Cẩm Tú Duyên

Cẩm Tú Duyên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324720

Bình chọn: 10.00/10/472 lượt.

theo tiếng nhạc là được.”

Cẩm Tú luống cuống chân tay. “Cái này là khiêu vũ?”

“Bằng không cô còn tưởng thế nào? Bạch Trân Châu của Đại Phú Hào, Mã Lệ An

của Thất Trọng Thiên, cũng không phải vừa ra nghề là có thể lên sân

khấu. Năm đó cũng đều bắt đầu từ tiến tiến lui lùi như vậy.” Tả Chấn

bỗng nhiên phát hiện, thật ra sự kiên nhẫn của mình coi như cũng không

ít. “Nhưng làm nghề này, điều quan trọng nhất không phải là cô có biết

khiêu vũ hay không, mà là ứng phó với đàn ông như thế nào. Cô không thể

để cho hắn tùy ý sàm sỡ cô, cũng không thể chọc giận hắn. Nếu không danh tiếng Bách Nhạc Môn đều bị cô làm mất hết. Còn nữa, muốn làm người nổi

nhất thì cứ luôn ngượng ngùng thế là không được. Cô phải hiểu hứng thú

của khách, khiến cho hắn đã tới một lần sẽ nhớ mãi cô…”

Mặt mày Cẩm Tú trắng bệch. Xem ra nàng thật sự không thích hợp làm việc này.

Tả Chấn buông nàng ra. Thôi đi, những thứ này đối với nàng mà nói là quá

khó. Nhưng ít nhất nàng phải đổi trang phục đi. “Bộ quần áo này của cô,

mặc đi thăm hỏi cô dì thì còn được, nhưng không thể mặc đến sàn nhảy.

Còn nữa, sau khi rửa mặt xong, ít nhất thoa một chút son phấn, đừng lúc

nào cũng mặt mày trắng bệch như thế, đàn ông nào có hứng thú với cô?”

Sắc mặt Cẩm Tú lại chuyển sang xanh. Trời ạ, còn phải mua sắm quần áo,

trang sức, son phấn… Nàng nào có tiền dư dả như vậy? Mua được những thứ

đắt như vậy, nàng còn cần phải đến Bách Nhạc Môn nhìn sắc mặt của Anh

thiếu sao?

Tả Chấn nhìn nàng, thở dài. “Thật không biết cô làm vũ nữ

hay là tôi làm. Không thể tưởng được cả đời này của tôi còn có thể dạy

người ta những thứ này.” Bộ dạng hiện giờ của hắn có khác gì dắt mối?

Cẩm Tú có thể ở lại Thượng Hải hay không, Anh Đông có coi trọng Cẩm Tú

hay không, liên quan gì tới hắn. Rốt cuộc là sao vậy. Chỉ cần nàng vừa

nhăn mặt đứng trước mặt hắn, hắn liền phải nghĩ cách giúp nàng.

“Anh làm sao vậy?” Cẩm Tú còn hỏi vô tội như vậy.

Nói là khiêu vũ, không bằng nói là Tả Chấn mang nàng chậm rãi bước qua bước lại trong sàn nhảy. Hoàn toàn không có gì kiểu cách, chẳng qua chỉ là

lắc lư một vòng ngay tại chỗ. Cho dù như thế, Cẩm Tú vẫn đổ mồ hôi.

Ánh mắt ở xung quanh, không biết sao đều tập trung vào trên người bọn họ.

Cẩm Tú bị nhìn đến nỗi cả người sợ hãi. Nàng nghĩ có lẽ là vì Tả Chấn.

Hình như những người đó nhận ra hắn. Ngẩng đầu nhìn Tả Chấn, hắn thần

sắc vững vàng, ung dung tự tại, không coi ai ra gì. Trong lòng Cẩm Tú

cũng không khỏi yên tâm vài phần.

Tả Chấn xuống sàn nhảy điệu này,

hoàn toàn là do nâng đỡ cho Cẩm Tú. Thật ra hắn không thích thứ này. Đến Bách Nhạc Môn cũng chỉ uống rượu, bài bạc, tìm gái… Rất ít khi đến

phòng khiêu vũ. Đối với việc thừa dịp khiêu vũ mà sàm sỡ với phụ nữ

nhân, chiếm một chút tiện nghi, hắn vẫn rất khinh thường.

Cẩm Tú ở

trong lòng hắn căng thẳng đến nỗi cứng ngắc cả người. Bởi vì rất gần,

dường như hắn có thể cảm giác được nàng vẫn nín thở, ngay cả thở mạnh

cũng không dám. Rốt cuộc là nàng đang lo lắng cái gì?

“Quần áo của

tôi sắp bị cô kéo rách rồi.” Bên miệng Tả Chấn ngậm một điếu thuốc, thờ ơ mà nhắc nhở Cẩm Tú. “Thả lỏng tay một chút được không?”

“A, xin lỗi, thực xin lỗi.” Cẩm Tú luôn mồm nói xin lỗi.

Một mẩu tàn thuốc rơi xuống do rung động khi Tả Chấn nói chuyện, đúng lúc

tay trái của Cẩm Tú còn vịn vào đầu vai hắn. Thật khéo, tàn thuốc lại

rơi đúng vào cánh tay nàng.

“Ui da!” Cẩm Tú hoảng sợ, bước chân loạng choạng, giẫm mạnh lên chân Tả Chấn.

Còn chưa kịp nói xin lỗi, Tả Chấn đã lập tức kéo lấy cánh tay nàng, thổi tàn thuốc đi. “Có bị bỏng không?”

Cẩm Tú xấu hổ cười. “Không sao, không sao… Nhưng tôi lại giẫm phải anh….” Tối hôm nay, nàng đã giẫm hắn vô số lần.

Buông tay ra, Tả Chấn bỗng nhiên phát hiện, vừa rồi chạm vào da thịt của Cẩm

Tú, vừa mát mẻ vừa mịn màng. Cảm giác mềm mại này lưu lại trong lòng bàn tay, nhưng lại không hiểu sao khiến cho lòng hắn hơi rung động.

Tả

Chấn vứt điếu thuốc mới hút được một nửa xuống đất, giẫm tắt, ôm lấy Cẩm Tú một lần nữa, bản nhạc vẫn chưa dứt. Nhưng đến gần nàng lần nữa, hắn

mới phát hiện, dường như mình ôm trọn cơ thể mềm mại của nàng vào trong

lòng, thật sự là quá gần gũi. Cẩm Tú vẫn cúi đầu, Tả Chấn vừa cúi xuống

là có thể nhìn đến chiếc gáy trắng nõn như tuyết của nàng. Da thịt mềm

mại, đầu tóc mượt mà, trên người có một mùi hương thoang thoảng kỳ lạ…

Tả Chấn đột nhiên buông tay ra, lùi về phía sau.

Đây là cô gái hắn đưa tới cho Anh Đông trông nom, thậm chí nàng còn tin

tưởng hắn một cách vô tội như vậy, mong mỏi sự giúp đỡ của hắn. Nhưng

hắn đang làm cái gì? Thừa dịp giậu đổ bìm leo với một cô bé nhây thơ ngờ ngệch?

“Sao thế?” Cẩm Tú bất an mà nhìn hắn. “Tôi nhảy không tốt, có phải không?”

Sắc mặt Tả Chấn có chút khác thường.

“Từ từ thì tốt thôi.” Hắn nói hình như có hơi gượng gạo. “Tôi còn có việc,

phải đi trước một bước đây.” Hắn xoay người bước đi, đi được hai bước

lại quay đầu lại: “Có việc gì thì tìm Anh Đông. Ngày mai tôi sẽ sai

người đưa qua cho cô một ít đồ đạc. Cô không quen thuộc Thược Hải, đừng

ra ngoài một mình.”


pacman, rainbows, and roller s