ắt, nhưng nàng vẫn cố chịu đựng.
- Chưa có một người đàn bà nào dám tát tai tôi. Đây là lần thứ hai cô đã giở trò đó. Cô muốn chết phải không?
- Anh muốn giết tôi à? Cứ giết đi.
Vũ Vi lạnh lùng:
- Giết tôi chưa hẳn anh mang tiếng là anh hùng. Giết đi! tăng thành tích cũ của anh, dù có thêm được một chuyện giết người thì cũng không làm ai ngạc nhiên đâu, có điều tại sao hôm nay anh có can đảm giết tôi mà lại không có can đảm giết con bé Cát Hà của anh chứ!
"Bốp" Lần nầy Nhược Trần đưa tay lên với sức mạnh của một người đàn ông trong bực giận Vũ Vi thấy mắt đổ sao. Một đêm mệt nhọc một ngày công việc, trở về nhà là cơ thể đã rã rời. Vi không ngờ đến mình còn phải trải thêm cơn bão tố trong Vườn mưa gió.
- Anh.. Ông... Tàn nhẫn...
Chỉ nói được mấy tiếng là cơ thể Vi nhũn ra, nàng ngã người xỉu tại chỗ. Nhược Trần như tỉnh cơn mê, đỡ vội. Bà Lý ở trong nghe tiếng hét chạy vội ra, vừa kịp lúc thấy Vũ Vi bị Nhược Trần đánh ngã.
- Trời ơi, cậu Ba, cậu điên rồi sao?
Nhược Trần ôm Vũ Vi trong tay, nhìn khuôn mặt tái nhạt của người yêu mà lòng đau như cắt. Chàng hối hận đặt Vi nằm lên ghế.
- Vi ơi, Vi!
Vũ Vi vẫn nằm yên trên ghế, những sợi tóc rối che lấy mặt, Trần vuốt nhẹ cho nó nằm sang một bên, nhìn khuôn mặt tiều tụy của người thương đầy mặc cảm.
- Bà Lý ơi, cho tôi một cốc rượu mạnh đi, nhanh lên!
Bà Lý vội vã đi lấy rượu mang đến.
- Cậu làm sao lại gây chuyện với cô ấy?
Người ta hết lòng lo lắng cho ngôi nhà nầy thế mà cậu nỡ lại...
Nhược Trần lắc đầu buột miệng nói.
- Tại tôi chịu không được chuyện cô ấy hẹn hò với thằng bác sĩ phòng quang tuyến.
- Hẹn hò nào đâu?
Bà Lý lộ vẻ ngạc nhiên:
- Cậu lầm rồi cậu Ba ơi. Cô ấy sợ duy trì không nổi những tổn phí cho khu vườn này nên đi làm thêm đấy. Chính miệng cô ấy còn bảo tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp cậu trả nợ. Thế mà cậu không hiểu gì hết, cậu dễ lầm người quá, ngày xưa cậu mang yêu tinh về nhà coi như thần thánh, bây giờ gặp thần thánh cậu lại tưởng là yêu ma, khổ thật.
Những câu nói của bà Lý như những nhát kiếm đâm sâu vào tim Trần. Chàng run rẩy nâng cốc rượu đổ vào miệng Vũ Vi.
- Vũ Vi, Vi, tỉnh dậy đi em! Tỉnh lại đi, anh van em mà!
Rượu vừa qua miệng Vi đã trào ra, bà Lý vội mang khăn đến. Nhược Trần tiếp tục đổ rượu. Hơi nồng của rượu làm Vi tỉnh lại, nàng gặp khuôn mặt của Nhược Trần, vẻ hớt hải và lo âu của chàng chưa làm nàng nhớ lại chuyện đã xảy ra.
- œa Tại sao tôi lại nằm đây?
- Vũ Vi tha lỗi cho anh nha em?
Nhược Trần van xin, Vũ Vi dần dần nhớ lại tất cả câu chuyện. Cái tát của chàng, những lời khinh miệt nhục nhã, tim nàng thắt lại.
- Tôi mệt mỏi quá rồi.
Vi nói, Trần chụp ngay cơ hội.
- Để anh dìu em lên lầu nhé?
- Thôi, cảm ơn. Vi đáp nhanh, nàng cố bám vào thành ghế đứng dậy, cơn mệt mỏi khiến nàng loạng choạng đứng không vững.
Nhược Trần van xin.
- Thôi mà Vi.
Nhưng Vi đã ngoảnh mặt đi nơi khác, thấy bà Lý như vớ được chiếc phao, Vi nói:
- Bác Lý bác làm ơn dìu cháu về phòng. Cháu mệt quá phải ngủ một giấc mới được
Nhược Trần lúng túng nhưng không buông tay Vi ngay.
- Vũ Vi, anh xin lỗi mà, em biết không, suốt ngày hôm nay anh mệt gần chết, trời vừa tôi đã về ngay chỉ mong được trông thấy em thôi, nhưng về tới nhà không thấy em đâu cả. Anh nóng muốn phát điên lên được, anh bực tên bác sĩ phòng quang tuyến...
Vũ Vi thở ra.
- Thôi tôi mệt quá rồi, tôi không muốn nghe ai giải thích gì hết.
Nhược Trần nhìn khuôn mặt lạnh của Vũ Vi, chàng biết nàng chưa tha thứ cho chàng, những hạt mồ hôi khổ sở tuôn trên mặt.
- Vũ Vi em có nhớ trước ngày cha mất một hôm không? Chúng ta đã cùng nhau thề sẽ sống cạnh nhau suốt đời, em có nhớ không?
Vũ Vi vẫn lạnh lùng.
- Đó là thủ doạn để tôi câu anh đấy.
- Thôi mà, xiên xỏ làm gì Vỉ. Chúng ta hôm nay đều mệt mỏi, khó chịu, chúng ta không kềm hãm được sự nóng tinh của mình nên nói những điều không nên nói. Vi, em không thể bỏ qua cho anh được sao?
- Tôi mệt quá rồi.
Vi yếu ớt đáp:
- Xin anh làm ơn cho tôi ngủ một chút.
Bà Lý nãy giờ yên lặng cũng bước đến can Trần.
- Thôi cậu Trần, cậu đừng nên nói gì cả, để cô Vi nghỉ ngơi, ngày mai gặp nhau sau cũng không muộn mà?
Nhược Trần yên lặng buông tay, chàng cũng biết đây không phải là lúc giải thích.
Nhìn bà Lý dìu Vi lên gác, Trần mệt mỏi buông nình xuống ghế, hai tay ôm đầu.
- Ta đã làm gì? Sao ngu thế!
Khi Trần ngẩng lên thì bóng Vi và bà Lý đã mất trên cầu thang. Phải rồi, ngày mai, ngày mai ta sẽ cố gắng bù đắp nỗi đau khổ của nàng, ta sẽ không cao ngạo, tự phụ nữa. Trên phương diện tình yêu, cao ngạo và tự phụ la hai lầm lẫn lớn của con người. Ta sẽ bắt đầu lại từ đầu. Một ngày lại trôi qua.
Suốt đêm không ngủ, khiến Nhược Trần có vẻ mệt mỏi, chàng chỉ thiếp được một chút lúc gần sáng, lúc bầu trời phương đông đã có một màu trắng sữa. Thiếp đi với trái tim buồn phiền âu lo, và thức giấc nhìn vào đồng hồ, Trần đã thấy hơn 7 giờ. Không hiểu giờ nầy, Vi đã thức giấc chưa? Người đầu tiên chàng nghĩ đến trong ngày là Vi, Vi em! Em là niềm vui và nghĩa sống của anh. Vi em! Đừng hờn anh em nhé!
Bên ngoài chợt có t