ng áo sơ mi hoa bị mình chỉa cầm súng vào, âm thanh không lớn, nhưng rõ ràng có lực.
Trong phòng rất nhiều người đầu tiên là kinh ngạc, sau đó lộ ra nụ cười,
trong này người đàn ông áo sơ mi hoa cười khoa trương nhất, "Ôi? Tôi ở
đây mà, súng cũng cầm không được nghĩ mình sẽ dùng?"
Từ Từ nhẹ tay khẽ run rẩy, không phải vì lần đầu tiên bé cầm súng, mà vì bé rất khẩn trương.
Súng này là Glock 21, vì nhỏ vừa nên bé cầm lên không tốn sức, nghe được áo
sơ mi hoa nói vậy, Từ Từ sợ hãi không biết vì sao ngược lại trở thành hư không, bé ngừng đầu ngón tay run rẩy hít sâu, giống như trước ở bãi bắn bia ba và mẹ đã dạy như vậy, nhẹ nhàng mở chốt bảo hiểm, tay lên cò.
Lần này, nụ cười trên mặt mọi người đã ngưng kết.
"Tránh ra." Bé dùng giọng trẻ con non nớt nói lại.
Bên trong gian phòng trang hoàng hào hoa xa xỉ lớn như thế nhất thời cực kỳ an tĩnh.
Tiếng cười khẽ đánh vỡ yên lặng.
Người đàn ông trẻ tuổi được mọi người gọi là ông chủ Giản nhìn Từ Từ, cười hỏi: "Ai nào dạy cô?"
Từ Từ không trả lời, cũng không nhìn hắn, ánh mắt thủy chung nhìn chằm chằm cửa.
"Cô trả khẩu súng lại cho thủ hạ của tôi, tôi dẫn cô đi ra ngoài." Người
đàn ông vừa cười vừa nói, "Cô muốn về nhà? Cô là người ở đây?"
"Ông chủ... Này..." Người đàn ông áo sơ mi hoa hơi loạn, nhất thời không
biết làm sao tốt bây giờ, "Đứa nhỏ này là mới tới buổi chiều..."
"Mở cửa." Người đàn ông giống như không nghe hắn nói gì, vẫn ra lệnh.
Người đàn ông áo sơ mi hoa vẫn không nhúc nhích.
"Ông chủ Giản đã nói mà động tác còn không nhanh lên!" Người đàn ông mập cực kỳ, lúc đứng lên mỡ lay động, nếp nhăn trên mặt vì khẩn trương mà biến
mất không ít.
Cuối cùng người đàn ông áo sơ mi hoa mở cửa phòng.
Từ Từ cầm súng, giống như nghe được tiếng ra lệnh, điên cuồng lao ra cửa.
Bé chạy thật nhanh, chạy đến hành lang lần lượt thay đổi chỗ cũng không
biết nên quẹo đường nào, chỉ là muộn một giây, bé cảm thấy thân thể hơi
nhẹ, sức nặng của khẩu súng trong tay bất tri bất giác biến mất, lấy lại tinh thần lần nữa, bé đã bị người đàn ông kia bế lên.
"Cô không đi theo tôi thì lát nữa bọn họ trở lại bắt cô thì sao bây giờ?"
Người đàn ông giành mở miệng trước khi bé phản kháng.
Từ Từ ngẩn người, mím chặc đôi môi, không biết có nên ra tay hay không,
không biết người đàn ông này rốt cuộc có phải là người xấu hay không.
Bé do dự thời gian, người đàn ông giắt khẩu súng vào sau thắt lưng mình, cứ như vậy ôm bé đi lên trước.
Mười mấy giây, bé đã thấy được cửa lớn.
"Tôi không có lừa cô đi?" Người đàn ông cười lên rất đẹp mắt, ánh mắt hơi cong, khóe môi giương nhẹ.
Từ Từ không lên tiếng, bé không dám xác định.
Đến khi người đàn ông đưa bé rời khỏi chỗ có vỏ bọc mặc dù hoa lệ lại khiến bé áp lực, bé mới thở phào nhẹ nhỏm. Sau đó bé kinh ngạc phát hiện, xe
của người đàn ông giống như đúc của ba ba.
"Thế nào? Cô biết xe này?" Người đàn ông nhìn chằm chằm ánh mắt của bé hỏi.
Từ Từ gật đầu, "Ba ba của tôi lái."
"Ông là tài xế?" Người đàn ông lại hỏi.
"Là tài xế của tôi và mẹ tôi."
Người đàn ông mở cửa xe, ôm bé chui vào, ngồi vững vàng sau đó ý bảo tài xế lái xe, ngay sau đó hỏi bé: "Nhà cô ở đâu?"
"Thành Tây Lộ Sa Lôi Á." Nàng vội vàng nói.
Người đàn ông hơi ngẩn ra, "Nhà cô ở khu biệt thự đó? Cô tên là gì?"
Từ Từ nhất thời cảnh giác, không lên tiếng nữa.
Xe từ từ chạy, bé thấy mình rời khỏi mãnh đất nguy hiểm càng ngày càng xa, tâm căng thẳng mới chánh thức ổn lại.
"Cảm ơn chú." Từ Từ lễ phép đứng lên còn thật biết điều.
"Bây giờ có thể nói tên sao?" Hắn cười hỏi.
Từ Từ do dự, quay đầu nói: "Ba mẹ cũng gọi tôi là Từ Từ."
Người đàn ông cười rồi mới nói: "Cái nào Từ?"
Từ từ vuốt thẳng bàn tay dày rộng của anh, lần lượt thay đổi lòng bàn tay viết xuống tên của mình trên đường vân.
"Tên rất hay, đáng tiếc tên không hợp thực tế." Người đàn ông cười vò vò tóc của cô vì vừa kịch liệt chạy mà hỗn loạn.
Trên đường, người đàn ông nhận ba bốn cuộc điện thoại, anh đối thoại Từ Từ
nghe không hiểu, nhưng nghe giống như là làm ăn, nhưng khác biệt trời
vực với nội dung cuộc điện thoại của ba mình.
Lòng hiếu kỳ
của bé rất nặng, nghiêng lỗ tai muốn hiểu rõ, người đàn ông không ngại,
để bé dựa vào lòng ngực mình, nghe tất cả điện thoại.
"Có gì không hiểu sao?" Anh cúp điện thoại cười nói.
"Cái gì gọi là Đô-la? Cái gì gọi là treo sương?" Từ Từ lập tức hỏi, "Cái gì gọi là đối bàn? Cái gì gọi là da đen?"
Tài xế lái xe trước mặt luôn yên lặng cũng cười ra tiếng, "Ông chủ, người dạy hư con gái của người ta."
"Cô ấy không cần tôi dạy," người đàn ông cười nói, "Vừa rồi nếu tôi không ngăn cản, cô ấy đã nổ súng ăn mặn rồi."
"Cái gì là ăn mặn?" Từ Từ hiểu nổ súng, nhưng không hiểu từ này.
"Em gái nhỏ, về đến nhà em!" Tài xế cười quay đầu lại nói, xe từ từ ngừng lại.
Từ Từ ghé đầu ra ngoài cửa sổ nhìn, quả nhiên là cửa lớn ngoài tiểu khu nhà mình!
Bé kích động mở cửa xe đang muốn xuống xe, giống như nhớ điều gì, chậm rãi quay đầu lại, "Chú, có thể hỏi chú vấn đề sao?"
Không biết vì sao, bé đột nhiên cảm nhận được chính mình mê muội có thể lấy được đáp án trê
