ô chưa có rời đi, thật là thông minh!” Nói xong liền nâng tay vén mái tóc rối của Dư Y ra sau tai.
Miễn là điện chưa có trở lại thì ở bên ngoài vẫn còn nguy hiểm, ngược lại nơi này lại là nơi che chở tốt nhất. Dư Y chỉ có thể hơi lắc đầu cười gượng, nụ cười cứng ngắc, ngay cả chính cô còn cảm thấy khó coi. Cô không thèm lòng vòng quanh co nữa, ngước đầu nhìn thẳng Nguỵ Tông Thao, nghiêm mặt nói: “ Anh Nguỵ, tôi biết chuyện lần trước đã khiến anh không hài lòng, hôm nay anh cố ý kêu tôi đến đây vào lúc ấy, coi như là đã xả giận, cuối cùng thì huề nhau, hy vọng anh đừng để bụng nữa!”
“Huề nhau?” Nguỵ Tông Thoa quơ quơ ly sữa: “Nếu cô ở nhà lúc này có thể sẽ không xảy ra việc gì sao?”
Dư Y cười: “Ở nhà hoặc là ở trên đường đều có thể gặp phải những người đó, nhưng ít ra khi tôi ở trên đường thì có thể cho anh cơ hội để “dạy dỗ” tôi. Tôi biết người ta giúp tôi là vì tình cảm, không phải vì bổn phận, tôi không có lý do yêu cầu anh giúp tôi, huống chi là với phương pháp bất đắc dĩ như vậy, chỉ hy vọng anh Nguỵ có thể nguôi giận lần này!” Dứt lời, cô nhận lấy ly sửa, không nói một lời, ngửa đầu uống, tay nắm chặt để trên đùi, thầm mắng mình nói dối thật có bài bản, người ta giúp cô là vì tình cảm, không phải vì bổn phận, tiếc là trời sinh phụ nữ lòng dạ nhỏ nhen, giờ phút này Dư Y tức giận đến nghiến răng.
Uống hết khoảng nửa ly, cô rốt cuộc dừng lại, nhấp môi một cái, không hề nói một lời, thì thấy Nguỵ Tông Thao bỗng cong môi, ngón tay tiến tới bên miệng cô, vô cùng thân mật lau tí sữa ở trên môi. Thấy Dư Y lui về phía sau, cửa bị đụng vang “ầm” một tiếng, anh nói: “Cô lầm rồi, cô ở nhà hoặc ở trên đường chắc chắn đều có thể đụng phải những người đó, ở nhà cô sẽ trốn không thoát, ở trên đường thì tôi có thể cứu cô!”
Đối phương đã dò xét giờ giấc của cô từ lâu, ban ngày cô ở sòng bài giám sát sửa sang trong phòng, tiện thể nấu cơm đưa tới luôn, buổi tối đưa đồ ăn xong thì sẽ về thẳng nhà, từ lúc này về sau sẽ chỉ có đơn độc một mình cô, vừa vặn để ra tay. Cho dù Nguỵ Tông Thao chỉ vì “dạy dỗ”, nhưng cuối cùng vẫn là ân nhân cứu mạng của Dư Y.
Anh nhìn thấy vẻ mặt của Dư Y, cười nói: “Xem ra thì cô rất rõ ràng?” Ngón tay lại xoa một chút, cảm giác cánh môi thật xinh đẹp.
Nguỵ Tông Thao chậm rãi cúi người xuống, càng ngày càng gần Dư Y, có thể cảm nhận được ngay cả hơi thở ấm áp. Dư Y mới vừa động đậy, hai cánh tay liền bị giữ chặt, người bị áp vào trên cửa, ly thuỷ tinh vỡ vụn trên mặt đất, khi rơi xuống, tí sữa còn lại bắn lên áo ngủ hơi mở rộng của Nguỵ Tông Thao.
Dư Y bực bội kêu lên một tiếng, sống lưng cứng ngắc, hai chân đá loạn phút chốc liền bị Nguỵ Tông Thao đè lại, cảm giác xa lạ trên môi như là bị điện giật, cô sợ hãi đến lông tóc dựng lên, mọi chuyện cô đều thành thạo, thế nhưng lúc này đây trong chớp mắt đầu liền trống rỗng.
Nguỵ Tông Thao dùng sức hút hơi thở của cô, hương sữa cùng vị ngọt rất nhạt bị anh mút vào miệng. Cô rõ ràng tay trói gà không chặt, lại còn tốn công phí sức giãy dụa, anh nhớ tới trước đó Dư Y chọt mắt người ta, giẫm nát tay người ta, chật vật yếu ớt mà lại còn có thể ương ngạnh như vậy. Anh không khỏi buông bàn tay đang kiềm kẹp cô ra, đổi thành ôm cô thật chặt, mạnh mẽ tiến vào thăm dò miệng của cô.
Dư Y hoảng sợ kêu lên, cánh tay bị vòng ở trước ngực bắt đầu cố hết sức đánh đấm. Cửa phòng bị bọn họ đụng rung lên ‘bang bang’. Cô đẩy không ra trốn không thoát, chỉ cảm thấy miệng lưỡi bị tê liệt, không thể hít thở, mà tiếng thở dốc bên tai càng ngày càng nặng, bàn tay xa lạ đã chui vào áo của cô, cảm giác nóng bỏng mò mẫm tới lui ở trên bụng và lưng của cô, ép người cô kề sát anh ở phía trước, cuối cùng có ngón tay ấn lên trên rốn của cô.
Dư Y run mạnh lên, vội vàng sờ soạng chỗ bên phải trên bụng của Nguỵ Tông Thao, mạnh mẽ ấn xuống, liền nghe tiếng rên rỉ truyền tới trong tai, cánh tay ôm cô bỗng buông ra.
Dư Y há miệng thở, dựa vào cửa phòng để cho mình không bị nhũn chân trượt xuống, nhìn thấy áo ngủ được chậm rãi cởi ra, cuối cùng tầm mắt dừng lại ở bên phải bụng, máu đang chậm rãi chảy ra từ miệng vết thương.
Dư Y hít vào một hơi, mặt từ từ biến sắc. Thời buổi hoà bình, người trước mặt này, thân thể bị thương do súng đạn!
Sắc mặt Nguỵ Tông Thao rất khó coi, dục vọng tan biến trong nháy mắt, anh thuận tay lau miệng vết thương một chút, cười lên một tiếng, rồi mạnh mẽ nâng cằm Dư Y lên, khẽ vo vê khoé miệng của cô, máu đỏ thẫm liền dính lên. Đêm mưa như trút nước, gió lạnh phần phật gào thét, người đàn ông đối diện này lại làm cho người ta thấy sợ hãi!
Dư Y cứng đờ tại chỗ, nuốt nuốt nước miếng, lập tức ổn định tinh thần, chậm rãi nói: “Miệng vết thương của anh đã bị nhiễm trùng, xem ra bị thương không bao lâu, còn chưa được khâu lại lần thứ hai, tôi có thể phẫu thuật làm sạch sẽ cho anh!
Cô dừng một chút: “Tôi là bác sĩ!”
Chuyển ngữ: Pussycat
Chỉnh dịch: Mon
***
Sau khi nói xong, Dư Y im lặng, chỉ nhìn thẳng Nguỵ Tông Thao chờ anh tỏ thái độ. Màu da của cô đã dần dần bình thường trở lại, không còn thở gấp, tim không còn đập nhanh nữa, coi như sự bối rố
