" Dạ biết. " Tuyết Nhi ngoan ngoãn gật đầu nghe theo.
Tuyết Dung nhìn hai cha con như thế, mỉm cười đầy hạnh phúc. Tuấn Hạo dù một mình nuôi lớn Tuyết Nhi nhưng xem ra làm rất tốt vai trò của một người cha. Còn Tuyết Nhi thì lại rất ngoan ngoãn, hiếu thuận, là một
đứa con ngoan.
Hai người họ sống
vô cùng hòa thuận, cha hiền, con thảo. Nếu An Tiêm Như trên trời có biết được, chắc cũng an lòng mà nhắm mắt rồi.
Khả ông trời lại không để nhân vừa ý, vì khi họ về đến nhà
thì đã bắt gặp mấy vị khách không mời. Đó chính là người của hai nhà
Trương Cố khiến bầu không khí vui vẻ của ba người chẳng mấy chốc biến
mất không thấy đâu.
" Các người lại đến làm gì??? " An Tuấn Hạo lạnh lùng nhìn những người đang đứng trước cửa nhà mình hỏi.
" Chúng ta có thể nói chuyện sao??? " lần này người lên tiếng là Trương Chính Khải.
" Được thôi. Tôi cũng muốn biết, các người muốn nói gì??? " An Tuấn Hạo chưa lên tiếng thì Tuyết Dung đã giành trước.
An Tuấn Hạo nghe xong, cũng không phản bác. Nếu Tuyết Dung đã có ý
này thì anh sẽ tin tưởng mà làm theo, nên anh quyết định mở cửa để họ
vào nhà.
Sau khi vào trong, An Tuấn Hạo để Tuyết Nhi vào phòng, dặn dò con bé
không cần bước ra, để tránh những người kia dùng lời nói làm tổn thương
đến con bé. Tuyết Nhi cũng rất ngoan ngoãn nghe lời, im lặng ngồi trong
phòng xem tivi, không làm phiền ba cùng mẹ 'giải quyết' những người kia.
" Nói đi. " Tuyết Dung nhìn người của hai nhà Trương Cố, lạnh giọng hỏi.
" Cậu An, tôi có thể nhờ cậu đứng ra đính chính tin đồn về chuyện của chị cậu không??? " người lên tiếng lần này lại là Cố Mạnh.
" Tôi có gì cần đính chính chứ??? Những lời của báo chí hoàn toàn là
sự thật cả mà. Hay là các người sợ thân bại danh liệt nên muốn tôi thay
các người nói dối??? " An Tuấn Hạo cứ nhìn thấy Trương Tuấn Khải, là
không khỏi nhớ đến cái chết bi thảm của chị mình. Điều này khiến anh
không khỏi khó chịu mà ăn nói có chút thô lỗ hơn thường ngày.
" Ý của tôi không phải như thế. Ý của tôi là hy vọng cậu có thể nói
đôi điều với cánh phóng viên. Chuyện năm đó, con trai của tôi và chị cậu là chia tay rồi, sau đó nó mới quen với Cố Mộng Tuyền, chứ không hề là
do con trai của tôi, bỏ rơi chị cậu. " Trương phu nhân không như ngày
thường, ăn nói trở nên khép nép vô cùng.
" Hừ!! " Tuyết Dung nghe xong lời Trương phu nhân, không khỏi khinh thường hừ lạnh.
Người da mặt dày, Tuyết Dung thừa nhận đã gặp nhiều. Nhưng như những người này thì lần đầu tiên cô mới thấy.
Tám năm trước đến nhà người ta, dùng tiền vũ nhục người ta. Sau đó
còn gián tiếp hại chết một cô gái vô tội, khiến một đứa bé vừa chào đời
đã mất đi tình yêu thương của người mẹ. Tám năm sau mặt dày đến nhờ vã
người ta, đứng ra nói dối giùm bọn họ. Đúng là không biết liêm sỉ mà.
Hai nhà Trương Cố nhìn thái độ của Tuyết Dung không khỏi lo lắng,
nhưng vẫn im lặng không nói gì. Vì dù sao cô gái này, bọn họ là không
thể đụng chạm nên bọn họ đành nhẫn nhịn vậy.
" Tôi sẽ không làm chuyện đó, mời các người đi cho. " An Tuấn Hạo sắc mặt càng ngày càng trầm, ngữ khí trở nên sắc bén hơn.
" Chúng tôi... " Cố phu nhân dường như con muốn nói gì đó thì lúc này chuông cửa lại vang lên.
" Đinh...đinh...đinh "
Tuyết Dung đứng dậy, tiến ra ngoài mở cửa. Bởi vì cô không muốn ở lại đây mà cùng đám người này đối diện nữa. Nếu không cô cũng không dám đảm bảo, cô có thể hay không cầm lòng được mà lớn tiếng mắng họ.
Nhưng mà khi cánh cửa kia vừa mở ra thì Tuyết Dung lại không khỏi
sửng người. Bên ngoài cửa, hai người đang đứng nhìn thấy Tuyết Dung đi
ra thì không khỏi mỉm cười.
Hai người này, một người tuổi gần ba mươi, thân vận đồ vest sang
trọng, gương mặt nghiêm nghị, tràn ngập chính khí. Người còn lại thì
tuổi ngoài lục tuần, ăn mặc giản dị hơn, vẻ mặt nhân hậu hiền từ, nhưng
ánh mắt lại toát lên một vẻ giảo hoạt hơn người.
" Ông ngoại.... " Tuyết Dung nhìn lão nhân, kinh hô một tiếng.
Bên trong, An Tuấn Hạo nghe thấy tiếng của Tuyết Dung, không khỏi lo
lắng chạy ra. Nhìn thấy hai người vừa mới đến thì An Tuấn Hạo lại không
khỏi sửng người.
Vì nhìn đến lão nhân lớn tuổi kia thì An Tuấn Hạo đã có thể đoán ra
người này là ai. Gương mặt người này, có ba phần giống Tưởng Hải Nguyệt, nhưng đôi mắt lại rất giống Tuyết Dung. Không cần nói, cũng biết người
này không ai khác chính là Tưởng Quang, ông ngoại của Tuyết Dung.
" Ta không có tư cách để cậu gọi ta một tiếng ông ngoại sao?? " Tưởng Quang nhíu mày nhìn An Tuấn Hạo hỏi.
" A...Ách, ông ngoại, mời ông vào nhà. " An Tuấn Hạo nghe xong, không khỏi phục hồi tinh thần, ngay lập tức chào hỏi.
Tưởng Quang cùng người nam nhân còn lại cũng không khách sáo, lập tức tiến vào. Tuyết Dung cùng An Tuấn Hạo thì im lặng theo sau.
" Họ đến đây làm gì??? " vừa vào đến nơi, Tưởng Quang đã nhìn thấy người của hai nhà, Trương Cố, không khỏi khó chịu hỏi.
" Họ đến yêu cầu Tuấn Hạo đứng ra thay họ nói dối, lừa gạt mọi người. " Tuyết Dung đứng bên cạnh, lập tức lên tiếng. Đồng thời, cô thuận tiện đem mọi chuyện mấy ngày nay, người của hai nhà Trương Cố luôn đ
