i cho cậu biết, thích một cô gái nên khiến cho co gái đó có ấn tượng đặc biệt khắc sâu.
Cậu nghĩ, Đồng Tử Lâm này sẽ có ấn tượng đặc biệt khắc sâu với cậu chứ! Chỉ là câu nói không phải đàn ông kia? Hai hàng lông mày đen nhíu lại cùng một chỗ, cậu cố gắng dùng đầu nho nhỏ suy nghĩ câu chưa từng nghe này.
"Ngươi đã thích chị của ta, như vậy ta chúc ngươi hạnh phúc!" khóe miệng Đồng Tử Lâm giương lên một nụ cười thật tươi, tự nhiên phất tay một cái với cậu.
"Chờ..." Hắc Nhược Hoành bắt đầu cảm thấy hối hận, sự tình không nên phát triển như thế này, mặc kệ trong lòng còn bao nhiêu rối rắm, cuối cùng Lọ Lem và hoàng tử sẽ có cuộc sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi, cậu chẳng qua là tăng thêm độ khó trong quá trình hoàng tử tìm kiếm Lọ Lem mà thôi!
[
◎◎◎
Đồng Tử Lâm cũng không quay đầu lại, đi về phía hậu trường, bé nhìn thấy ba đang chờ bé để cho một cái ôm ấm áp.
Cô giáo nhìn thấy đúng thời cơ liền chạy lên đoạt lấy microphone, "Vì thế, hoàng tử rốt cuộc tìm được tình yêu, có cuộc sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi với chị gái Lọ Lem..." Mặc dù nội dung vở kịch hoàn toàn sai, nhưng cô giáo vẫn cố gắng xoay chuyển tình thế.
Không kịp kéo lại, Đồng Tử Lâm rời đi, cứ như gió xoáy, cánh tay của Hắc Nhược Hoành trong nháy mắt bị cánh tay ai đó quấn lên, Hoàng Tử Nguyệt hạnh phúc mà rúc vào bên người của cậu.
Cậu cứng đờ cười, lần đầu tiên muốn đẩy người bên cạnh đẩy ra, thế nhưng... Không thể vì vẫn đứng trên sân khấu.
"Tử lâm, ngày hôm nay con diễn xuất giỏi quá!" Đồng Phi Vũ yêu thương nhìn con gái của mình, cho dù là dưới tình huống như vậy, con gái của ông vẫn tiếp tục diễn xuất mà
không bỏ cuộc!
"Ba ba, con làm đúng không?" Đồng Tử Lâm bối rối nhìn ba mình, tối qua vừa xem thấy được phim truyền hình, có nội dung không khác biệt lắm nên bắt chước theo.
"Tất nhiên! Không phải là của mình thì không cần giữ!" Đồng phi vũ nắm bắt thời gian dạy cho con gái biết, "Như vậy gọi là thành toàn."
"Thành toàn?" phim truyền hình ngày hôm qua cũng là nói như vậy.
"Đúng nha!" Đồng Phi Vũ trìu mến mà vuốt tóc của con gái, còn giúp vội vàng sửa sang lại váy công chúa. Trong đầu thầm nghĩ,cho dù trong phim truyền hình hay trong hiện thực con gái của ông cũng phải giống như nàng công chúa có cuộc sống hạnh phúc bên nhau với hoàng tử.
"Dạ, Tử Lâm đã hiểu!" Đồng Tử Lâm mỉm cười ngọt ngào.
Trên sân khấu đã đến phần chào cảm ơn khán giả , "Đi thôi!" Đồng Phi Vũ đẩy con gái lên, Đồng Tử Lâm gật đầu, ưu nhã đi lên phía trước, như một người thắng trận trở về, chứ không phải một con gà trống bị đấu bại.
Tránh bị nghi ngờ bé không ngại mà đứng ở kế bên Hắc Nhược Hoành, khuôn mặt tuấn tú nhỏ nhắn của Hắc Nhược Hoành giương lên một nụ cười tươi, nhẹ giọng hỏi: "Lâm Lâm, bạn không có tức giận chứ?"
Đồng Tử Lâm cao ngạo nhìn cậu một cái, "Mình đương nhiên không có tức giận, mình làm chuyện tốt mà!"
"Chuyện gì tốt?" Bé vừa có làm chuyện tốt gì sao? Hắc Nhược Hoành cúi đầu cố gắng nghĩ.
"Ba ba nói, như vậy gọi là thành toàn!"
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Hắc Nhược Hoành viết đầy khó hiểu, cậu có lẽ không biết, bởi vì mình trong một lúc cao hứng sửa lại nội dung vở kịch, cộng thêm ba Đồng đặc biệt xoi mói, nên sau này đường tình của cậu sẽ rất gian nan.
Từ đó về sau, Đồng Tử Lâm học được chuyện làm thứ nhất trong cuộc sống là "Thành toàn", khi đó cô còn nhỏ, nên cô không hiểu cái gì gọi thành toàn, thẳng đến khi cô từ từ lớn lên, cô mới nếm thử đến cái gì gọi là thành toàn.
Đơn giản mà nói, không phải của mình, thì cô cũng không cần!
Cũng từ đó về sau, Hắc Nhược Hoành mới nếm thử cái gì gọi là "Đau khổ", cậu tưởng Đồng Tử Lâm nhiều nhất là tức giận, chứ không phải là không để ý tới cậu .
Mà cậu chỉ cần dựa theo người chú đã nói, để cô ấn tượng khó quên với cậu, như vậy cô nhất định sẽ không quên cậu được.
Nhưng cậu lại làm sai một việc, đó chính là cậu không nên nghe lời người cậu Bạch Mộ Hiên so với chính mình không lớn hơn mấy tuổi lấy kinh nghiệm, bởi vì người chú út và cậu cùng một dạng là ngu ngốc trong tình yêu.
Ở Trung Quốc Hắc Nhược Hoành mỗi tháng đổi một người bạn gái, trong trường không ai không biết cậu là một play boy, thậm chí có người lấy tần suất cậu đổi bạn gái ra cá cược.
Đến lúc cậu học trung học, hoa hoa cỏ cỏ bên người đột nhiên không thấy, cậu thi điền kinh đứng đầu, lấy được huy chương, cậu kiêu ngạo nghe phát thanh trong trường không ngừng mà lan truyền tên cậu.
Bởi vì hai nhà có làm ăn lui tới, nên cậu thường xuất hiện ở nhà họ Đồng, nhưng phát hiện Đồng Tử Lâm nhìn cậu với ánh mắt nghiễm nhiên là xa lạ .
"Này, Lâm Lâm." Cậu mang theo tươi cười nịnh nọt nhìn dáng người xinh đẹp của cô.
"Xin chào!" Đồng Tử Lâm câu nệ trả lời.
Nụ cười trên khuôn của Hắc Nhược Hoành cứng lại, vừa vặn người lớn hai nhà thương lượng xong việc làm ăn đi ra, ba Hắc cười nói: "Tử Lâm à, con càng ngày càng đẹp!"
"Cảm ơn Bác trai." Đồng Tử Lâm cười trả lời.
"Lúc nào rảnh rỗi đi chơi với A Hoành nha!" Nhìn con trai nhìn chằm chằm vào con gái nhà người ta, ba Hắc liền nhìn được đầu mối.
"Không cần khách sáo!" ba Đồng đi