ười không thức thời, đợi bọn họ đi rồi, Thiệu tổng khóe miệng cười thật to. Xem ra, Đường Liệt cùng trợ lý của hắn quan hệ không bình thường. Vừa mới hắn cũng chỉ là liếc nhìn vị tiểu thư một chút, ánh mắt Đường Liệt liền tỏ vẻ ra bất khoái, không biết nếu có người đối vị tiểu thư này động tay đông chân hoặc là làm ra chuyện tình, không biết Đường Liệt sẽ phản ứng như thế nào.
“Đường tổng, tùy tiện rời đi như vậy, không tốt lắm đâu?” Đi không xa, Nhậm Tuyết Nhi nhỏ giọng nói.
“Ở một mình cùng anh thì gọi Liệt.” Đường Liệt dừng lại cước bộ, “Anh nghĩ làm gì, ai cũng không ngăn cản được.”
“Liệt…” Nhậm Tuyết Nhi cúi đầu, nhỏ giọng gọi anh.
“Em đang câu dẫn anh sao?” Đường Liệt cúi đầu trêu, sắp hôn lên môi cô liền dừng lại.
“Em, em không có, là anh muốn em kêu tên của anh.” Nhậm Tuyết Nhi xoay đầu sang hướng khác, nhưng Đường Liệt sớm dùng bàn tay to nắmđầu của cô, sét đánh không kịp hôn lên tai cô. Đắc ý dào dạt nhìn cô bộ dáng thất kinh.
“Liệt, anh…” Nhậm Tuyết Nhi cũng không giống Đường Liệt bình thường dường như không có việc gì, sợ không cẩn thận bị người chung quanh nhìn thấy. Vậy thì quan hệ bọn họ không phải đã bị tiết lộ sao?!
“Anh thích nhìn bộ dáng em như vậy.” Đường Liệt lộ ra một nụ cười lớn. Lập tức, Nhậm Tuyết Nhi không biết nên phản ứng như thế nào. Chỉ có thể ngơ ngác nhìn. Cô chưa bao giờ biết Đường Liệt cười rộ lên lại đẹp như vậy.
Hơn ba năm sống cùng, anh rất ít cười, cho dù là cười, cô cũng có thể cảm giác được kia không phải là thật sự. Nhưng là lần này, trên mặt anh tươi cười giống như là theo sâu trong nội tâm phát ra. Làm cho anh cả người nét mặt đều toả sáng.
“Đường tổng, chúng ta có thể nói chuyện được không?” Không biết khi nào một nam nhân xuất hiện bên người bọn họ, đánh vỡ không khí bọn họ.
Đường Liệt xoay mặt lại thay bằng bộ dáng băng lãnh, công đạo : “Ở chỗ này chờ anh.”
Nói xong, liền cùng nam nhân kia đi đến chỗ dành cho khách. Nhậm Tuyết Nhi chán đến chết đứng ở chỗ nghỉ, cầm trong tay một chiếc cốc tinh xảo chân dài, bên trong có màu nâu nhạt, vừa thấy là biết là thứ tốt nhất để uống rượu đỏ.
Cô một chút uống vào, cái miệng gợi cảm phấn nộn nhỏ nhắn kề sát cốc, ánh mắt tròn tròn không ngừng chuyển động , giống như một đứa trẻ nhìn quanh bốn phía. Lễ phục màu thủy lam bao lấy thân mình khéo léo lộ ra bộ ngực tuyết trắng, theo tầm mắt dời đi mà nghịch ngợm đong đưa .
Bộ dáng như thế này giống như cảnh tượng thiên sứ rơi xuống nhân gian, tất cả đều rơi vào tầm mắt của Đường Liệt và khách nhân.
Nam nhân khóe miệng lộ ra một chút tà ác cười, bộ dáng trầm ổn yên lặng không một tiếng động đi tới phía sau Nhậm Tuyết Nhi.
“Liệt thật lâu nha ~~ ” Nhậm Tuyết Nhi nhàm chán oán giận . Cái miệng nhỏ nhắn giơ lên.
“Mới rời đi một chút, em đã nhớ anh ?” Hơi thở nam tính nháy mắt bao phủ cô.
Nhậm Tuyết Nhi cả kinh, quay đầu thấy được mình đang trong vòng tay của Đường Liệt. Bởi vì ánh sang duyên cớ, cả người Đường Liệt giống như được phủ bởi một viềng vàng, rất anh tuấn, giống như thiên thần Apollo.
Trong nháy mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên Nhậm Tuyết Nhi chỉ cúi đầu không dám nhìn anh, sợ hãi bị đôi mắt lợi hại của anh nhìn thấy sự khẩn trương của cô.
Đường Liệt nhẹ nhàng cười, một tay kéo Nhậm Tuyết Nhi nhỏ bé, dùng thanh âm vô cùng gợi cảm nói: “Anh mang em đi một nơi.”
“Liệt… A, nhẹ một chút, em chịu không nổi …” Tiếng rên rỉ mềm mại trong rừng cây u ám truyền đến, ánh trăng đêm khuya sáng ngời từ trên cao chiếu xuống, có thể thấy ở trong rừng cây có một nam nhân khôi ngô cường tráng cùng với nữ nhân thân thể tuyết trắng mềm mại phát ra âm thanh phóng đãng.
“Thả em. . . A. . . Liệt… A ” Phần eo của Nhậm Tuyết Nhi bị Đường Liệt dùng bàn tay to gắt gao ôm trụ, hai tay vô lực chong61ng vào than cây phía trước, nửa người dưới bị cưỡng chế mà nâng lên, toàn bộ thân mình theo phía sau va chạm mà bất lực trước sau rất nhanh di động.
“Bảo bối, em bộ dạng này thực làm cho người ta máu nóng sục sôi.” Đường Liệt ở bên tai cô khẽ cắn, đưa cô tới từng trận thấp suyễn. Khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn của Nhậm Tuyết Nhi bên trên mang theo nước mắt bất lực cùng kích tình mừng như điên, khoái cảm làm cho cô thở dốc không nổi, nhưng cô lại không ngừng được.
Đường Liệt cúi đầu cười khẽ, dưới thắt lưng làm một động tác làm cô ngượng ngùng mà càng thêm hưng phấn.
Một bàn tay to thoải mái ôm lấy hạ thân như muốn xụi lơ của cô, anh tùy ý chạm vào hoa huyệt ẩm nóng để an ủi cuồng dã dục vọng của chính mình. Đường Liệt buộc Nhậm Tuyết Nhi quay đầu nhìn anh, hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô. Anh ở trong miệng nhỏ thăm ấm áp của cô di động cùng trêu chọc.
Mãnh liệt khô nóng làm cô toàn thân đều mệt mỏi, mặc anh điều chỉnh xâm chiếm tư thế của cô, làm cho môi anh hôn lên cô, bàn tay to của anh ở trên lưng cô âu yếm, mỗi một đụng chạm đều giống dẫn theo điện, khoái hoạt lại làm cho cô bất lực run run.
“Liệt…” Cơ hội thở dốc, Nhậm Tuyết Nhi tê dại kêu tên Đường Liệt.
Tuyết Nhi thập phần mẫn cảm, toàn thân run run, anh mỗi một cái vuốt ve đều có thể gây cho cô vô cùng khoái hoạt, nam tính