dàng cao trào.
Anh chắc rằng Tuyết Nhi cũng yêu anh , cho nên anh muốn bức cô gả cho anh.
“Ô ô ô… Liệt, Liệt… Em yêu anh…” Rốt cuộc chịu không nổi nhiều hoan ái, Nhậm Tuyết Nhi nói ra lời nói tận đáy lòng, mặc dù là như vậy sẽ làm bị tổn thương, cô cũng sẽ không tiếc nuối.
“Vậy gả cho anh, làm cho anh yêu em.” Miệng ôn nhu vô hạn.
“Ô ô ô, gả cho… anh, em gả cho anh…” Nhậm Tuyết Nhi dưới sự cường thế của anh mà đáp ứng.
Cuối cùng cũng trở lại bình thường, Đường Liệt cười ha hả, ôm lấy Tuyết Nhi, hạ môi xuống “Tuyết Nhi, Tuyết Nhi của anh, em là của anh, vĩnh viễn là vậy !”
Nói xong, giống mãnh hổ, hỏa lực toàn bộ khai hỏa, không lưu tình chút nào va chạm người dưới thân.”Tuyết Nhi anh muốn mang em lên thiên đường!” Lần cuối cùng, Đường Liệt hưng phấn mang theo Tuyết Nhi nhằm phía cao trào boa mỹ, ở trong cơ thể cô phát ra mầm móng…
Sâu kín tỉnh lại, Tuyết Nhi phát hiện chính mình bị Đường Liệt gắt gao ôm, mà Đường Liệt cũng không chuyển mắt nhìn cô.
“Anh…” Tuyết Nhi muốn di động thân thể, mới phát hiện vật cường tráng của anh vẫn như cũ còn chôn ở nơi mềm mại của cô.
“Nếu em muốn một lần nữa, anh cũng không ngại!” Đường Liệt xấu xa cười rộ lên.
Cảm nhận được dưới thân anh dần dần cường tráng, Nhậm Tuyết Nhi sợ tới mức không dám cử động.
“Liệt, chúng ta đứng dậy mà nói, như vậy không được …” Tuyết Nhi cúi đầu, không dám nhìn anh.
“Vì sao không thể nói như thế này?” Đường Liệt nâng cằm của cô, làm cho cô nhìn vào hai mắt của anh.
“Chúng ta…”
“Em là vợ anh, còn thẹn thùng như vậy sao?”
“Không! Em không phải là vợ anh!” Nhậm Tuyết Nhi kích động nói.
Tình huống khi là cô bất đắc dĩ , tuy rằng đây là điều cô vẫn khát vọng , nhưng… Nhưng là…
Đường Liệt nhíu mày, anh không thích cô cự tuyệt.
“Em chính là! Quên em ở dưới thân anh thở gấp như thế nào , như thế nào cầu anh nhận lấy em, như thế nào làm cho anh dùng sức sao?”
“Không cần, anh không cần nói … ” Tuyết Nhi che lỗ tai không muốn nghe.
“Anh sẽ nói, em đã đáp ứng rồi, sẽ là vợ anh. Anh muốn em vĩnh viễn ở bên cạnh anh.” Đường Liệt bá đạo lấy tay cô.
“Anh… Anh căn bản không yêu em, vì sao muốn em trở thành vợ của anh?” Tuyết Nhi lấy tay che mặt khóc, nhưng anh ngăn lại, cô muốn anh nhìn cô, giận dữ, “Anh gặp được người yêu, cùng cô ấy kết hôn, chúng ta nhất thời chỉ là mê loạn, anh không thể bởi vì nhất thời xử trí theo cảm thính mà cưới em, như vậy đối với anh và em đều không công bằng. Huống hồ, anh không thương em, mà em lại…”
Đột nhiên, ý thức được chính mình đang nói cái gì Tuyết Nhi, liền im miệng.
“Em như thế nào?”
Đường Liệt nghiền ngẫm nhìn Tuyết Nhi.
“Em… Em…” Tuyết Nhi bị làm cho nói không ra lời.
“Em yêu anh.” Đường Liệt không chút khách khí kết luận.
“A?”
“Em yêu anh.” Lại khẳng định.
“Em, em mới không có…” Cô bị chột dạ.
“Em yeu anh, anh biết. Em vẫn luôn yêu anh.” Đường Liệt là đùa cô, xem bộ dáng sốt ruột của cô, nhưng hiện tại tựa hồ tiểu nữ nhân này là nhận thức anh không yêu cô, chỉ là đùa giỡn mới kết hôn với cô .
Cái cô gái này! Thật không biết đầu đang nghĩ cái gì?
“Anh… Anh không thể kết luận như vậy.”
“Vì sao không thể? Em chính là yêu anh.” Anh một mực chắc chắn cô yêu anh.
“Anh!” Tuyết Nhi bị chọc giận, cũng rõ ràng mà nói, “Vâng! Em yêu anh, nhưng người anh muốn kết hôn không phải là em, anh phải tìm người mình thích , có tài sinh con cho anh, mà mà không phải em…”
Lời tuy nhiên nói như thế, nhưng không biết vì sao, liên tưởng đến hình ảnh anh cùng nữ nhân khác sinh con, ở bên cuộc sống bá đạo của anh, làm cho khóe mắt cô đột nhiên ẩm ướt.
“Em chính là người mà anh cần để sinh con.”
Đường Liệt nói kiên định. Ánh mắt thẳng tắp nhìn cô.
“Em yêu anh, anh biết. Anh muốn em ở bên anh, anh thích hương vị trên người em, thích tồn tại của em, thích bộ dáng của em ở dưới thân anh, thích em lúc cao trào gọi tên anh. Nói như vậy, vì sao chúng ta không thể kết hôn?”
“…” Đột nhiên bị anh nói như vậy, Nhậm Tuyết Nhi nhìn Đường Liệt, giống như không biết phải làm gì.
“Nhưng , em không mang con anh…” Không thể tưởng được lấy cớ khác, cô ngơ ngác trả lời.
“Việc này cũng không đơn giản?” Đường Liệt xấu xa cười. Phần eo vừa động, nói, “Chúng ta hiện tại bắt đầu cơ hội chế tạo!”
Nói xong, ngay tại một mảnh tiếng rên rỉ, chỉ nghe thấy nam nhân nói, “Em là của anh, cả đời đều là của anh.”
Mà nữ nhân, thở gấp , “Vâng, em cả đời đều là của anh.”
Lần này, trong thanh âm không có chần chờ. Lời nói tràn đầy hạnh phúc.
Hoàn