chồng tương lai của cô ấy.
"Nhưng lời nói dối này rất nhanh sẽ bị vạch trần." Mạc Sầm Triết nhớ tới vẻ mặt không chịu thua của người đàn ông kia.
"Không sao cả, chỉ cần anh ấy đừng luôn tìm em, để em thở phào một cái thì tốt rồi." Đồng Tử Lâm thật sự không chịu nổi Hắc Nhược Hoành, có thể so độ nhạy cảm của anh với các tay săn ảnh, giống như anh ngửi thấy trên người cô mùi hương nào đó, cho dù cô đi đến đâu, anh luôn tìm được cô.
Mạc Sầm Triết chỉ cười không nói, theo anh nhận xét Hắc Nhược Hoành rất nhanh sẽ trở lại tìm cô thôi.
Đồng Tử Lâm chắc chắn, ít nhất một tháng anh ta sẽ không tới tìm cô, Mạc Sầm Triết không phải người của giới kinh doanh, anh ấy là nghệ sĩ nổi tiếng, mà Hắc Nhược Hoành lại không biết gì về nghệ thuật và cô nghĩ anh cũng không hứng thú đến các mối quan hệ trong nghệ thuật, cũng sẽ không lập tức biết Mạc Sầm Triết chỉ là một cái cớ.
Nhưng cô không biết, ý tưởng của cô không đến một giờ đã bị phá vỡ, Hắc Nhược Hoành căn bản không để ý đến việc cô có bạn trai.
Có bạn trai? Đồng Tử Lâm coi anh là ngu ngốc hay đần độn? Anh nhận ra ánh mắt người đàn ông kia nhìn cô không có tình yêu nam nữ trong đó.
Trong lòng Hắc Nhược Hoành vẫn có chút không vui, cô tìm con mèo con chó khắp nơi tới làm bạn trai, lại vứt người muốn làm ban trai như anh sang một bên.
Anh uống xong ngụm lớn husky, một cánh tay khoát lên bả vai anh, anh quay lại nhìn thấy Bạch Mộ Hiên, "chú út."
"Uống vội vã như vậy làm gì!" Bạch Mộ Hiên cũng không muốn lạnh nhạt với bà xã trong đêm tân hôn, liền giao cho đám bạn đi kính rượu mọi người.
"Ha ha!" Hắc Nhược Hoành cười khổ vài tiếng, cảm thấy mình rất đáng thương.
Bạch Mộ Hiên mắt lạnh nhìn Hắc Nhược Hoành so với mình nhỏ hơn vài tuổi, "Đừng dùng ánh mắt đáng thương đó nhìn chú!" Anh cũng không có lòng từ bi đâu.
"Chú út, cũng là chú làm hại!" Dạy cái phương pháp quái quỉ gì, hại anh theo đuổi khổ sở như vậy.
"Cháu nói cái gì?" Bạch Mộ Hiên không có nghe rõ.
"Không có gì!" Hắc Nhược Hoành cúi đầu lẩm bẩm, anh nghĩ đến người đàn ông trước mắt này không hiền lành gì, không bỏ đá xuống giếng cũng cám ơn trời đất rồi.
Bạch Mộ Hiên dù không nghe rõ, nhưng nhìn bộ dáng biểu tình của anh, ít nhiều gì cũng biết anh đang nói thầm cái gì, "Đồng Tử Lâm đi đâu cũng đều là chú tiết lộ, không ngờ cháu, theo đuổi nhiều năm như vậy, vẫn không theo đuổi được cô ấy!"
Hắc Nhược Hoành liếc chú một cái, "Làm ơn đi chú, còn không phải giống nhau!" Mặc dù chú cưới được vợ, nhưng thời gian theo đuổi cũng hao tốn không ít!
"Cháu tên nhóc con này!" Bạch Mộ Hiên uy hiếp khoát tay lên vai của anh, "Chú chẳng lẽ không mong muốn cháu thành công à! Sớm cưới ngưới ta về, anh hai của chú cũng không lo lắng như vậy!"
Nó ăn chay lâu như vậy, đối với thân thể cũng không tốt! Từ nhỏ đã nhận định cô gái của lòng mình đến nay không thay đổi. Không biết nó có phải còn chưa trải qua hay không! Ừ, khả năng này rất cao!
"Được rồi, không cần lo lắng cho con!" Hắc Nhược Hoành uống sạch chất lỏng trong ly, trong mắt lộ vẻ thâm trầm.
Bạch Mộ Hiên cười cười, không nói lời nào. Dù sao cũng là con trai nhà họ Hắc, trong người có chung dòng máu ít nhiều cũng sáng suốt. Anh vỗ vỗ vai Hắc Nhược Hoành "Được". Rồi xoay người rời khỏi.
Hai mắt Hắc Nhược Hoành nhìn chằm chằm Đồng Tử Lâm, như khát khao được săn bắt trong sa mạc Châu Phi, toàn thân tích góp sức lực, quan sát rồi hành động.
◎◎◎
Một trận gió thổi qua, Đồng Tử Lâm thấy bắt đầu lạnh "Lạnh quá..." Cô ưu nhã rời khỏi hội trường, mang đôi giày cao gót ba tấc phòng bên trong đi vào bên trong phòng.
Ở trong phòng nghỉ của dâu phụ cô tìm được cái áo choàng mỏng, vừa khéo là màu hồng nhạt có thể mặc cùng với lễ phục hôm nay.
Cô nhẹ nhàng mặc vào thêm, quay sang tấm gương sửa sang một chút, đang muốn rời khỏi thì Hắc Nhược Hoành đã đứng chắn ở cửa.
"Anh làm cái gì vậy?" Cô cau mày nhìn anh.
"Người đàn ông kia thật là bạn trai em?" Càng nghĩ trong lòng càng khó chịu.
Anh vừa lên tiếng, Đồng Tử Lâm đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, hôm nay là ngày gì! Anh sao lại uống rượu say làm bậy chứ!
"Đừng làm rộn!"
"Anh không có ầm ĩ! Em nói đi!" Anh bước nhanh về phía trước, hung hăng nắm cổ tay của cô, cả khuôn mặt như ngâm trong nước đá, lạnh vô cùng.
Đồng Tử Lâm chịu không nổi liếc mắt nhìn, "Đúng vậy, em không có lừa anh!" Thật là không có nghĩ đến, anh tứ chi phát triển mà không biết dùng đầu óc suy nghĩ vấn đề.
"Đồng Tử Lâm, em biết anh thích em chứ?"
Đúng, cô biết, nhưng trong trái tim kia có bao nhiêu thật tình thì không biết, đừng nói lòng dạ cô hẹp hòi, chuyện đã lâu nhưng đến nay cô còn nhớ rõ người nào đó hại cô mất vai nữ nhân vật chính, còn bị những bạn khác cười nhạo.
"Anh thích em, em nhất định phải thích anh sao?" Đồng Tử Lâm nóng nảy trả lời, không hiểu tại sao anh luôn quấn lấy cô!
"Em!" Hắc Nhược Hoành tức giận muốn đánh cho người con gái này một trận, "Em hoàn toàn không hiểu sao? Anh thích em!"
"Em nghe được! Thế nhưng em không thích anh!" Đồng Tử Lâm không nhường chút nào mà lớn tiếng trả lời.
Cô bên trái một câu em không thích, b
