The Soda Pop
Cặp Đôi Trời Định

Cặp Đôi Trời Định

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326331

Bình chọn: 9.00/10/633 lượt.

bà không hề tính là già, việc tái giá lấy một người khác, rồi sinh một đứa con mang dòng máu Chiến quỷ thuần khiết không phải là khó khăn gì. Các trưởng bối trong bộ tộc cũng thường xuyên khuyên nhủ bà tái giá lấy một Chiến quỷ thuần huyết môn đăng hộ đối, nhưng bà bỏ mặc ngoài tai tất cả, mãi cho đến sau khi Lục Thiên Kiều biến thân thất bại thì bà không thể không suy nghĩ nghiêm túc việc này được.

Nhưng… Dù sao cũng là con trai của bà và người đó, cuối cùng con trai của bà cũng không khiến bà thất vọng.

“Không chỉ là con của mẹ, mà còn là con của Lục Cảnh Nhiên.”

Lục Thiên Kiều đứng dậy, cất giọng lạnh lùng.

Lệ Triều Ương không hề tức giận, chỉ bình tĩnh nhìn hắn: “Con đã biết rõ, là do chính tay ta giết chết tất cả trên dưới Lục gia, cha của con là người chết cuối cùng, chính mắt ta nhìn thấy ông ấy tắt thở trong tay ta.”

Năm mười bảy tuổi gặp được Lục Cảnh Nhiên, yêu đến đau đớn, giày vò. Mười tám tuổi kiên cường đứng vững gạt bỏ hết tất cả mọi áp lực trong dòng tộc, gả làm vợ y. Hai mươi tuổi sinh hạ Lục Thiên Kiều, một nhà ba người, vừa đoàn viên lại vô cùng đẹp đẽ.

Nhưng Lệ Triều Ương vẫn chưa bao giờ nói được những lời ngọt ngào ấm áp, cũng không may vá vớ giày, y phục cho chồng, không rửa tay hầm canh, cũng không vui chơi, đùa giỡn với con trai của mình. Trên chiến trường giữa muôn trùng nguy hiểm, bà có thể bỏ mặc mạng sống của chính mình để bảo vệ sinh mệnh cho người đàn ông bà yêu, nhưng trong cuộc sống sinh hoạt an nhàn và rườm rà hằng ngày, bà không làm được gì cả, bà không phải là người vợ hiền trong suy nghĩ của Lục Cảnh Nhiên.

Lục Cảnh Nhiên vẫn luôn hoài nghi tình yêu của bà, những người con gái bình thường sẽ không giống như bà, có lẽ, bà vĩnh viễn không thể trở thành một người con gái bình thường được.

Đến năm hai mươi lăm tuổi, bà bắt đầu biến kiếp, lại thức tỉnh thành Chiến quỷ hoàn mỹ trăm năm khó gặp.

Lúc bà múa may Phương Thiên kích, sau đó huyết tẩy toàn bộ Lục gia, Lục Cảnh Nhiên chỉ đứng dưới bức tường tắm đẫm máu, nhìn bà cười kỳ dị.

Nụ cười kỳ dị đó, vừa ấm áp, vừa thương tâm, dường như hơi giật mình, lại vừa như giải thoát.

Cho tới bây giờ bà không thể nào quên được, thậm chí bà cũng không nhớ nổi cảm giác bi thương lúc giết chết người đàn ông của mình ra sao, chỉ riêng nụ cười đó vĩnh viễn không thể phai nhòa.

【 Không sao cả, mau tới đây. 】 người đó khẽ nói, giang rộng hai cánh tay, bộ dạng giống như muốn ôm lấy bà như trước kia, 【 Triều Ương, hãy để ta nhẹ nhàng thoải mái, giải thoát cho ta đi. 】

Người đó chỉ mong muốn một sự giải thoát.

Phương Thiên kích theo đúng tâm nguyện của người đó, xuyên qua da thịt, đâm thủng thân thể, cắm cả người y lên trên tường.

Hai tay bà ôm đầu người đó, chính mắt nhìn thấy y tắt thở trong tay mình, chỉ cảm thấy trong tim lờ mờ phảng phất thứ gì đó vô cùng đau đớn, mà bà không thể nào giải thích được.

Người đó được giải thoát, bà cũng được giải thoát, lúc trở về dòng tộc, dựa vào thực lực dũng mãnh của Chiến quỷ hoàn mỹ, đã đẩy địa vị của bộ tộc Lệ thị tăng lên không ít. Lão hoàng đế Quỳnh quốc nghe thấy Chiến quỷ quá lợi hại, tuy muốn tiêu diệt cả nhà Lục Cảnh Nhiên, nhưng vẫn không dám tới tìm Lệ Triều Ương, mãi đến khi tân đế lên ngôi, mới phong chính danh cho Lục Cảnh Nhiên, ước chừng cũng có dụng ý muốn mượn sức, phong bà làm phu nhân, hơn nữa còn kéo theo Lục Thiên Kiều lúc ấy mới mười ba tuổi, phong làm Xa kỵ tướng quân, mười lăm tuổi hắn lập chiến công, lại lập thành Phiêu kỵ tướng quân.

Bà giết chết người đàn ông mình yêu, cũng đã từng nghĩ đến việc giết chết đứa con trai của mình và người đó – Một Chiến quỷ mang dòng máu lai hỗn tạp, vốn không có nhiều hy vọng sẽ vượt qua được biến kiếp, nói chi đến biến thành Chiến quỷ hoàn mỹ?

Nhưng vì sao bà không thể xuống tay được, thậm chí bản thân bà cũng không thể nào giải thích được nguyên nhân.

Có lẽ là bởi vì Thiên Kiều có cái mũi giống người đó sao? Hay là do đôi khi nó lại thể hiện ra nét mặt giống y như người đàn ông ấy? Bà … hối hận khi đã giết người đó phải không?

Các trưởng bối trong tộc thường xuyên đưa ra ý kiến muốn bà tái hôn, những tờ thiếp ghi ngày sinh được đưa tới, bà đều quăng hết vào xó.

Vì chấn hưng bộ tộc Chiến quỷ, chuyện gì bà cũng có thể làm được, theo lý thuyết kết hôn cũng cần phải đồng ý. Gả cho một Chiến quỷ mang dòng máu thuần khiết, sinh mấy đứa con cũng mang dòng máu thuần khiết, là chuyện cần thiết nhất bà phải làm.

Nhưng bà không thể.

Chỉ là không thể làm được, không có nguyên nhân cũng không có lý do.

“Ta đã từng có suy nghĩ muốn giết vị cô nương kia.” Lệ Triều Ương chắp tay sau lưng xoay người lại, chậm rãi đi về phía trước, “Nhưng Thiên Kiều, con mạnh hơn ta, con không hề ra tay với con bé đó. Nói thật, ta cũng không muốn chuyện này lặp lại, cho nên, ta sẽ không ra tay với con bé đó và hoàng lăng.”

Chuyện giết chết người mình thương yêu, chỉ một lần là đủ rồi. Con trai của bà và người đó, bà đã không thể mang lại hạnh phúc vô tận cho nó, nhưng cũng không muốn khiến cho nó cô đơn, lẻ bóng một mình cả đời. Là một người mẹ không xứng v