anh không vui như vậy, không thì đá lại em một cái đi, đừng không nói lời nào!" Đồng Tử Lâm không nén được tức giận.
Lông mày Hắc Nhược Hoành giương cao, tựa hồ cảm thấy lời nói của cô có chút ngoài ý muốn, "Đá lại?"
Dĩ nhiên, Hắc Nhược Hoành sẽ không làm như vậy, anh hiểu thế nào gọi là thân sĩ phong độ, chỉ là đang suy nghĩ, cô gái nhỏ này lá gan càng lúc càng lớn mật.
Biết rõ anh sẽ không đá lại, mà còn nói như vậy, rõ ràng là ỷ được cưng chìu riết rồi kiêu ngạo!
"Đúng vậy! Để cho anh đá trả lại, cũng sẽ không ít hơn một miếng thịt nào!" Đồng Tử Lâm lớn như vậy, đừng nói bị đánh, hay chỉ nhẹ nhàng vỗ một cái vào lòng bàn tay cũng không có, nói như vậy chỉ là dụ Hắc Nhược Hoành mở miệng.
"Ha ha..." Hắc Nhược Hoành cười nhạt vài tiếng, trên khuôn mặt tràn đầy xem thường, "Em để cho anh đá lại, anh có thể đá vào cùng một vị trí chứ?"
Đương nhiên không thể nào! Hạ lưu bại hoại! Đều là muốn những thứ này... Khuôn mặt Đồng Tử Lâm phiếm hồng, cô không phải người ngu, chỉ cần đá vào vị trí kia đều sẽ rất đau, chỉ là đàn ông sẽ đau hơn một chút thôi.
"Thế nào?" Hắc Nhược Hoành thản nhiên hỏi vặn lại, bộ dáng như nắm chắc phần thắng.
Dưới đáy lòng hung hăng mắng anh mấy câu, khuôn mặt Đồng Tử Lâm nghiêm lại, "Được, tùy anh." Không quên thêm môt câu cuối, "Chỉ cần anh vui vẻ là được rồi."
Ở trong lòng của anh nói chế giễu một chút, thực sự muốn anh làm như vậy, Hắc Nhược Hoành không thể làm được, đừng nói là đánh cô một cái, hay động vào một sợi tóc của cô anh đều không nỡ, huống chi là làm tổn thương cô, chẳng khác nào phá hủy đi tính phúc của mình.
"Thật là không có biện pháp làm khó em!" Lần này Hắc Nhược Hoành rốt cuộc biết vì sao Đan Triết Điển lúc nào cũng gọi Đồng Tử Lâm là gái dữ, người phụ nữ này đúng xấu xa, chuyên môn khi dễ người, ngay cả anh cô cũng dám khi dễ, giống như muốn nhai nuốt anh vào bụng luôn hay sao đó.
Nâng lên đắc ý khuôn mặt tươi cười giống như chú mèo con vừa trộm được con cá, đèn đỏ chuyển sang đèn xanh, Đồng Tử Lâm trong lòng vui vẻ, nhấn mạnh ga chân, xe thể thao hoả tốc lao về phía trước.
◎◎◎
Ngồi trên xe của Đồng Tử Lâm, rất an toàn, bởi vì cô không chạy trái quy tắc giao thông, nhưng là rất kích thích, bởi vì cô đặc biệt thích tăng tốc độ.
Hắc Nhược Hoành đã quen ngồi xe của cô, chưa từng bị dọa đến kêu gào, khuôn mặt vẫn điềm tĩnh.
Đồng Tử Lâm rất hài lòng thái độ của anh, cô thích những người như anh ngồi xe của cô, có vài người vừa ngồi lên xe của cô, liền oa oa kêu to, con gái còn chưa tính, con trai cũng như vậy cô liền không thích, một chút khí phách đàn ông cũng không có!
" Ngày hôm nay chúng ta ăn cái gì?"
" Đồ ăn Ấn Độ!" Đồng Tử Lâm vui sướng nói, cô thích ăn cay, càng cay cô càng thích.
Ánh mắt không đồng ý nhìn cô một cái, khuôn mặt Hắc Nhược Hoành không được tự nhiên hỏi, "Em không nhớ là anh không ăn cay sao?"
"Yên tâm, em đã giúp anh hỏi qua, bọn họ có nhiều loại món ăn cay, hình như có loại cay ít, loại cay vừa và nhiều món khác." Cô rất thân thiết trả lời anh.
"Em không nghe rõ sao? Anh, không, ăn, cay!" Sắc mặt Hắc Nhược Hoành biến thành màu đen.
"Anh xem anh! Em đã nói hai chúng ta không hợp mà! Anh còn nhất định theo đuổi em bằng được, chúng ta thói quen ăn uống khác nhiều như vậy!" Một người thích ăn thanh đạm, một người không cay thì không ăn.
Vào lúc này, Đồng Tử Lâm đem điểm bọn họ khác nhau mà nói ra, lấy chứng minh giữa bọn họ thực sự không thích hợp làm người yêu.
Trên gương mặt người đàn ông không khỏi co rúm mấy cái, "Tìm thêm người đầu bếp nấu món không cay là được rồi!" Đây căn bản không phải là vấn đề, chỉ là cô thích đem vấn đề khoa trương hóa lên thôi.
"Nhưng như thế rất kỳ quái, anh xem những người yêu nhau, hay vợ chồng họ có gọi món khác nhau như vậy không?" Cô giả bộ vô tội hỏi vặn lại.
Hắc Nhược Hoành chán nản, không có nói lại, quan trọng nhất là anh cũng không có nhìn thấy người khác làm như thế , nhưng ngoài miệng vẫn không chịu nhận thua, "Có liên quan gì, luôn có ngoại lệ đấy."
Một trăm đôi vợ chồng, sống chung với nhau, đâu phải đôi nào cũng có sở thích giống nhau!
Mà chẳng qua bọn họ về phương diện khẩu vị có chút khác biệt nhỏ , nhưng phương diện khác, Hắc Nhược Hoành nghĩ bọn họ đều rất hợp nha! Một điểm cơ bản nhất là anh không sợ ngồi lên xe của cô, cũng không ngại cùng cô tìm kiếm thức ăn ngon.
Đồng Tử Lâm liếc mắt nhìn anh, hiểu rõ anh rất giỏi tranh luận, ở phương diện này, cô nói không lại anh, cô đổi đề tài khác, "Vậy rốt cuộc anh có đi ăn với em không?"
Anh đã lên xe của cô rồi, còn có thể trốn nơi nào được. Hơn nữa anh rất không muốn nhìn thấy cô ngồi ăn một mình , thoạt nhìn rất cô đơn!
Hơn nữa lúc ăn cơm, xung quanh tương đối nhiều "Ruồi nhặng", với anh mà nói, anh đặc biệt không thích, cho nên anh phải ở bên cạnh bảo vệ cô.
Nhưng, người nào đó vẫn còn nhớ tới một việc, "Bạn trai em đâu?"
Bởi vì cô phản kích lại, làm hại anh bị thương, khiến cho thể xác lẫn tinh thần của anh đều bị tổn thất, từ đó anh cũng không đến tìm cô.
Đã qua nửa tháng, cho nên tâm tình anh đã tốt trở lại, cũng biết lờ