ả.
***
Sau một hồi năn nỉ, van lơn, thuyết phục, bà lão vẫn khăng khăng
không nói cho cả hai một tin tức nào về Hạnh, chứ đừng nói là xin gặp.
Dù Việt nói rằng anh đã gặp cô, đã thấy cô ngoài bãi biển. Thậm chí là
có người còn nói cho anh biết chỗ ở của cô nữa. Nhưng bà vẫn cho rằng cả hai đã nhầm lẫn quá mức rồi. Bà không quen, không biết, cũng chưa từng
nhìn thấy người nào như anh đã tả cả. Và bà không có thời gian để ngồi
đây mà dây dưa với họ mãi. Bà đã nói rồi, bà không biết cô bác sỹ nào
nói giọng bắc ở vùng này. Tốt hơn hết là cả hai nên về đi, hoặc cứ ngồi
đó uống nước, nếu thích, nhưng bà sẽ không trả lời bất cứ một câu hỏi
nào nữa. Không một câu nào, mong cả hai hãy thông cảm.
Đêm đã về khuya, thị xã biển đã im lìm trong giấc ngủ, trời lại có
mưa, và gió lạnh. Hạnh vẫn ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, ánh mắt đang chăm
chú nhìn ra cổng, cô ngồi đó từ lâu lắm rồi. Hai người đàn ông vẫn kiên
nhẫn ngồi trong đêm lạnh để đợi cô. Tại sao Việt lại phải khổ sở như vậy chứ? Cả hai chỉ tình cờ gặp nhau, rồi trở thành bạn, chỉ vậy thôi. Anh
chỉ cần làm một việc đơn giản là coi như chưa từng gặp cô trên đời, và
quên cô đi. Một việc đơn giản biết bao? Nhưng, cô thở dài, nhưng mà cô
biết là anh sẽ không làm được, cả cô cũng vậy. Nỗi nhớ như một căn bệnh
mãn tính trầm kha cứ âm ỷ mãi trong lòng giờ mới bộc phát. Nếu hôm nay
cô không gặp anh trên bãi biển, nếu hôm nay cô không cứu anh. Nếu ông
trời đừng quá tàn nhẫn đùa giỡn cả hai, thì cô cũng không biết là cô nhớ anh nhiều đến vậy.
Đã có lúc cô ước sao được gặp anh, gặp Phan, và cả Thảo nữa. Cô ước
sao mình lại được trở về những ngày hạnh phúc xưa cũ, dù chỉ một lần
thôi. Nhưng ngay lúc này, khi anh đang ở ngoài kia, gần lắm, chỉ cần cô
bước vài bước chân đi ra sân. Anh sẽ nhìn thấy cô, anh sẽ chạy tới. Thì
cô không dám. Trước đây cô nghĩ, nếu hai người gặp nhau, cô chỉ cần từ
chối không trở về làm việc cho anh là được, mọi người vẫn là bạn như
thường, chỉ cần không ảnh hưởng tới cuộc sống, tới sự nghiệp của anh.
Nhưng từ ngày hôm qua, từ khi cô biết anh có vị trí thật quan trọng
trong cô thì cô đã quyết không gặp anh nữa. Gặp anh để làm gì chứ? Để cô làm khổ anh ư? Để cô cản bước đường đi của anh ư? Cô đã làm anh vất vả
nhiều, đã làm anh khốn đốn, đã làm ảnh hưởng đến sự nghiệp của anh. Vậy
mà anh không trách cô? Vậy mà anh vẫn đến đây tìm cô? Vì sao? Tại vì sao hả Việt? Cô muốn hỏi anh cho rõ, vì sao anh lại phải khổ sở đi tìm cô
như vậy? Nhưng cô không thể.
- Con ra gặp cậu ấy đi. - Bà mẹ nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, khẽ buông tiếng thở dài.
- Con không thể, con ...
- Họ đã đến đây lần thứ ba trong ngày rồi. Họ đã biết con ở đây. Con không trốn tránh được mãi đâu.
- Mẹ à, con ...
- Nếu con không ra, có lẽ họ sẽ ngồi mãi đó. Chi bằng con nên gặp cậu ấy. Cậu ấy là một người tốt. Con không nên ...
- Nhưng nếu con gặp anh ấy, cũng có giải quyết được gì đâu?
- Ít ra con cũng nên nói chuyện với cậu ấy một lần, nói hết mọi chuyện cho nhẹ lòng con ạ.
- Con ...
- Đừng cố chấp nữa, nếu con không gặp một lần để nói cho rõ, thì cả hai sẽ không thể sống thoải mái được đâu. Con ra đi.
***
Buộc lại sợi dây giày thể thao cho chặt thêm một chút để chống lại
cái lạnh trong đêm. Việt đứng bật dậy ngay khi anh vừa ngẩng đầu lên và
thấy cô đang đi tới. Anh mừng rỡ quay qua phía bạn nhưng Phan đã biến
mất tự lúc nào. Vừa mới thấy Phan ở đây cơ mà nhỉ? Sao lại đi đâu nhanh
thế? Nhưng Việt chưa kịp tìm hiểu vì sao thì cô bước tới. Cô gầy đi
nhiều, đôi mắt thâm quầng, có lẽ cô bị mất ngủ. Cô bước khá nhanh, nhưng vẫn lẫn vẻ ngập ngừng.
Mưa đã ngừng rơi được một lúc lâu, đêm có lẽ đã khuya lắm. Mọi vật
đều đã ngủ say, ngay cả những vì sao cũng trốn sâu vào một góc êm ái nào đó của riêng mình. Vì không còn ai canh gác trên bầu trời nên những hạt mưa được thế bắt đầu tự do rơi xuống. Mặc kệ, dường như có hai kẻ thích tiếng mưa rơi đang mải lắng nghe nhịp điệu của mưa trong đêm cuối đông.
Việt đứng im lặng, anh vẫn mải mê với trò chơi vẽ hình trên cát bằng
mũi giày của mình. Còn Hạnh thì đang thực hành trò chơi mới học được từ
lũ trẻ trong xóm. Cô thò hẳn tay ra ngoài mưa, rút hết những chiếc ngọn
lá tre non ở bờ rào bằng tre cạnh quán. Cô ghim phần ngọn vào cuống, tạo thành những chiếc vòng bằng lá tre xinh xắn. Cả hai vẫn say sưa với
công việc của mình mặc cho gió đang rít lên trên đầu. Có lẽ cảm thấy
phật ý vì cái giá lạnh mà mình mang lại vẫn không mảy may có một chút ý
nghĩa nào với hai kẻ đang chơi trò chơi im lặng phía dưới. Gió lại gào
rú lên giận dữ, thổi ào vào trong quán, thấm đẫm không gian bằng hơi
nước cộng với sự buốt giá ghê người khiến Việt run lên, hai hàm răng
đánh vào nhau lập cập. Hạnh ngừng trò chơi của mình lại, ánh mắt hướng
về phía anh vẻ xót xa nhưng rồi lại nhanh chóng chú tâm vào việc sản
xuất những chiếc vòng bằng lá tre của mình. Đến khi đã vặt trụi hết
những chiếc lá tre non ở trong tầm tay của mình, cô mới phát hiện ra
những chiếc vòng nằm đơn lẻ quả là không đẹp chút nào. Cô bèn tháo hết
chúng ra
