Polaroid
Cám Ơn Anh, Khiến Em Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này!

Cám Ơn Anh, Khiến Em Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324285

Bình chọn: 9.00/10/428 lượt.

g áp tay cô vào mặt mình: “Là tại anh cả, đáng chết.” Tay

cô nhẹ nhàng xoa khuôn mặt anh, rất nhẹ nhàng nhưng đã lấy đi hết những phiền

não trong lòng anh.

Tay anh

nắm chặt tay cô, đặt lên phía bên trái ngực anh: “Chỗ này đau, chỉ chỗ này

thôi.”



Anh

nói: “Chỗ này đau, chỉ chỗ này thôi.”

Trái

tim Lâm Tiểu Niên giống như bóp nghẹt, cô nói: “Hữu Dư, tại sao chúng ta lại đi

đến nơi này? Đến một con đường cụt thế này.”

Vu Hữu Dư

dường như nhận ra điều gì đó, nắm chặt tay cô: “Ai nói đã hết đường đi? Có lẽ

là trong cái may lại gặp cái may hơn thì sao?”.

Lâm

Tiểu Niên cười, lưu luyến hơi ấm từ bàn tay anh, không dám cử động.

Tiếng

chuông điện thoại của Vu Hữu Dư đã phá vỡ bầu không khí ấy, anh nôn nóng nghe

điện thoại, vừa muốn hét lên, nhưng nghe thấy đầu dây bên kia một giọng nữ rất

nhẹ nhàng, dịu dàng.

“Hữu

Dư, không phải anh đã đồng ý đến sân bay đón em sao? Ở nước ngoài mấy năm nay,

người em nhớ nhất chính là anh đó. Anh quên không đón em sao, quá đáng!”

Vu Hữu

Dư vỗ trán nói: “Anh thực sự đã quên mất, giờ đi sân bay đón em nha.”

Đầu dây

bên kia cười lớn: “Em đã về tới nhà rồi, anh đổi thành mời em ăn cơm đi. Chọn

ngày không bằng ngay hôm nay vậy, Hữu Dư, tối nay em sẽ đến ký túc xá tìm anh.”

Trên

đường trở về ký túc xá, Lâm Tiểu Niên gặp một sư muội trong hội sinh viện, cô

ấy nói: “Gần đây Hội Chữ thập đỏ trường Chiết Giang và hội sinh viên trường Bắc

Kinh đề ra hoạt động quyên góp tủy sống, chị có đăng ký tham gia không?”.

Cô gật

đầu, nói như đinh đóng cột: “Có chứ! Biết đâu…”. Cô hy vọng cơ hội một phần một

nghìn ấy có thể xuất hiện, sau đó sẽ lập nên kỳ tích.

Hôm tổ

chức hoạt động của hội sinh viên, Lâm Tiểu Niên đến rất sớm.

Thấy

những thành viên trong hội sinh viên của trường Chiết Giang và trường Bắc Kinh,

thành viên Hội chữ thập đỏ vẫn chưa đến đủ, cô đã chủ động giúp trèo lên treo

cờ và biểu ngữ.

Cờ treo

lên hàng rào, hàng rào khá cao, nhưng không có người giúp cô giữ thang, Lâm

Tiểu Niên sơ ý ngã xuống đất, đầu gối đập xuống đất, đau đến toát mồ hôi lạnh.

Cố gắng

rất lâu nhưng cô cũng không thể tự mình đứng dậy, phản ứng đầu tiên đó là gọi

điện thoại cho Vu Hữu Dư, nhưng cuối cùng đó chỉ là suy nghĩ mà thôi. Có lẽ anh

còn bận rất nhiều việc, cô không thể làm phiền anh.

Sau đó

một người trong hội sinh viên trường Bắc Kinh đến, phát hiện ra cô bị thương

liền hỏi: “Đây không phải là em gái của Kiều Hoài Ninh sao?”.



người đưa cô đến bệnh viện, đồng thời gọi điện thoại cho Kiều Hoài Ninh.

Sau khi

Kiều Hoài Ninh nghe thấy tin Lâm Tiểu Niên bị thương, không hiểu tại sao, anh

rất hoảng sợ, lo lắng.

Anh dụi

mắt trái mình và nói với Âu Dương Phi: “Tại sao cô ấy phải trèo lên chiếc thang

cao như vậy chứ?”.

Âu

Dương Phi an ủi anh: “Không sao đâu, anh đừng lo lắng quá. Cô ấy vẫn ổn, anh

yên tâm. Chỉ là bị gãy xương, không việc gì to tát gì đâu.”

Kiều

Hoài Ninh sao có thể yên tâm được, mặc dù là mùa đông, nhưng trên trán anh vẫn

toát đầy mồ hôi.

Anh vội

vàng đến thăm Lâm Tiểu Niên, nhìn thấy cô vừa tức vừa thấy đáng thương, nhìn

chằm chằm vào chiếc đầu gối đã bó bột, được nẹp cẩn thận của Lâm Tiểu Niên nói:

“Em suýt nữa dọa chết anh, em không thể cẩn thận hơn một chút được hay sao?”.

Lâm

Tiểu Niên lại bật cười nói: “Em không cố ý.”

Kiều

Hoài Ninh giúp cô vuốt lại tóc mai: “Nghe thấy tin em xảy ra chuyện, mắt trái

của anh cứ giật liên tục…”.

Vu Hữu

Dư vừa biết chuyện, lập tức đến bệnh viện.

Anh

không còn tâm trí nào mà để ý đến sự thân mật giữa Lâm Tiểu Niên và Kiều Hoài

Ninh, khẽ gật đầu với Kiều Hoài Ninh, sau đó, hướng về Lâm Tiểu Niên, phê bình

cô, giáo dục về an toàn: “Em cho ràng em là loài khỉ hay sao? Em có biết hai

chữ an toàn đó viết thế nào không vậy?!”.

Lâm

Tiểu Niên nghe thấy anh tức giận nói nặng với mình, nước mắt âm thầm rơi xuống.

Từ một nơi cao như thế ngã xuống, cô không khóc; lúc làm phẫu thuật cô cũng

không khóc; anh Kiều Hoài Ninh tỉ tê, ân cần an ủi cô, cô cũng không khóc nhưng

chỉ vài câu khiển trách của Vu Hữu Dư bỗng chốc khiến nước mắt cô như chực trào

ra.

Kiều

Hoài Ninh thấy không thuận mắt, vốn muốn đứng lên ngăn Vu Hữu Dư, nhưng bị Âu

Dương Phi kéo lại: “Bây giờ anh không có tư cách nào để nói cả.” Do đó, anh kéo

cô ra khỏi phòng bệnh.

Bên

cạnh chỉ còn lại Vu Hữu Dư, Lâm Tiểu Niên bật khóc thành tiếng.

Cô nói:

“Hữu Dư, anh đừng quan tâm đến em nữa.”

“Anh

không thể quan tâm em được sao? Em chỉ vì Kiều Hoài Ninh mà không cần đến tính

mạng mình nữa rồi.” Anh than một tiếng, anh bước lên trước, ôm cô vào lòng đưa

vai cho cô tựa vào.

Lâm

Tiểu Niên muốn nói: “Không phải như thế.” Nhưng cô cảm thấy câu nói đó không

còn ý nghĩa gì cả.

Từ

bệnh viện về trường, Thẩm Tam Nguyệt và Cát Ngôn đều ra đón cô. Chân của Lâm

Tiểu Niên phải cố định, không được di chuyển, Vu Hữu Dư không nói lời nào, liền

cõng cô lên phòng.

Lâm

Tiểu Niên cảm thấy xấu hổ nói: “Để Tam Nguyệt và Cát Ngôn dìu em được rồi.”

Vu Hữu

Dư không nói lời nào, cõng cô lên rồi đi.

Tam

Nguyệt nói: “Vu công tử đang diễn tậ