The Soda Pop
Buông Tay Tôi Không Lấy Chồng

Buông Tay Tôi Không Lấy Chồng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323055

Bình chọn: 8.00/10/305 lượt.

hết giận từ lâu rồi!" Cô lên án nói.

"Em là Lâm Lâm, cho dù anh có rất tức giận, cũng sẽ lập tức tiêu tan."

"Hừ" Dỗ ngon dỗ ngọt, không thể tin.

Hắc Nhược Hoành cau mày, suy tư một chút, ". . . Là bởi vì ân ái rất thoải mái, cho nên anh không tức giận?" Lý do này có đúng hay không sẽ được tiếp thu một chút?

Đồng Tử Lâm nhìn anh, dĩ nhiên tán đồng gật đầu, "Với anh rất xứng đôi!"

". . ." Cô là đang vũ nhục sự thông minh của anh sao?

"Mệt mỏi quá, em muốn đi ngủ . . ." Không biết bên người một cơn lốc đang nổi lên.

"Không được!"

"Vì sao. . ."

"Chồng em còn chưa có đạt tới tâm nguyện của em. . ."

"Tâm nguyện gì?"

"Em trên anh dưới. . ."

"Còn?"

"Đương nhiên!"

"A! Không được!" Cô không nên chết vì miệt mài quá độ! Rất mất mặt nha!

Hắc Nhược Hoành đúng lúc xuất hiện ở Đồng gia, người làm ở Đồng gia dẫn anh đến đại sảnh, thấy Đồng Phi Vũ đang ngồi ở đàng kia chơi cờ, anh đi tới, cung kính gọi: "Bác Đồng."

Dường như Hắc Nhược Hoành khiến lòng ông vui vẻ, Đồng Phi Vũ vừa nghe, khuôn mặt lập tức cười tươi, "A Hoành, con đã đến rồi?"

Kỳ thật Hắc Nhược Hoành và Đồng Tử Lâm cũng không biết, khi còn bé Đồng Tử Lâm bị ủy khuất, ba Đồng vẫn nhớ rất rõ, chỉ là theo con gái lớn lên, ba Đồng đối với Hắc Nhược Hoành không vừa lòng thành áy náy.

Bởi vì Hắc Nhược Hoành thực sự rất đáng thương, Đồng Phi Vũ còn nhớ rõ mới vừa lên tiểu học con gái từng nói với ông, ba ba, con ngày hôm nay đem một cái sâu róm ném vào trong quần A Hoành. . . Ba ba, con ngày hôm nay ở trong bánh kem A Hoành. . . Ba ba. . .

Đếm không hết trò đùa dai, ba Đồng chỉ có thể dở khóc dở cười, vừa mới bắt đầu còn có thể giựt giây con gái làm nhiều chuyện như vậy, có lẽ ngầm đồng ý hành động của cô, nhưng dần dần, ông nghĩ không được bình thường.

Bởi vì Hắc Nhược Hoành bị "Khi dễ" rất vui vẻ nha!

Ông áy náy, với góc độ của một người đàn ông phát hiện vấn đề ở chỗ đó, thì ra tên tiểu quỷ này thích con gái của mình nha!

Ông ôm lòng để ý xem kịch vui của bọn họ, lúc đầu mấy năm cải vã, thẳng đến ngày ông thấy A Hoành lớn lên thành một người cao lớn, có đảm đương đàn ông thì, ông mới phát hiện, con gái mình thật rất xấu xa rồi! Không thể khi dễ người như vậy!

Nhưng đã không còn kịp rồi. . . Một người thích ngược người, một người thích bị người ngược, đã như vậy, sao không hợp thành đôi chứ!

Hơn nữa, con gái này của ông cũng không có bị khi dễ, điểm này là ông nhìn thấy rất rõ, ông cũng liền càng xem Hắc Nhược Hoành vượt qua thuận mắt, vì vậy người đàn ông đối với con gái của ông là thật tâm thật là tốt nha.

"Tới, ngồi xuống đi!" Đồng Phi Vũ gọi anh ngồi xuống.

"Ba Đồng, sao ngày hôm nay đặc biệt đừng gọi con tới?" Hắc Nhược Hoành trực tiếp hỏi.

Đứa bé này thật là không có đầu óc, ba Đồng cười nói: "Cũng lâu lắm không gặp con, cho nên con gọi qua một chuyến."

Rất lâu sao? Mấy ngày hôm trước bọn họ còn cùng nhau ăn cơm xong, " Ba Đồng có phải có cái gì đặc biệt muốn nói với con hay không?"

Ba Đồng ở trong lòng nhắc nhở mình, lần sau tình cờ gặp con gái nhất định phải kêu cô đối xử tử tế thật tốt với A Hoành, biết Hắc Nhược Hoành nói chuyện luôn luôn như vậy, mà ba Đồng thích người thành thực, không giống loại người trong bụng nhiều suy tính.

"Ha ha. . ." Ba Đồng cười to, "Là có một số việc."

Hắc Nhược Hoành chờ ba Đồng nói tiếp, "Nhất định con biết, Tử Lâm tính tình không phải là tốt. . ." Ông dừng lại, thấy Hắc Nhược Hoành gật đầu, ông lại nói: "Nhưng mà nha, thời điểm tính tình Tử Lâm không tốt sẽ mặc. . ."

"Quần áo màu tối đúng không ạ?" Hắc Nhược Hoành tiếp lời.

"A? Con biết?" Đồng Phi Vũ vô cùng giật mình, chi tiết này thế nhưng rất ít người sẽ chú ý tới.

" Ba Đồng, con cùng Tử Lâm quen nhau, từ nhà trẻ đến bây giờ, cũng biết bao năm, con làm sao có thể sẽ chú ý không được chứ!"

Cô còn là chính người phụ nữ anh yêu, nếu điểm ấy cũng không quan sát thấy, anh cũng nên chết đi!

Đồng Phi Vũ không nghĩ tới người con rể tương lai sẽ là người tỉ mỉ như thế, "Kỳ thực bác tìm con chính là nói chuyện này, con không biết, khi còn bé Tử Lâm tức giận bác cũng không hỏi, bác chỉ nhìn xem con bé mặc quần áo gì để phán đoán con bé có phải tức giận hay không. . ."

Nói đến chuyện cũ, Đồng Phi Vũ có chút xúc động, thoáng một cái đã nhiều năm như vậy, con gái đều kết hôn hết rồi, còn mỗi một người cũng sắp kết hôn, "Sở dĩ bác muốn nói với con một tiếng, sau này cũng không cần đoán tới đoán lui. . ."

Hắc Nhược Hoành nở nụ cười, không nghĩ tới ba Đồng cũng có một đoạn chua xót như vậy, xem ra khi còn bé Lâm Lâm thật là quá không đáng yêu rồi, " Bác Đồng không cần lo lắng, con đã biết."

"Được rồi được rồi, con trở lại với Tử Lâm đi, bác cũng chỉ là muốn nói chuyện này."

"Đã tới không bằng bồi bác chơi cờ đi." Hắc Nhược Hoành đề nghị.

"Ha ha, người tuổi trẻ bây giờ đại đa số sẽ không chơi cờ." Đồng Phi Vũ vừa nghe, tinh thần phấn chấn.

"Con đánh cờ không giỏi, bác nhường con một chút . . ."

"Ha hả. . ."

Sau hai giờ, Đồng Phi Vũ lắc đầu, tùy ý hạ xuống một con cờ, bất đắc dĩ nói: "Nhất định là thua nha." Bọn họ chơi ba bàn, ông thắng hai bàn,