Duck hunt
Cảm Giác Em Mềm Lòng

Cảm Giác Em Mềm Lòng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321663

Bình chọn: 9.5.00/10/166 lượt.

ng đường mơ đến chuyện ấy!”

Đường Liệt tức giận đỏ hai mắt, làm sao còn biết cái gì thương hương tiếc ngọc, bàn tay to càng không ngừng ở trên người Nhậm Tuyết Nhi nhào nắn, đến chỗ nào tất cả đều là hỗn loạn cùng phẫn nộ, không giống bình thường âu yếm, đây quả thật giống như địa ngục!qakldfghjktyuiozxcvbnm,sdf23455678945rfc8k76

Nhậm Tuyết Nhi chỉ cảm thấy toàn thân đều đau đớn, nhưng cô không biết nên như thế nào ngăn cản Đường Liệt. Cô không ngừng giãy dụa không ngừng kháng cự, nhưng thân hình cường tráng kia vẫn bất vi ở động ( ngồi im không nhúc nhích), vẫn như cũ làm theo ý mình.

Ngay tại cô không biết làm như thế nào, Đường Liệt đột nhiên dừng động tác, một tay mở hai chân Nhậm Tuyết nhi đang mặc váy ngắn, một tay cấp tốc phóng thích cực đại chính mình, không nói hai lời, một cái động thân, hoàn toàn tiến nhập Nhậm Tuyết Nhi khô cạn hoa hành!

“A… ! Đau… Liệt, đau quá” Không có gì liền tiến vào, khiến cho hoa huyệt vốn hẹp trong nháy mắt như bị xé rách đau đớn. Đường Liệt muốn tuy rằng lại nhiềukịch liệt, nhưng chưa bao giờ từng làm cho cô thống khổ.

Đường Liệt luôn mồm chỉ trích, lại không có một chút đạo lý. Rõ ràng là vì không nghĩ không ở bên anh mà nhớ đến đau lòng, cho nên mới tìm một phần công việc có thể giết thời gian để làm, mà Ngô Cùng Chính rõ ràng đã có vợ con, người một nhà cuộc sống tốt đẹp , nhưng mà anh cái gì cũng không nghe, lập tức liền phán tội của cô. Giống nhau cô là một nữ nhân vượt tường, vậy lòng của cô đâu? Cô có trong lòng anh không?

Càng nghĩ càng ủy khuất, hơn nữa trên thân thể đau đớn, Nhậm Tuyết Nhi thương tâm khóc lên.

Cảm giác mãnh liệt nhất thời khiến cho Đường Liệt thanh tỉnh lại, chờ anh ý thức chính mình đang làm cái gì, liền nhìn thấy người nằm ở dưới thân bởi vì đau đớn mà nhăn lại mày, còn có trên mặt trắng bệch nước mắt chảy xuống.

Nước mắt này, nhất thời làm cho anh có loại cảm giác đau lòng!

Đáng chết, anhn rốt cuộc làm cái gì! Cư nhiên lai thương tổn cô?!

Đường Liệt không thể tin được lý trí chính mình vì sao vừa thấy cô gái này cùng nam nhân khác tình chàng ý thiếp liền toàn bộ sụp đổ ?

Anh gấp trở về không vì cùng nữ nhân này nhơ nhung sao? Anh cố gắng đem công việc đều trước tiên hoàn thành không phải là muốn trở về gặp cô sao? Mà hiện tại chính mình rốt cuộc đang làm cái gì?

Anh rốt cuộc đối chính mình âu yếm nữ nhân làm cái gì?

Âu yếm?!

Đường Liệt cả người chấn động. Có điểm bất khả tư nghị nhìn nữ nhân dưới thân. Chậm rãi, hình như là nghĩ tới điều gì đó, khóe miệng không tự giác giơ lên. Là vì đâu, cô chắn hẳn là nữ nhân anh muốn tìm, thực dịu ngoan, làm theo anh, ỷ lại anh, nhu thuận mềm mại.

Còn có trên người cô luôn có một loại hương vị ngọt ngào gọi người, mỗi khi hôn môi hương vị có thể kích thích thần kinh của anh. Trước kia không nghĩ đến có gì đặc biệt, cùng nữ nhân khác lúc hôn môi, nữ nhân kia trên người dày đặc mùi nước hoa làm cho anh buồn nôn, anh chán ghét đẩy nữ nhân đó ra, vài giây, nữ nhân tự động dâng hiến, anh cũng không cự tuyệt làm sao có thể chủ động yêu thương nhung nhớ nữ nhân.

Nhưng vào lúc ban đêm, lúc tiếp xúc đến môi ngọt ngào của Tuyết Nhi, toàn thân dục vọng cũng nhịn không được. Vào lúc ấy liền đem Tuyết Nhi hung hăng mà yêu.

Hiện tại nghĩ đến, đây hẳn gọi là yêu.

Chỉ cần ôm âu yếm nữ nhân, lại nhiều nữ nhân đều không nghĩ được.

Suy nghĩ như vậy, Đường Liệt dần dần cười rộ lên. Nhưng khi anh nhìn đến người dưới than, thầm hít thật sâu muốn giảm bớt đau đớn cho Tuyết Nhi, mày nhíu lại.

“Tuyết Nhi…” Đường liệt thấp giọng gọi, “Đáng chết, đều là anh không tốt, làm đau em.”

Người chưa từng xin lỗi ai như Đường Liệt, lập tức không biết nên an ủi Tuyết Nhi bị mình làm thương như thế nào, chỉ im lặng hạ môi mềm xuống. Ở trên mặt, trên mí mắt, miệng, sau đó là xương quai xanh, vẫn hạ xuống.

Tuyết Nhi chậm rãi mở to mắt, thấy Đường Liệt trong ánh mắt lệ khí đều biến mất, lại nghe thấy anh mềm nhẹ an ủi, cảm thụ anh khẽ hôn tinh tế, trong lòng lập tức như bị cái gì đó bế tắc, khó chịu phát nghẹn.

“Liệt… Em, không có…” Nhậm Tuyết Nhi khóc thút thít , “Anh đi rồi… Em không biết làm thế nào… Ô ô ô, em là nhớ tới anh… Mới đi làm việc, để không nghĩ tới anh, nhưng anh lại hiểu lầm em… Ô ô ô… Đau!”

Đứt quãng, Nhậm Tuyết Nhi cũng không biết chính mình muốn nói gì, rất nhiều lời đều nói ra, toàn bộ khẩn cấp muốn nói cho Đường Liệt, không có trình tự không có trước sau.

Nhậm Tuyết Nhi chỉ là khóc , khóc thút thít .

Nhưng Đường Liệt lại nghe hiểu được, rất rõ ràng, tiểu nữ nhân này không thấy anh liền nhớ tới anh, không biết làm như thế nào mới đi làm công việc thủ thư.

Kết quả lại bị anh đột nhiên trở về rồi hiểu lầm.

Nguyên lai tiểu nữ nhân này đã yêu anh say đắm!

“Tốt lắm, Tuyết nhi, đừng khóc… Ngoan, đều là anh không tốt.” Nụ hôn anủi dường như lại hạ xuống, bàn tay to duỗi đến chỗ hai người ái ân nhẹ nhàng vỗ về chơi đùa, giảm bớt thống khổ cho Tuyết Nhi.

“A… Liệt…” Nguyên bản bởi vì đau đớn vì áp lực dục vọng,anh ôn nhu như vậy, toàn bộ đánh úp lại. Làm cho Tuyết Nhi vô lực chống đỡ.

“Liệt, chúng ta đ