nói lên lời.
Anh ôm
cô cười, bộ dạng giống như một con mèo mới ăn vụng cá.
Hai
người ở bên nhau, cũng có lúc nảy sinh những khao khát, những nụ hôn trao đi,
dần dần trở nên mãnh liệt hơn, đến mức không thể kìm chế. Nhưng Hữu Dư luôn là
người phản ứng trước, buông Tiểu Niên ra, tự đánh vào cơ thể rắn chắc của mình,
lao đi tắm nước lạnh giữa mùa đông.
Từ khi
ở tạm nhà Hữu Dư, Lâm Tiểu Niên cảm thấy mối quan hệ giữa cô và Hữu Dư có phần
trở nên thân thiết hơn, anh chăm sóc cô chu đáo, ân cần khiến cô cảm thấy vô
cùng ấm áp trong cái lạnh giá của mùa đông này. Lâm Tiểu Niên ngắm nhìn nụ cười
rạng rỡ của anh, đột nhiên cảm thấy có chút mơ hồ.
Cô
nghĩ, thời gian vui vẻ hạnh phúc có khi nào sẽ theo gió bay đi xa không.
Ngày 23
tháng Chạp, Vu Hữu Dư dậy rất sớm, đến gõ cửa phòng Lâm Tiểu Niên: “Hôm nay đón
Tết, mau dậy đi!”.
“Tết gì
cơ?” Giọng cô vẫn còn ngái ngủ vọng ra từ đằng sau cánh cửa.
Ngay
sau đó, trong sân vọng ra tiếng pháo nổ, Vu Hữu Dư mang theo một làn hơi lạnh
tiến và phòng cô: “Là Tết Tiểu Niên [2'>.”
[2'> Tết Tiểu Niên là
Tết ông Công ông Táo – ND.
Anh vẫn
còn nhớ Tết Tiểu Niên cũng là sinh nhật của cô.
Trong
lòng cô thấy rất cảm động, giữa mùa đông ở Bắc Kinh, lần đầu tiên cô cảm thấy
không còn lạnh giá, không còn cô đơn vì có một người luôn bên cạnh cô.
Hôm
nay, Vu Hữu Dư cảm thấy vô cùng hào hứng, trong phòng sách bày đủ bút mực giấy
nghiên, viết những chữ lớn.
Tiểu
Niên nhìn anh nắn nót viết hai chữ: “Niên Niên”, cảm thấy vô cùng thích thú,
liền viết tên của anh: “Hữu Dư” trên tấm giấy.
Hữu Dư
chăm chú nhìn, không nhịn được cười, nói: “Dán lên thành câu đối tết, Niên Niên
Hữu Dư, thật là may mắn”.
“Niên
Niên Hữu Dư.” Hóa ra tên của họ ghép với nhau lại thành một câu thành ngữ may
mắn hay dùng trong dịp tết như vậy.
Lâm
Tiểu Niên ngây nhìn nụ cười rạng rỡ của Vu Hữu Dư cảm thấy họ dường như thân
thiết hơn, sự chăm sóc ân cần chu đáo của anh khiến cô cảm thấy vô cùng ấm áp
giữa mùa đông lạnh lẽo này.
Thực
ra, có lẽ không chỉ dừng lại ở mùa đông này đâu. Lâm Tiểu Niên đột nhiên nhận
ra, sự ấm áp mà cô nhận được giữa mùa đông ở Bắc Kinh, chủ yếu đến từ người con
trai đang ở bên cạnh,
Hữu Dư
đương nhiên không hề biết những điều cô đang suy nghĩ, anh gõ vào cái đầu đang
mơ màng của cô: “Nghĩ gì thế? Rùa con?”.
Lâm
Tiểu Niên nở một nụ cười rạng rỡ: “Em đang nghĩ câu đối này có phải còn thiếu
một bức hoành phi không?”.
Vu Hữu
Dư rủ Lâm Tiểu Niên đi ăn mỳ trường thọ [3'>, cô cảm thấy bụng hơi khó chịu liền
nói: “Chi bằng chúng ta nấu một ít mỳ ăn liền, em cũng sẽ hào phóng, mời anh ăn
một bữa.”
[3'> Người Trung Quốc
thường ăn mỳ trường thọ vào dịp sinh nhật - ND
Hữu Dư
nói: “Có ai sinh nhật mà lại ăn mỳ ăn liền đâu, thôi đi ăn mỳ trường thọ đi.”
Anh kéo
cô vào một quán ăn. Quán ăn trang trí vô cùng trang nhã, bên trong thực khách
cũng không nhiều, hai người họ sau khi ngồi ở một vị trí yên tĩnh, Vu Hữu Dư để
Lâm Tiểu Niên chọn thực đơn trước, anh đi vào nhà vệ sinh.
Khi Vu
Hữu Dư đi từ nhà vệ sinh ra, nghe thấy Lâm Tiểu Niên đang nói bằng giọng điệu
ngập ngừng: “Vâng… anh cũng nhất định phải vui vẻ nhé.’
Hữu Dư
dừng lại một chút, không cần nghe tiếp anh cũng biết, cô đang nói chuyện với
Kiều Hoài Ninh. Chỉ có với anh ta, Tiểu Niên mới bỏ đi sự kiêu ngạo của mình,
nói chuyện vô cùng bình tĩnh và dịu dàng như vậy.
Sự
hẹn ước ngầm giữa cô và Kiều Hoài Ninh, anh cũng không có cách nào có thể thay
thế được.
Mỗi lần
nghĩ đến điều này, Hữu Dư đều cảm thấy thất vọng.
Kiều
Hoài Ninh do đã quen với không khí ấm áp ở Bắc Kinh, trở về thành phố Cáp Nhĩ
Tân không thích nghi được với cái lạnh lẽo ẩm ướt của miền nam, nên bị cảm nhẹ.
Anh vốn muốn ở nhà dưỡng bệnh, trong lúc nửa tỉnh nửa mê, nhớ ra hôm nay là
sinh nhật của Tiểu Niên, nên vùng dậy gọi điện thoại cho cô.
Nhưng
ngay khi dập điện thoại, tâm trạng của anh trở nên tồi tệ hơn trước. Từ nay về
sau, những lần sinh nhật trong cuộc đời cô đều không liên quan gì đến anh sao?
Ăn mỳ
trường thọ xong, Vu Hữu Dư không có ý muốn về nhà nên lái xe chở Lâm Tiểu Niên
đi loanh quanh trên phố.
Nhìn
thấy dáng vẻ không vui của anh, Tiểu Niên đoán có lẽ anh đã nghe được cuộc nói
chuyện của cô với Kiều Hoài Ninh, nên đang ghen. Cô bĩu môi, nghĩ thầm: “Chẳng
phải là sinh nhật của mình nên Kiều Hoài Ninh gọi điện thoại đến nói vài câu
chúc mừng thôi sao? Có nhất thiết phải làm ra bộ nghiêm trọng như vậy không
nhỉ?”.
Nghĩ đi
nghĩ lại, Lâm Tiểu Niên cũng không biết làm thế nào, căng thẳng nhìn Hữu Dư
muốn nói điều gì đó, nhưng không nghĩ ra được chuyện gì cả. Cô nhớ tới tối hôm
qua có đọc một cuốn sách, buột miệng nói: “Hữu Dư, em kể một câu chuyện cho anh
nghe nhé.”
Hữu Dư
thờ ơ liếc nhìn cô, không nói gì, tiếp tục lái xe.
Lâm
Tiểu Niên ho một tiếng, không biết mình có nên tiếp tục nói nữa không? Cô lại
chìm đắm trong suy nghĩ của mình, sự im lặng bao trùm trong xe.
Không
biết xe đi được bao lâu, nhưng hình như đã đi được hơn nửa vòng thành phố, Vu
Hữu