thôi, được không?”
Hắn cúi đầu, hôn lên đôi môi đã hơi sưng lên của cô, thở dài “Được rồi, một lần này thôi đấy!”
“OK, một lần này thôi!” Cô vội gật đầu, chui vào trong lòng hắn. Phụ nữ làm
đẹp xét cho cùng chẳng qua cũng vì đàn ông. Cô cố cầu kì ăn mặc trang
điểm như vậy đều là vì muốn đẹp trước hắn….
Hắn vòng tay ôm lấy
eo cô, giọng nói có hơi khàn “Sau này không được mặc đồ khêu gợi như vậy nữa, biết chưa? Lần sau nếu em còn mặc như thế này, anh không kiềm chế
được đâu…”
“Em biết rồi…” Cô bật cười “Giờ có thể đi được chưa?”
“Được rồi, thế giới riêng của hai người chính thức bắt đầu!” Hắn khoái trá dìu cô ra khỏi biệt thự.
Tiếng nhạc tao nhã truyền khắp không gian, tiếng ly chạm ly thanh thúy, ánh
nến vừa lung linh vừa huyền ảo, chiếu lên gương mặt tràn đầy nhu tình…
“Có ngon không?” Doãn Lạc Hàn dịu dàng nhìn Mân Huyên đang cắt bít tết.
“Cũng được ạ.” Cô bỏ một miếng bít tết vào miệng, sau đó bất chợt ngẩng đầu
nói “Làm sao đây? Hình như giờ em chỉ thích ăn bít tết anh làm thôi.”
“Thật sao?” Động tác cắt bít tết của hắn ngừng lại, gương mặt dường như tỏa sáng vì hạnh phúc “Em không nịnh anh đấy chứ?”
“Không, em nói thật đó!” Cô vô cùng nghiêm túc khẳng định lại “Bởi vì trong đó
còn có hương vị của tình yêu nữa, nên rất ngon, rất đặc biệt!”
Hắn nhướn mày, vẫy vẫy cô lại “Lại đây, đến đây ngồi cạnh anh.”
“Bây giờ sao?” Cô chần chừ một chút, nhìn xung quanh, cũng có rất nhiều cặp tình nhân đang ngồi cạnh nhau như vậy.
Vì thế, cô thẹn thùng đi sang ngồi cạnh hắn. Có lẽ do vừa uống rượu, hơi
bị say, khi đi gần đến hắn, cô bỗng loạng choạng, ngã vào lòng hắn.
Hắn rất nhanh đã giơ tay đỡ lấy cô, nhấp một ngụm rượu, sau đó cúi đầu hôn cô.
Cô định nói gì đó, nhưng toàn bộ rượu trong miệng hắn đã được truyền sang
miệng cô. Cô vừa ngây ngất trong rượu, vừa đắm chìm trong nụ hôn nồng
nhiệt của hắn.
Nụ hôn dài tựa như đã trải qua cả một thế kỉ, hắn
mới lưu luyến tách ra. Cô vừa ngẩng đầu, chợt bắt gặp vô số ánh mắt của
mọi người xung quanh nhìn hai người bọn họ, cô lại e thẹn vội chui vào
lòng hắn.
Nghe tiếng tim hắn đập mạnh mẽ trong lồng ngực, cô bỗng vô cùng xúc động, nhẹ giọng gọi một tiếng “Hàn……”
“Ừ?……” Hắn cũng nhỏ giọng trả lời, giọng càng lúc càng khàn “Huyên, mình về nhé?”
Cô có thể cảm nhận được ngọn lửa dưới hạ bộ của hắn, vì thế mặt cô lại
càng thêm đỏ. Cô nuốt nước miếng, cố gắng lấy lại giọng “Em có chuyện
quan trọng muốn nói với anh!”
“Chuyện gì để về rồi nói.” Hơi thở của hắn rất nóng. Hắn cúi đầu thì thầm nho nhỏ bên tai cô “Để anh yêu em…!” Hắn nhấc bổng cô lên, ánh mắt không dời gương mặt cô. Cảm nhận được bầu không khí càng lúc
càng ái muội xung quanh hai người, mặt cô càng lúc càng đỏ, im lặng để
hắn bế ra khỏi nhà hàng.
Vừa ngồi vào trong xe, hắn liền đóng cửa thủy tinh cách âm, đưa bọn họ vào một thế giới hoàn toàn cách biệt với ghế điều khiển.
Những nụ hôn của hắn lập tức tràn đến như mưa, trán, mắt, mũi, môi, một đường dài trên cổ, sau gáy của cô… Cô cố kiềm chế lửa nóng trong người, đẩy
hắn ra “Hàn, từ từ đã, em thật sự có chuyện muốn nói!”
“Không
phải đã nói rồi sao? Về nhà rồi nói!” Hơi thở của hắn rất nặng nề, bàn
tay nóng bỏng không an phận trượt vào trong váy cô, trêu đùa giữa hai
chân cô.
Cũng may cô vẫn còn sót lại một chút ý thức “Trời ạ! Anh định ở trong xe…… Không được, em có lời muốn nói… Em muốn trở lại làm
việc……”
Lời của cô vừa nói ra đã khiến hắn dừng ngay động tác
đang làm lại. Đôi mắt hắn sắc lẻm, lóe lên thứ ánh sáng nguy hiểm không
dễ phát hiện trong bóng tối “Em nói lại xem nào.”
Cô hơi sửng
sốt, nhưng vẫn lấy hết dũng khí nhắc lại “Tiểu Lạc Lạc đã được gần tám
tháng rồi, em muốn tiếp tục trở lại làm việc. Anh đừng lo, em……”
Hắn khẽ nhếch môi, lạnh lùng cắt lời cô “Chuyện này anh không đồng ý.”
“Vì sao lại không?” Cô bất mãn đấm vào ngực hắn “Em không muốn ở nhà ăn bám anh! Vì anh và Tiểu Lạc Lạc, em cũng không định quá chú trọng vào sự
nghiệp, nhưng em vẫn muốn có một công việc nho nhỏ của riêng mình, chẳng lẽ như vậy cũng không được sao?”
Biết cô đã tức giận, hắn nắm
lấy tay cô dỗ dành “Huyên, anh không muốn em phải vất vả như vậy… Lúc
rảnh rỗi, em có thể đưa con đi công viên chơi, hoặc là……”
“Em
không cần, em không cần! Vì sao không phải là cả gia đình mình ba người
cùng đi? Rõ ràng mình đã nói rồi mà, anh và em sẽ cùng nắm tay Tiểu Lạc
Lạc, đưa nó đi chơi, giờ anh nói mình em đưa Tiểu Lạc Lạc đi công viên
là sao?!”
Cô ra sức rút tay ra khỏi bàn tay hắn. Hắn lại càng nằm chặt tay cô, khiến cô không thể giãy giụa, nhưng cũng cố gắng không làm cô đau.
Trong xe không bật đèn, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ ngoài
cửa sổ chiếu vào, khiến khuôn mặt tuấn tú của hắn càng thêm âm u mờ ảo.
Cô bỗng nhiên thấy sợ… Chẳng lẽ thật sự là như vậy? Giống như trên báo
cô vẫn hay đọc, sau khi vợ sinh con, người chồng bỗng nhiên chán vợ,
muốn bỏ vợ sao?
Hắn thở dài một tiếng, đưa tay vuốt má cô, lại thấy ướt ướt “Em đang khóc sao?”
Cô không nói gì quay mặt đi tránh bàn tay hắn. Hắn lại cúi người xuống hôn lên những giọt n