pacman, rainbows, and roller s
Bỏ Rơi Vương Gia

Bỏ Rơi Vương Gia

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324725

Bình chọn: 9.00/10/472 lượt.

g.”

“ Cái này, tựa hồ nên do bổn vương quyết định mà không phải do ngươi đoán.” Ngón tay hắn lưu luyến gương mặt bóng loáng, non mịn của nàng.

“ Đúng là do vương gia, nhưng ngay từ đầu không phải hoàng thượng không cho người cơ hội quyết định, không phải sao? Vương gia chỉ là bị động mà tiếp thu con người ta mà thôi.”

Long Đồ Bích âm thầm nhíu mày. “ Ngươi một mực dụ dỗ ta, hiện tại lại khuyên bảo ta, truy nguyên( truy tìm nguồn gốc), đều là muốn cản trở ta cưới ngươi. Vì cái gì?”

“ Ta…… ta không xứng với vương gia.”

“ Đây là lý do, bổn vương không nghĩ nghe bất kỳ lời nói dối nào từ trong miệng của ngươi.”

“ Ta không muốn làm vương phi.”

“ Làm vương phi của bổn vương, ngươi sẽ cực kỳ chịu thiệt.”

“ Mỗi người đều có tiếng nói của riêng mình, chẳng lẽ không được?”

Bỗng nhiên Long Đồ Bích cảm thấy cực kì bị thương: “ Mỗi người đều có tiếng nói riếng? Vậy chí hướng của ngươi là như thế nào?”

“ Gả cho người thường, hoặc là…. cả đời không lấy chồng.”

Hắn chau mày: “ Ngươi cảm thấy như vậy mới hạnh phúc?”

“ Hội bình yên” Nàng dùng một từ để nói ra lời thật lòng.

Hắn cười lanh: “ Nguyên lai ngươi cho rằng đi theo ta không an toan?”

“Bất luận là quá khứ hay tương lai, vương gia đều là đối tượng được vạn người kính ngưỡng (kính trọng + ngưỡng mộ), đồng thời cũng là cái đích cho mọi người chỉ trích. Ta tài sơ học thiển (tài hèn học ít), trời sinh tính nhát gan, sợ nhất là gian khổ, càng sợ bản thân gánh chịu trọng trách.”

Lúc này hắn cười ra tiếng, bất quá là cười xem thường: “ Một người dám giở trò trước mặt bổn vương lại nói chính mình “ tài sơ học thiển, trời sinh tính nhát gan”, ta không biết đây là ngươi khiêm tốn a, hay vẫn là nhục nhã ta?”

Uyển Chỉ U thở dài, nàng không thể nói cho hắn nguyên nhân thật sự mà nàng không chịu gả cho hắn, nàng là người Thiên Tinh Cung, chức trách hàng đầu là không được tùy ý tiết lộ thiên cơ, huống chi lấy tính tình nóng nảy, hung hãn của Long Đồ Bích, cho dù nói tình hình thực tế cùng hắn, hắn cũng sẽ chẳng thèm ngó tới đi?

“ Ngươi qua đây” Hắn bỗng nhiên kéo nàng, đi ra thạch thất. Cũng không biết là vặn cái cơ quan gì, trước mặt vang lên thanh âm “ chi chi nha nha”, cửa đá mở ra, nàng khó khăn theo sát hắn lại xuống một tầng thềm đá, trong lòng đoán bọn họ hẳn là đi tới tầng dưới cùng của lăng mộ, có lẽ trước mặt nàng cách đó không xa là linh cữu của hoàng hậu……. nàng không khỏi rùng mình một cái.

“ Là sợ? Hay kính sợ?” Long Đồ Bích thủy chung nắm tay nàng, đối với phản ứng của nàng rõ như lòng bàn tay. Hắn dắt nàng, đem tay hai người cùng nhau đặt trên nắp quan tai “ Hiện tại trước mặt người là người nào, chúng ta đều nhận ra. Ta hi vọng trước mặt vong linh của bà, chúng ta thẳng thắn thành khẩn một chút.”

Có lẽ do lăng mộ ở tầng thứ ba dưới cùng cho nên càng rộng rãi, thanh âm của hắn ở đây cũng vang vọng, có vẻ mờ mọt mà trống trải.

“ Chỉ U………” Lần đầu tiên hắn dùng thanh âm vô cùng thân thiết gọi tên nàng như vậy “ Vòng tay này là bà tặng cho ngươi đi? Nếu không phải cực kì yêu thích ngươi, bà sẽ không dễ dàng đem vòng tay quý giá kia tặng cho ngươi. Cho nên, ta hi vọng nguơi ở trước mặt bà mà trả lời chi tiết cho ta, ngươi thật sự không muốn gả cho ta sao?”

Uyển Chỉ U một hơi hít vào hàn khí, trong lòng xoắn xuýt cùng một chỗ. Nàng rất muốn lập tức đưa ra đáp án phủ định, thế nhưng áo khoác ngoài trên người đều màng theo hơi thở của hắn, bàn tay cũng bị hắn bá đạo ôn nhu mà cầm, thậm chí ngay cả bả vai cũng dính sát vào thân thể hắn…… Nàng chưa từng nghĩ tới nguyên lai cùng một người gần gũi đứng chung một chỗ như vậy, muốn nói lời thật lòng là khó như vậy. Có lẽ…. Sở dĩ gian nan là vì không có cái gì gọi là chân tâm?

Sáng sớm ngày hôm sau, lúc người bên ngoài mở cửa mộ ra, đưa lễ phẩm vào, mới phát hiện Long Đồ Bích cùng Uyển Chi U bị nhốt ở trong mộ, sợ tới mức không nhẹ.

Long Đồ Bích cực kỳ lạnh nhạt mà cười nói: “ Cuối cùng cũng thấy lại ánh mắt trời, nguyên lại trong huyệt mộ cũng không có gì hứng thú, ngày sau ta cũng không nghĩ muốn cô đơn quạnh quẽ ở nơi này như vậy. trừ phi có nguời đồng ý cùng ta cùng nhau ngủ, chết chung huyệt.” Sau khi nói xong, ánh mắt từ từ nhẹ nhàng hướng về phía Uyển Chỉ U bên cạnh.

Nàng cúi thấp đầu, không đáp lại lời hắn.

Từ hôm qua sau khi hắn hỏi nàng có hay không nguyện ý gả cho hắn, nàng liền trở nên trầm mặc. Nói là phủ nhận cũng được, cũng có thể là phủ nhận.

Lặng lặng nhìn nàng, cũng không lý giải được vì cái gì lại tìm mọi cách để ý đến nữ hài tử tâm cơ như vậy, lại vẫn chủ động cùng nàng thân cận. Là vì hắn nhận định hai người có hôn ước cho nên hành vi có thể làm càn sao? Mấu chốt chính là hắn đối với nàng có điểm hứng thú đi, lúc bắt đầu đã không thể khống chế?

Cách đó không xa một gã sai vặt chạy tới, cách ăn mặc thanh tú, mượt mà, khuôn mặt nhỏ nhắn làm cho Long Đồ Bích cực kỳ nhìn quen mắt.

Nghênh Mai nhìn thấy Uyển Chỉ U liền “oa” một tiếng, đồng thời bắt được tay chủ tử, lóng ngóng, vụng về mà oán giận: “ Tiểu thư, cả đêm người đã đi đâu? Em đi nơi tìm người còn tưởng rằng người bị kẻ xấu bắt