Snack's 1967
Cám Ơn Anh, Khiến Em Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này!

Cám Ơn Anh, Khiến Em Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324341

Bình chọn: 7.5.00/10/434 lượt.

iận dữ nói: “Cả nước ở đâu có bệnh viện chỉnh hình uy tín thế này, nếu như

xương bánh chè của em không lành lại được, ráng mà chịu đau nhé.”

“Nhưng

em muốn về nhà!” Kỳ học này vì Kiều Hoài Ninh, Vu Hữu Dư, vì mọi người và những

mối quan hệ phức tạp đã khiến Tiểu Niên vô cùng mệt mỏi. Bây giờ, cô chỉ muốn

ngay lập tức về nhà, suy nghĩ tại sao mọi chuyện lại trở nên rắc rối như vây.

Vu Hữu

Dư cho rằng Tiểu Niên về nhà là muốn đi cùng Kiều Hoài Ninh. Cô đã từng nói vào

dịp Tết Kiều Hoài Ninh sẽ trở về thành phố Cáp Nhĩ Tân, nên trong lòng Hữu Dư

khó trách tức giận: “Được, vậy em về luôn đi!”. Sau đó anh đạp cửa bước ra

ngoài.

Chạng

vạng tối, Hữu Dư lại quay lại, mang theo túi lớn túi nhỏ, bên trong có đủ loại

đồ ăn và thuốc.

Anh căn

dặn từng ly từng tí: “Đây là đồ ăn trên tàu, còn có cả nước uống, túi này là

túi đựng thuốc, còn túi này là…”.

Lâm

Tiểu Niên cúi đầu, hỏi nhỏ: “Chẳng phải anh bảo em vài ngày nữa mới được về

sao?”.

Vu Hữu

Dư xách đồ đứng thẫn thờ một lúc, sau đó mới hạ xuống. Anh cho rằng mình đã

nghe nhầm, cẩn thận hỏi lai: “Em vừa nói gì?”.

Lâm

Tiểu Niên nuốt nước bọt, dường như lấy lại chút dũng khí: “Em nói, mấy ngày nữa

em mới về nhà. Vẫn có thể mua được vé tàu phải không?”.

“Được

chứ, đương nhiên là được! Em muốn mua vé ngày nào anh cũng có thể mua cho em.

Sao em không nói sớm? Hại anh chạy nửa ngày trời mua những thứ này.”

Tiểu

Niên toét miệng cười nhìn Hữu Dư: “Chính vì anh mua những thứ đồ này, nên em

mới không dám đi, làm sao mà em mang hết về được cơ chứ?”.

Hữu Dư

bật cười: “Ngốc như em mà cuối cùng cũng có lúc thông minh.”

Trước

khi trở về thành phố Cáp Nhĩ Tân, Kiều Hoài Ninh đến gặp Tiểu Niên: “Em thật sự

không muốn về cùng anh ư?”.

Cô lắc

đầu: “Em muốn đợi đến lúc chân khỏi hẳn mới về, nếu không về nhà sẽ rất khó chữ

trị.”

Kiều

Hoài Ninh suy tư nhìn cô: “Hữu Dư có thể chăm sóc được cho em không?”.

Tiểu

Niên quả quyết gật đầu.

Lâm

Tiểu Niên thông báo với bố mẹ có thể sẽ về muộn, họ nhanh chóng đồng ý, uổng

phí cô đã vắt óc suy nghĩ lý do về muộn. Bố cô còn nói rằng: “Con yêu à, không

về được con cũng đừng tự trách mình, ở đó dưỡng bệnh cho tốt, đợi bố mẹ nghỉ

phép ở trung tâm nghiên cứu, bố sẽ đến đón con.”

“Không

cần đâu ạ.” Tiểu Niên dứt khoát từ chối. “Con sắp khỏi rồi, con ở lại thêm vài

ngày để ổn định lại thôi.”

“Có bạn

trai chăm sóc, ở lại dưỡng bệnh bao lâu bố mẹ cũng yên tâm.” Mẹ Tiểu Niên thản

nhiên nói chen vào khiến Vu Hữu Dư đang ở bên nghe trộm điện thoại cười như nắc

nẻ.

Đúng

dịp ký túc xá của nhà trường tu sửa đình kỳ sau mười năm, nên Vu Hữu Dư có lý

do chính đáng mời Lâm Tiểu Niên về nhà mình ở.

Lâm

Tiểu Niên bực bội: “Không được, tại sao em phải đến nhà anh ở?”.

Vu Hữu

Dư thản nhiên nói: “Em là bạn gái của anh, hơn nữa bố mẹ đều đã đi Canada thăm

chị gái anh, trong nhà trống trải, một mình anh ở cũng thấy cô đơn lắm.”

Thời

điểm cuối năm muốn tìm một nơi cho thuê ngắn hạn cũng không dễ, hơn nữa bị cánh

tay chắc khỏe của Vu Hữu Dư kéo đi, Lâm Tiểu Niên cũng không còn cách nào khác,

đành phải đi theo anh, tạm thời ở nhà của Hữu Dư.

Cô vốn

nghĩ rằng một gia đình có tiền, có quyền lực nhất định sẽ sống trong một căn

nhà kiểu cung điện nguy nga tráng lệ, nhưng nhà của Vu Hữu Dư chỉ là một căn

nhà tứ hợp viện hết sức bình thường nằm dưới chân núi, trong ngoài nhà đều

trồng rất nhiều cây, vô cùng yên tĩnh và an bình.

Lâm

Tiểu Niên bước thấp bước cao vào nhà, nhưng bị Vu Hữu Dư ôm lấy từ đằng sau bế

vào trong, bất chấp sự phản kháng mạnh mẽ của cô. Trong nhà không giống như lời

của Vu Hữu Dư nói chỉ có một mình anh ở, còn có một bảo mẫu. Vu Hữu Dư vừa bước

đến của liền gọi: “Dì Tô, phiền dì nấu ít cháo, chúng con đói rồi.”

Lâm

Tiểu Niên được một phen đỏ mặt, vùng vẫy đòi anh bỏ mình xuống: “Em tự đi

được.”

Vu Hữu

Dư miễn cưỡng đặt cô xuống ghế sofa trong phòng, anh nói: “Dì Tô ngày mai cũng

được nghỉ phép, đến lúc đó trong nhà chỉ còn lại chúng ta thôi.”

Lâm

Tiểu Niên tò mò hỏi: “Sao anh không cùng bố mẹ đi Canada? Một mình ở lại đây

không thấy cô đơn sao?”.

Vu Hữu

Dư nói đầy khẩu khí: “Anh đã lớn thế này rồi, vẫn còn đi theo bố mẹ hay sao?

Hơn nữa anh không được làm việc riêng của mình ư?”.

Khi dì

Tô trở về nhà đón Tết, Vu Hữu Dư và Lâm Tiểu Niên mới thật sự bắt đầu sỗng những

ngày chỉ có hai người.

Chân

của Tiểu Niên vẫn chưa khỏi, không thể đi đâu được nên Hữu Dư chỉ có thể cùng

cô xem phim, đọc sách, thi thoảng chơi cờ vây, mọi hoạt động chỉ bó hẹp tại

chỗ.

Anh tựa

vào ghế sofa, Tiểu Niên ngồi dựa vào anh. Vừa nói chuyện với Tiểu Niên anh vừa

giúp cô bóp chân, anh sợ rằng bắp chân không được hoạt động sẽ bị mỏi khiến cô

khó chịu.

Thỉnh

thoảng anh hôn cô, giống như một con chim nhỏ trộm đồ ăn vậy, đặt một nụ hôn

nhẹ nhàng thật nhanh lên môi cô, sau đó nhanh chóng trốn đi.



cười, một tay che đôi má ửng hồng, một tay đẩy anh ra: “Anh đã nói sẽ không

quấy rối em mà?”.

Hữu Dư

tinh quái: “Anh quấy rối em bao giờ?”.

“Anh

vừa mới hôn…” Tiểu Niên đỏ mặt bỗng chốc không