iếng gõ dồn dập. Nhược Trần chưa kịp thay áo thì bà Lý đã đẩy cửa bước vào.
- Cậu Ba ơi, cô Vi bỏ đi rồi!
Nhược Trần giật mình.
- Cô ấy đi làm sớm thế cơ à?
- Dạ không phải, cô Vi đi luôn.
Bà Lý vội vã đáp:
- Cô ấy mang theo tất cả đồ đạc, chỉ có mấy chiếc áo của cậu và ông chủ cho là để lại thôi. Chúng tôi cũng không biết cô Vi đi từ bao giờ, ông Triệu cũng không hay gì cả.
Nhược Trần bàng hoàng, chàng đẩy vội bà Lý qua một bên và chạy sang phòng Vi.
Cửa mở rộng. Dù biết Vi đã bỏ đi rồi, Trần vẫn lên tiếng gọi.
- Vũ Vi ơi! Vũ Vi!
Căn phòng yên lặng, chăn nệm trên giường xếp thẳng, bình thản vô tội vạ. Trần bước đến bàn, có bức thư dưới một quyển sách. Bức thư gửi lại cho chàng.
Kính gửi: Ông Định Nhược Trần
Trần vội vàng ngồi xuống mép giường mở thư.
"Anh Trần."
"Tôi đi rồi, vì sau cuộc cãi vã hôm qua, tôi biết rằng Vườn mưa gió nầy chẳng còn chỗ đứng cho tôi nữa."
"Bắt đầu từ hôm nghe đọc di chúc cha anh để lại, bắt đầu từ lúc nghiễm nhiên thành chủ nhân khu vườn mưa gió thì đời tôi cũng bắt đầu bị cuốn hút vào mưa gió. Nhưng với sự tự cao sẵn có, tôi đã không chịu cúi đầu khuất phục. Tôi vẫn đứng vững, mặc cho những lời dèm pha bỉ ổi vì những lời đó xuất phát từ cửa miệng của những người không đáng để tôi quan tâm. Nhưng với anh thì khác."
"Có lẽ, anh đã không nhớ những gì anh đã nói với tôi đêm qua, vì con người trong khi cãi vã, trong lúc nóng giận nói những câu khó nghe thì khi bình tĩnh trở lại làm gì nhớ mình đã nói gì. Không phải chỉ có anh thôi mà chắc tôi cũng vậy. Có điều từ ngôn ngữ hôm qua của anh, tôi đã hân hạnh nhìn rõ những nghi ngờ trong tiềm thức của anh. Đã nghi ngờ di sản của ông bố anh để lại cho tôi. Anh cũng cho tôi thấy anh đã đánh giá con người tôi thế nào. Hạ cấp, lãng mạn, và còn đi xa hơn. Nụ hôn hôm nào tôi đã dành cho anh chẳng qua là vì tôi tưởng anh sắp hưởng gia tàỉ"
"Anh Trần, thôi thì đời chẳng hiểu ta thì ta chịu vậy. Lúc xưa tôi đã lầm, tưởng rằng mình đã tìm được người tri âm nên giờ mới vỡ mộng. Tôi không còn đủ can đảm để sống ở vườn mưa gió nầy nữa. Tôi phải đi, và coi chuyện ngày nào như cơn mộng dữ, cũng như mong anh xem tôi như chiếc bóng mờ trong giấc mơ nào thôi."
"Bây giờ tôi mới thấy, tìm được một tri kỷ trên đời thật khó. 23 tuổi, 23 năm lặn hụp trong đời. Đã tưởng mình sắp tìm gặp, không ngờ sự thật quá tàn nhẫn. Anh là con người phiêu lãng thì hình bóng tôi trong anh chỉ là một thứ cát nhỏ trong sa mạc. Tôi đã lầm, tôi đóng kịch dở quá, nên bây giờ phải là lúc tôi lặng lẽ rời sân khấu để âm thầm kiểm điểm và ăn năn với chính mình."
"Giấy tờ nhà cửa đất đai, tôi đều để trong ngăn tủ, cha anh tuy nói là không có quyền chuyển nhượng hay tặng dữ, nhưng tôi nghĩ bất cứ một luật pháp nào cũng có chỗ sơ suất của nó, anh hãy đến tìm luật sư Mậu, tìm thử xem có cách nào để sang tên lại cho anh không."
"Bây giờ tôi nghĩ là, tôi không còn nợ anh gì nữa rồi. Anh có trách nhiệm nặng nề của cha anh để lại. Tôi xin nguyện cầu cho anh mong anh sớm hoàn thành mộng ước của cha anh. Tôi cũng cầu chúc cho anh sớm tìm được người đàn bà lý tưởng. Có điều tôi khuyên anh, khi nào tìm được người yêu, thì đừng bao giờ làm họ khổ một cách quá đáng. Nên nhớ rằng trái tim người đàn bà là vật mong manh và yếu đuối nhất trên đời. Dễ vỡ nhưng khó vá lành lại lắm anh ạ."
"Xin tạm biệt anh. Đừng đi tìm tôi mất công."
"Chúc anh gặp nhiều may mắn."
4 giờ sáng ngày 3/7.
"Vũ Vi"
Nhược Trần đọc xong thư là trở về phòng thay áo ngay, chàng gọi ông Triệu đánh xe sẵn chờ chàng.
Vừa phóng vào xe, Trần đã hối:
- Đến bệnh viện, nhanh lên!
Xe chạy như bay về phía bệnh viện, Nhược Trần giữ chặt bức thư trong tay, mồ hôi vã như tấm trên lưng. Vũ Vi! Đừng bỏ đi em. Đừng giận anh, cũng đừng bỏ anh! anh hối hận rồi, anh xin lỗi em, anh năn nỉ mà. Bây giờ em muốn gì cũng được hết, anh sẵn sàng chịu hết mọi hình phạt Vi em! Anh cần em!
Xe vừa ngừng trước cửa bệnh viện là Trần phóng bay vào trong, giữ cô y tá đầu tiên chàng gặp lại.
- Cô làm ơn cho biết Vũ Vi ở đâu?
- Vũ Vi!
Cô y tá ngạc nhiên:
- Tên một bệnh nhân phải không?
- Không phải, một y tá.
- Tôi không biết.
Cô y tá trẻ tuổi lắc đầu:
- Anh đến gặp bà y tá trưởng xem, ở đây có hơn trăm y tá lận mà.
Nhược Trần quên cả cám ơn, chạy nhanh lên phòng bà y tá trưởng.
- Xin bà cho biết, cô Vi hiện phục vụ phòng nào?
- Giang Vũ Vi phải không?
Vị y tá trưởng tuổi 30 ngoài đắn đo nhìn Trần:
- Ông tìm cô ấy có chuyện chi?
Những giọt mồ hôi hiện ra trên trán Trần.
- Dạ có chuyện cần lắm, bà làm ơn cho gặp.
- Nhưng hôm nay cô ấy nghỉ.
Nhược Trần thất vọng.
- Thế bà có địa chỉ cô ấy ở đây không?
Sự hớt hải của Trần làm cho bà y tá trưởng cảm động, bà gật đầu:
- Thôi được, để tôi tìm xem.
Vào trong một lúc bà mang ra địa chỉ và số điện thoại của Vũ Vi. Trần càng thất vọng hơn nữa. Đấy là địa chỉ của vườn mưa gió
- Bây giờ cô ấy không còn ở đây nữa.
Trần nói, bà y tá mở to mắt.
- Thế hả? Vậy thì đành chịu vậy. Với mấy cô y tá đặc biệt và y tá đặc biệt họ khác nhau chỗ đó. Công việc họ không nhất định cũng như khôn