, ánh sáng chập chờn có vẻ hơi tối. Nàng mở hộp đựng thức ăn ra, dùng tay thò vào bên trong xem thử, may quá, vẫn còn ấm ấm, đậu hủ và thức ăn chay ăn như vậy cũng được, nhưng canh cá và thịt thà cần phải hâm nóng một chút.

Quay đầu lại nhìn đống lửa, phía trên có treo một cái nồi sắt đơn sơ, nước bên trong nồi đang sủi tăm, hơi nước ướt đẫm mang theo sự ấm áp khiến cho không khí khô ráo trong lều trại có vẻ thoải mái hơn một chút.

Nàng đổ nước trong nồi ra, đổ canh cá vào hâm nóng lại. Sau đó, nàng lại lấy hai khúc củi trong đống lửa đặt lên lớp than hồng rực bên dưới rồi để hộp đựng thức ăn lên trên, chỉ một lát sau, mùi thức ăn thơm lừng đã lan khắp căn lều.

Nàng đi tới đâu, Lục Thiên Kiều cũng lặng yên đi theo đến đó, lẳng lặng hệt như một cái đuôi.

Có lẽ là vừa rồi, đứng bên bờ đá bị gió lạnh thổi quá lâu, mà lúc này trong căn lều lại đốt trầm hương làm ấm nên Tân Mi vừa mới hâm nóng xong thức ăn thì chịu không nổi nữa, hắt xì mấy cái thật lớn.

Cái đuôi phía sau rốt cục bước tới trước mặt nàng, một bàn tay khẽ đặt lên trán nàng.

“… Bị cảm lạnh rồi, lại đây đi.”

Lục Thiên Kiều bưng tới một thau nước ấm, nhẹ nhàng cởi giày của nàng ra, ngâm bàn chân lạnh buốt của nàng vào nước. Trong quân doanh, mỗi khi có binh lính bị cảm lạnh, phần lớn đều dùng phương thức khử lạnh thô sơ này, nếu bệnh tình nghiêm trọng hơn thì có thể thả thêm mấy lát gừng vào nước.

“… Lạnh buốt lại tím ngắt thế này.” Hắn cầm bàn chân mềm mại trắng như tuyết của nàng khẽ nhíu mày.

Đầu ngón chân đã biến thành màu xanh tím, chạm vào lạnh như tảng băng. Ngẩng đầu lên, nhìn thấy chiếc váy màu vàng nhạt mỏng manh trên người nàng, hắn lại nhíu mày.

“Mặc đồ mỏng manh quá.”

… Thực là không có chút lãng mạn nào cả mà.

Tân Mi cúi mặt nhìn hắn, hỏi: “Đây là y phục mới, chàng thấy thế nào?”

Lục Thiên Kiều lại ngẩng đầu nhìn nàng, kéo kéo chiếc váy, tiếp tục nhíu mày: “Vải này mỏng quá, mùa đông không nên mặc y phục như thế này.”

“Ngoại trừ chuyện này ra, chàng không còn gì để nói nữa sao?”

Cuối cùng hắn đành phải nghiêm túc ngước nhìn nàng, lúc này mới phát hiện ra bộ váy mới này vô cùng xinh đẹp, dải thắt lưng thon dài rũ xuống giường, phía trên móc hai cái chuông bạc nhỏ nhắn, bên góc áo còn thêu hình hoa mẫu đơn tuyệt đẹp. Tuy rằng nàng không trang điểm, nhưng nàng trời sinh vốn đã xinh đẹp tự nhiên, nước da lại trắng trẻo, nên bộ y phục này khiến nàng càng trở nên xinh đẹp và thật sự nổi bật.

Hắn khẽ hé miệng, dường như muốn nói gì đó nhưng lại bối rối không nói nên lời, hai tai dần dần đỏ ửng lên, tiếp tục cúi đầu múc nước ấm nhẹ nhàng tưới lên chân nàng.

Một bàn tay lạnh như băng chạm vào vành tai nóng bừng của hắn, sau đó hình như có mấy giọt nước rơi xuống.

Lục Thiên Kiều ngạc nhiên giương mắt nhìn, lại phát hiện nàng vừa ôm hai bên tai hắn vừa rơi nước mắt.

“… Sao vậy?” Hắn hơi hoảng hốt, chân tay luống cuống, vội vàng đặt chân nàng vào trong chậu nước, đưa tay lau những giọt nước mắt trên mặt nàng, rồi ôm lấy bờ vai nàng, nghĩ ngợi đến nửa ngày mới ngượng ngùng nói: “Y phục … Y phục rất đẹp, rất đẹp…”

Có lẽ là vì không được khen nên nàng mới khóc, hắn thầm nghĩ trong lòng.

Kết quả là nàng lại khóc lớn hơn, càng khóc càng lớn, nàng rúc đầu vào trong lòng hắn, ra sức ôm chặt lấy người hắn, không nói bất cứ lời nào mà chỉ khóc không thôi.

Hắn đặt bàn tay phía sau ót nàng, ngón tay lồng vào trong tóc, nhẹ nhàng vuốt ve, một lúc sau mới nghe nàng nghẹn ngào nói: “Tai chàng … Tai chàng còn đỏ được này … Thì ra, thì ra… Cũng không thay đổi quá nhiều…”

Cuối cùng nàng cũng có thể khóc một cách thoải mái rồi.

Từng ngón tay của hắn nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt ướt đẫm trên khuôn mặt nàng, hắn cúi đầu khẽ hôn lên trán nàng.

Nhớ lại hương thơm thoang thoảng trên người nàng, dường như xa cách mấy ngàn thu có lẽ, hắn kìm lòng không được, lại cúi người hôn lên sống mũi cao cao, lên mí mắt ướt đẫm nước mắt của nàng.

Cảm giác xa lạ mà lại quen thuộc, giống như lần đầu tiên trong đời được chạm vào, cảm xúc lúc ẩn lúc hiện mang theo sự xúc động khiến bản thân hắn không thể đè nén nỗi.

Nàng ngước hàng mi ướt đẫm lên rồi khẽ chớp xuống hệt như một cánh bướm xinh đẹp, cánh tay Lục Thiên Kiều đột nhiên siết thật chặt, đôi môi nóng bỏng chợt dừng lại rồi áp chặt lên làn môi ướt lạnh của nàng.

Vừa dây dưa lại nhẹ nhàng ve vuốt… Làm thế nào cũng không thể giống với cảm giác dịu dàng mà vụng về trước đây hắn đã từng hôn nàng, lúc này vừa khẽ cắn vừa mút chặt lấy đôi môi nàng, đầu lưỡi mạnh mẽ quấn lấy nàng như hòa quyện làm một.

Dường như Tân Mi bị hắn làm cho hơi sợ hãi, nàng khẽ giật mình co người lui về phía sau một chút, hắn lại thuận thế nhoài người lên, những ngón tay thon dài luồn thật sâu vào trong quần áo nàng, vạt áo nàng bị động tác hơi thô bạo của hắn kéo bung ra.

Nàng mơ hồ kêu lên: “Đừng xé! Em … chỉ mặc… Có mỗi một bộ này thôi!”

Nếu xé rách thì nàn


Ring ring