ay khác cầm tay Tần Nhật Sơ, sau đó giống như rất hài lòng
cười cười, mở miệng nói: "Miên Miên, ông muốn con gả cho tiểu Sơ!"
Thanh âm của ông
ngoại giống như đã rất lâu không có nói chuyện bây giờ lại đột nhiên nói ra lời
kia nghe khan khàn giống như muốn ... Xé rách phá tan tành không khí vậy, quả
thật còn có chút chói tai, cũng có chút làm người ta nghe không rõ. Nhưng mà vì
đang ở bên cạnh nên cô nghe rất rõ ràng.
Vì thế lời vừa dứt
liền có ba thanh âm lập tức vang lên.
"Không cần!"
"Không cho phép!"
"Cái gì?"
Về phần ai nói câu nào, đã không cần nhiều
lời.
Ông ngoại giống như không nghe thấy lời
cự tuyệt của mọi người, chỉ cố gắng dùng sức giữ chặt tay của cô, nhếch môi khẽ
thở hổn hển quát: "Miên Miên. . . . . . Nghe lời! Gả cho tiểu Sơ đi!"
Nước mắt cô đã ngừng lại bắt đầu róc
rách chảy xuống, nhìn khuôn mặt âm trầm của anh hai bên cạnh một cái, cô lắc đầu,
"Không muốn, ông ngoại, con không muốn gả cho cậu nhỏ, con không muốn gả
cho cậu nhỏ!" Dù là thân thể hay tâm của cô đều đã thuộc về anh hai rồi,
làm sao có thể cùng người con trai khác ước định nữa.
Ông ngoại nghe vậy, tiếng ho sặc sụa
vang lên, dường như muốn ho ra tim phổi luôn vậy, "Miên Miên. . . . . .
Con là. . . . . . Khụ khụ khụ. . . . . . Con là muốn ông chết không nhắm mắt. .
. . . . Chết không nhắm mắt. . . . . ."
Hai mắt cô đẫm lệ, vẫn nhịn không được
mà lắc đầu một cái, "Ông ngoại, ông ngoại, ông đừng ép con, con không muốn
gả cho cậu nhỏ, Miên Miên không muốn. . . . . ."
"Khụ khụ khụ. . . . . . Không muốn
gả cho tiểu Sơ. . . . . . Vậy con muốn gả cho người nào. . . . . . Tên tiểu tử
họ Diệp này sao. . . . . . Con phải gả cho hắn. . . . . . Ta có thành quỷ cũng
sẽ không bỏ qua cho con . . . . ." Hơi thở của ông ngoại thoi thóp, cả người
cong lên ho như một con tôm hùm, nét mặt già nua cũng đỏ lên, "Gả cho tiểu
Sơ . . . . . . Nếu không ông sẽ chết không nhắm mắt. . . . . . Cha mẹ con còn
có. . . . . . Còn có dì nhỏ con . . . . . Đang ở nơi chín suối nhìn con. . . .
. . Sẽ không tha thứ cho con. . . . . ."
"Ô ô. . . . . . Ông ngoại. . . . .
. Con. . . . . ." Con không muốn, con không muốn gả cho cậu nhỏ, tại sao
ông phải ép con, tại sao?
Lúc này, Tần Nhật Sơ mới lạnh giọng mở
miệng: "Cha cần gì ép cô ấy, coi như cô ấy nguyện ý gả, cha có hỏi qua con
có muốn cưới cô ấy hay không chưa!"
Ông ngoại mạnh mẽ thở dốc mấy tiếng,
nhưng lại không bởi vì một lời nói của Tần Nhật Sơ mà bỏ đi ý niệm, ngược lại
càng buộc chặt cổ tay của cô, cả người đột nhiên khỏe hẳn, cáu kỉnh quát:
"Nguyễn Miên Miên, ông muốn con gả cho Tần Nhật Sơ, nếu không, cha và mẹ
cùng dì nhỏ của con ở dưới chín suối trọn đời cũng không được siêu sinh, trọn đời
cũng không được yên nghỉ, ngay cả người con yêu là Diệp Hiên Viên cũng sẽ bị
thiên lôi đánh, chịu hết mọi quả báo tàn độc nhất trong cuộc sống rồi sau đó sẽ
rơi vào mười tám tầng địa ngục cả đời này đời sau kiếp sau sau nữa mãi không
siêu sinh. . . . . ."
"Không. . . . . ." Cô thét
chói tai ra tiếng, "Không cần, không nên nguyền rủa anh hai như vậy, con.
. . . . . Con đồng ý gả cho cậu nhỏ, con đồng ý!" Tất cả kiên trì trong
lòng cô khi nghe thấy lời nguyền rủa ác độc dành cho anh hai đã ầm ầm sụp đổ.
Người thân từng bước từng bước rời khỏi, cô không muốn bởi vì cô mà để cho anh
hai người cô thích nhất bị bất cứ thương tổn gì.
Lấy được cam đoan của cô, ông ngoại vốn
dĩ đang khoá chặt tay của cô cuối cùng cũng dần buông ra, mắt đóng chặt lại như
là người đã mãn nguyện mà ra đi. Cô không dám nhìn ánh mắt anh hai, toàn thân
chỉ mềm nhũn, nhũn như con chi chi té ngồi trên mặt đất.
Tại sao, tại sao phải như vậy, tại sao
ông ngoại lại ác tâm như vậy, cho dù là phải dùng đến phương pháp nguyền rủa ác
độc như vậy cũng chỉ vì muốn cô gả cho cậu nhỏ người mà cô căn bản không yêu, tại
sao, rốt cuộc tại sao.
"Em muốn gả cho hắn?" Đột
nhiên, thanh âm dịu dàng của anh hai nhẹ nhàng vang lên ở bên tai cô.
Nhưng thanh âm đột nhiên lại dịu dàng tới
như vậy, làm cho cô rợn cả tóc gáy, nơm nớp lo sợ, "Em. . . . . . Em. . .
. . ."
Anh hai tiến đến dồn cô vào tường, lại
nhu thuận lặp lại một lần nữa, "Em muốn gả cho hắn?"
Cô chỉ biết chán nản trượt ngồi dưới đất,
tay chân không thể nhúc nhích, chỉ có thể nén lệ, dùng lực lắc đầu một cái,
"Em. . . . . . Em. . . . . ."
Tần Nhật Sơ xông đến bên cạnh ngăn anh
hai lại, "Anh đừng ép cô ấy nữa, anh không nhìn thấy cô ấy đang bị anh dọa
sợ sao?"
Lữa giận chất chứa hồi lâu của anh hai rốt
cuộc bộc phát, một cú đấm hung hăng quét tới mặt Tần Nhật Sơ, "Mày cút
ngay cho tao, con mẹ nó mày tính toán cái quái gì, dám trông nom chuyện của tao
và cô ấy sao!"
Xoay người, mạnh mẽ kéo cô đi ra ngoài cửa.
Tần Nhật Sơ sờ sờ vết máu ở khóe miệng,
chợt cười một tiếng, giành lấy một tay của cô mà kéo lại, ngay sau đó chống ánh
mắt anh hai đang trợn lên: "Mày buông cô ấy ra!"
Ánh mắt anh hai buồn bã, muốn ra tay đấm
thêm một cú nữa nhưng Tần Nhật Sơ đã nhanh nhẹn tránh thoát, nhẹ nhàng cười
nói: "Mày cho rằng, tao sẽ cho mày c