c mà Nguyên Dắng
uốngvào là có thể làm cho người ta ngất đi, tuy rằng Nguyệt đại phu y thuật cao
minh, nhưng nàng vẫn không yên lòng.
“Đừng lo mà, trở về tìm
Nguyệt đại phu lấy giải dược uống vào sẽ tỉnh, bất quá nếu để cho Nguyên tiểu
tử cùng hai ác nhân đồng nằm ở trên một chiếc xe ngựa, nếu hắn biết được, lại
khóc lóc om sòm!” Cô chủ khách sạn một phen giữ chặt nàng, kêu Tiêu Tàn Dạ đem
Nguyên Dắng khiêng lại đây, sau đó mấy người cùng nhau đào hố, đem Cơ Dương
cùng Ngột Tựu mai táng ngay tại chỗ.
“Tốt lắm, chúng ta đối
với hai người này đã coi như là hết lòng quan tâm giúp đỡ, đại công cáo thành,
chúng ta về nhà đi!” Cô chủ khách sạn vỗ vỗ tay lên đất, gọn gàng nhảy lên xe
ngựa.
“Giá!” Tiêu Tàn Dạ hét
lớn một tiếng, dùng sức nhất kéo dây cương, xe ngựa nhanh chóng chạy về phía
trước.
Bọn họ phải về nhà!
Nguyễn tướng công Chân Chân ôm ấp Nguyên Dắng không hề hay biết, của nàng, phu
quân của nàng, trong lòng ấm dào dạt.
Từng cho rằng hạnh phúc
không thuộc về nàng, từng cho rằng ông trời chưa từng chiếu cố nàng, kỳ thực
nàng sai lầm rồi!
Có hắn, nàng còn có một
cái nhà ấm áp mà có tình yêu của hắn, hạnh phúc đâu có xa?
Thở dốc chưa định, hai
thân hình trần trụi thân mật khăng khít vẫn cứ lưu luyến quấn quít lấy nhau.
“Chàng thật sự là hoàng
tôn Đại Chu triều sao?’ Nàng ghé vào trong ngực của hắn, vẫn cứ cảm thấy không
thể hiểu nổi.
“Sao vẫn còn không tin?
Ta họ Sài, Sài Nguyên Dắng, khi thành thân không phải đãđemvòng tay kim long
của tổ tiên truyền lại cho nàng sao? Nàng còn dám lấy xuống, thứ này không thể
rời khỏi người, biết không?” Bàn tay to vội vàng sờ soạng ở dưới gối, lấy ra
kim vòngkia giúp nàng mang vào tay,tuyệt không thẹn thùng nói cho nàng, lúc hắn
gấp gáp trở về lại phát hiện nàng đi rồi, ngay cảvòng tay cũng khôngcần, vừa
tức vừa vội, thiếu chút đã chảy xuống nam nhi lệ.
“Takhông phải......Đã gặp
chàng ở nơi nào rồi chứ?” Nàng nhăn lại đôi mi thanh tú, đưa mắt nhìn hắn chăm
chú, nghi hoặc nhỏ giọng hỏi: “Có phảitrong hoàng cung...... Chu triều hay không?”
“Cuối cùng nàng đã nhớ
ra?” Hắn vui mừng quá đỗi ôm lấy nàng, vô cùng thân thiết kêu một tiếng: “Lỗ
tai nhỏ!”
Nàng khiếp sợ, đột nhiên
nghĩ đến, hắn là, là...... Tiểu thái giám mang vàng mặc bạc kia?
“Thật hư nè, luôn gạt
người ta.”Nàng bĩu môi giả vờ tức giận.Thì ra trên đời này còn có một người,
luôn luôn nhớ đến nàng,nghĩ về nàng, cònlén lút tìm kiếm nàng.Mỗi khi nhớ tới
chuyện này, cả ngườinàng thật giống như sắp hòa tan mất.
“Thực xin lỗi, nể tình ta
yêu nàng như vậy, hãy tha thứ cho ta đi!”Hắn ôm lấy nàng làm nũng xin khoan
dung.“Ta cũng không còn cách nào khác nha, vì có thể lừa nàng đến Ô Long Trấn,
ta tốnthật nhiều công phu.Đêm hôm trước khinàng đếntrấn, ta mới chạy về thôn
trấn. Ta lại không có võ công, một đường đi chịu rất nhiều khổ sở nha.”
Hắn dưới sự hộ vệ của Bất
Tam, Bất Tứ, tự mình đến Bắc Hán quốc, đả thông tất cả những thứ liên quan,bao
gồm việc cùnggiao tiếp vớiTín Dương Hầubị hắnghét nhất, tất cả mọi chuyện đều
đã chuẩn bị xong, âm thầm theo sau nàng dẫn nàng đến Ô Long Trấn, trở về
trấntrướcnàng một ngày, cho nênlần đầu tiênkhinàng nhìn đến hắn, hắn vẫn còn
đang ngủ bù.
“Vậyvề saukhông cho chàng
lại gạt ta.” Hắnnóinhư vậy, làm cho nàng không nhịn được hoài nghihành tungcủa
mình có phải luôn luôn nằm trong lòng bàn tay hắnhay không, nhưng nàng
khônghỏi, rất hào phóng tha thứ hắn.
Đối với hắn, nàng luôn
luôndễ dàng tha thứ, câu nói lúc trướckia “Sớm hay muộn có một ngày, nếu ngươi
nằm trong tay ta......” lời thề đã sớm ném lên đến chín từng mây.
“Được, được, được, vi phu
về sau tất cả đều nghe nương tử!”Yêu nàng, đó không phải mù quáng. Loạinữ nhân
có tấm lòng trong sáng lại không hề có chút mưu ma chước quỷ nào như thế náy,
lỡ mất nàng, bảo hắn đến đâu để tìmvề đây?
“Ha ha.”Nàng cảm thấy rất
mỹ mãn cười, “Cô chủ khách sạn làm sao có thể là tiểu cô nãi nãi của chàng
chứ?Tuổi nàng ấyso với chàng cũng không lớn hơn được bao nhiêu nha!”
“Đúng vậy,nàng làTĩnh An
công chúaNam Đường, là muội muội nhỏ nhất của hoàng gia giata, tuổi không lớn
cũng không còn cách nào khác, người ta vai vế lớn mà!”Chuyện này cũng từng làm
hắn khi còn bé phi thường quấy nhiễu, không hiểu sao hoàng gia gia đã già đến
mức sắp vào quan tài rồi, , tiểu bà bà lại có tuổi tác gần bằng hắn, xem raquan
hệluân lýhoàng thấtnày không phải người bình thường có thể lý giải.
“VậyNhậm thúc bọn họ
đâu?”Theo lý bọn họ cũng không phảidân chúngbình thường nhỉ?
“Bất Tam là đại nội thị
vệ trưởng, Bất Tứ là nhũ nương của mẫu phinăm đó là bọn họkhông để ý nguy hiểm
hộ tống ta rời khỏi hoàng cung, về sau lại cùng ta đi đến nơi này, thẳng đến
khi nàng đến đây, bọn họ quan sát thật lâu, cảm thấynàng có năng lực chiếu cố
ta, mới an tâm rời đi,đi tìm thân nhân của mình...... Ân tình ta nợ bọn họ,
thật sự nhiều lắm.” Nhắc tới hai vịlão bộctrung thành và tận tâm, Nguyên Dắng
cảm kích tự đáy lòng.
Thì ra một đôilão nhân
gia trung thành tận tâm đều không phải đem nàng trở thành cầm phẩm