Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323873

Bình chọn: 9.5.00/10/387 lượt.

dưỡng, nhưng điều này không có nghĩa là anh không biết sử dụng võ

lực.

”Anh…”

Đường Tinh Tuệ mới thốt một chữ đã nghe tiếng J gọi từ hành lang cách đó không xa : “Tinh Tuệ! …”

Cô xoay người nhìn J, sau đó bước nhanh đến, hai người họ ôm nhau khóc rống lên…

”…” Cao Nguyên cảm thấy quả thực trên đỉnh đầu của mình có ba cây hắc tuyến đang ép tới khiến anh không thể ngẩng đầu lên được.

Phùng Giai Thành vẫn không quên ở một bên vỗ vỗ bờ vai của anh, « gió

mát » nói: “Cũng may là não cô ấy không bị chấn động gì !”

************

Tám giờ sáng hôm sau, Cao Nguyên đi vào phòng bệnh, nhẹ nhàng vén màn

giường của Đường Tinh Tuệ thấy cô vẫn còn đang ngủ. Anh rón rén đặt quà

tặng cô trên tủ đầu giường, sau đó ngồi trên mép giường, đợi cô tỉnh.

Chiều hôm qua, anh phải đi đến kéo Đường Tinh Tuệ ra khỏi J, nếu không, không biết hai người đó sẽ mất mặt xấu hổ tới chừng nào ở giữa hành lang bệnh viện.

”Người đánh em cũng ở đây?” Anh nổi giận hỏi.

”Vâng, hình như ở phòng cấp cứu dưới lầu…” Cô thành thật trả lời, “Nhưng anh ta không có đánh em.”

”?” Anh nhíu mày, “Vậy vì sao mà em gãy xương tay? Còn chấn động não!”

”Ách…” Đường Tinh Tuệ bối rối nhìn J một cái, sau đó nói, “Xương tay

gãy là vì em đánh vào mặt anh ta quá mạnh, chấn động não là vì do xương

tay gãy đau quá, lúc em lui về phía sau đã ngã xuống …”

”…” Cao Nguyên thật sự không biết nên nói thế nào, “Vậy vì sao mà em đi đánh người ta?”

Chỉ cần cô nói lý do là đối phương chọc cô, anh sẽ lập tức lao xuống lầu đánh cho người đó biết tay!

Tinh Tuệ lại nhìn J một cái, mới nói: “Bởi vì anh ta bắt cá hai tay, hơn nữa còn là đồ cặn bã.”

Cao Nguyên nhăn mày lại: “… Người đó là ai? Có quan hệ gì với em?”

”Không phải với em, ” cô lập tức hiểu ý tứ của anh, đưa tay trái lên xua xua ra vẻ phản đối, “Người đó là… bạn trai của J.”

”Là bạn trai cũ!” J lập tức phản đối giọng đầy căm phẫn, “Sáng hôm nay, tôi và Tinh Tuệ trở về, do tôi bị cảm, nên cô ấy đưa tôi về nhà. Về đến nhà, phát hiện người cặn bả đó dẫn người khác qua đêm tại nhà tôi. Lúc

ấy, tôi rất giận nên bảo bọn họ biến, nhưng tên kia thẹn quá hoá giận

nên tiến đến đánh tôi … thật may là Tinh Tuệ kịp thời ra tay tương trợ.”

”Thì phải vậy chứ sao! Anh ta cao lớn như vậy, anh lại bệnh, nên làm

sao đánh lại!” Chủ nghĩa anh hùng trong cô lại bộc phát lần nữa.

”Tinh Tuệ, ” J cảm động nắm tay cô, “Không có cô, tôi thật không biết nên làm sao nữa…”

”Nói vậy là sao, “cô ra vẻ rất có có nghĩa khí vỗ vỗ bả vai J, “Chúng ta không phải là bạn tốt sao?…”

”Nói như vậy, ” đang khi hai người cảm động bộc lộ tình hữu nghị tha

thiết đến rối tinh rồi mù, Cao Nguyên nhíu mày, “Làm nửa ngày, em là

‘Anh hùng cứu mỹ nam’ sao?”

”Này… Này…” Đường Tinh Tuệ nhếch khóe miệng, không biết trả lời như thế nào.

Khuôn mặt Cao Nguyên trở nên xanh mét, xoay người rời đi.

”Ah! Đợi một chút…” Đường Tinh Tuệ vội vàng đuổi theo.

Anh vừa đi vừa nói: “Em làm ‘Anh hùng cứu mỹ nam’ tốt lắm, còn gọi cho anh đến làm gì?”

”Bởi vì lúc đó người duy nhất trong đầu em nghĩ đến là anh…” Cô đi theo phía sau anh nói.

Anh giật mình, nhưng không dừng bước.

”Con khỉ!”

”…”

Nhưng cuối cùng, người đầu hàng vẫn là anh.

Đây có phải là lần thứ nhất anh thua cô đâu ?

Buổi tối cô muốn ở lại bệnh viện để theo dõi, anh ngồi ở bên giường ngủ với cô.

”Em rất muốn ngủ trên chiếc giường lớn của anh.” Cô kéo anh lại, ghé vào tai anh nói.

”Chờ em xuất viện anh đến đón em sang đó.” Anh cười cười nói.

”Em muốn ăn bỏng ngô trên giường anh.”

Bình thường, anh không cho phép cô ăn bất kỳ cái gì trên giường anh nhưng sao…

”Được.” Anh gật đầu.

”Ăn xong còn muốn chơi trò chơi của anh nữa.” Cô nói tiếp.

”Được.” Anh quả thật hòan toàn đồng ý.

Đường Tinh Tuệ nheo mắt lại nói: “Vậy em có thể ăn thêm một hộp cánh gà nướng, sau đó dùng tay đã bóc cánh gà đi cầm bộ điều khiển từ xa của

máy chơi game của anh được không?”

”… Không được.” gân xanh trên trán Cao Nguyên bỗng nhiên xuất hiện.

Cô nghe được anh nói như vậy, không giả bộ tức giận, ngược lại cười rộ

lên: “Thật tốt quá, anh là người có lập trường vững chắc, em rất an

tâm…”

Thế này là thế nào?

Anh cảm thấy buồn cười, nhưng cũng có chút… uất ức.

”Tốt lắm, ngủ đi.” Anh dụ dỗ cô.

”Ừ.” Cô thật sự nhắm mắt lại, nghiêm túc ngủ.



Sáng nay, khi ngồi trên mép giường nhìn Đường Tinh Tuệ ngủ, anh chỉ hy vọng cô đêm qua không mộng mị, ngủ ngon giấc.

Một lát sau, Đường Tinh Tuệ mở mắt ra, thấy anh, vẻ mặt mỉm cười thật mãn nguyện.

Cô ngẩng đầu nhìn bình hoa màu tím trên tủ đầu giường, mở trừng hai

mắt, một hồi lâu mới kịp phản ứng: “Là anh mua sao?… là hoa cúc tây.”

”Không phải anh thì là ai?.” Anh cố ý hung hiểm nói.

”Anh vẫn còn nhớ…” Cô cười rộ lên.

Làm sao quên được? Lần trước khi cô nằm bệnh viện đã nhắc đến.

Cô nhìn bó hoa trong lòng thật vui, nhưng một lát sau, lại mấp máy

miệng, nói: “Em nghĩ, sau này, em sẽ không thích hoa này. Hay là… sau

này anh tặng em nước hoa bách hợp hoặc là hoa hồng đỏ đi, hoặc không

tặng cái gì cũng được.”

”Vì sao?” Anh nhìn cô, nhẹ giọng hỏi.

”…” Cô lầu bầu lẩm