Insane
Biết Tỏ Cùng Ai

Biết Tỏ Cùng Ai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323611

Bình chọn: 8.5.00/10/361 lượt.

ủa cha ở ngoài nước mang lại. Bây giờ cho hết cho hai con, chúng bây muốn dùng nó làm gì thì làm.

Ha ha! Nhược Trần, con thấy không di sản cha để lại cho con đâu phải chỉ có nợ không đâu? Dù sao con cũng phải nhớ cha là một tay đại tư sản nữa chứ.

Ngoài số tiền trên ra, cha còn một hộp nữa trang, trị giá bao nhiêu cha cũng không biết, có điều nó là tất cả những châu báu ngày xưa cha đã tặng cho Kiểu Gia mẹ con. Không ngờ mẹ con chẳng hưởng được, vậy thì cha để lại cho con dâu út của cha vậy. Nhược Trần! Nếu con đã vì chuyện cũ ngày nào của mẹ con mà hận cha, thì bây giờ con hãy ráng mà giữ lấy mối tình của con với Vi. Cha tuy có lỗi với mẹ con nhưng cha đã mang Vi về cho con, thì cha nghĩ, lúc chết đi cha sẽ không hổ thẹn khi gặp lại người xưa nơi suối vàng.

Bây giờ, thì chúng con đã có một số tiền ngoài ý muốn. Mong rằng hai con sẽ xử dụng nó một cách xứng đáng, đừng chia lại cho Bồi Trung và Bồi Hoa. Mấy năm nay, nó tiêu lòn của cha mẹ nhiều lắm rồi, với số tiền mà nó đã lấy, nó tiêu suốt đời cũng chưa hết. Hãng Định Khắc Nghị nếu không có bàn tay chúng nhúng vào, cũng chưa hẳn đã mang nợ đến hai mươi triệu. Vì vậy, đừng vì nhận được đi sản đột ngột này mà mang nặng mặc cảm "phạm tội". Tiền bạc có thể giúp người thân bại danh liệt như thường. Do đó để lại cho hai con còn hữu dụng hơn là để lại cho chúng.

Thôi thế là xong, tất cả những điều cha cần làm, đã làm xong hết. Và khi các con đọc được thư nầy thì chắc các con đã thực hiện xong những điều ta mong ước.

Cha rất sung sướng và mãn nguyện khôn cùng.

Trên con đường đời đầy chông gai và sỏi đá, cha đã đi hết quãng đời của cha, bây giờ vững đừng sợ té. Vì trên đường đài làm gì có ai chẳng phải té một lần phải không?

Sau cùng cha mong rằng, sống trên đời dù khổ, hạnh phúc, đau thương hay lầm than gì đi nữa... Các con cũng sẽ mãi mãi bên nhau.

Vĩnh biệt các con"

Nhược Trần và Vũ Vi đọc xong trang thư, họ nhìn nhau với đôi mắt nhòa lệ

- Em còn nghĩ là cha vẫn phản đối cuộc hôn nhân của chúng mình không?

Trần hỏi vợ.

- Hết rồi, cha thật chu đáo!

Trần đưa tay vào trong lấy hộp nữ trang ra, trước mắt chàng những hạt ngọc lóng lánh. Nhẫn, dây chuyền, trâm cài tóc, vòng xuyến... Đầy cả một cái hộp. Trần lựa chiếc nhẫn đẹp nhất có nạm hạt kim cương thật to, nâng tay Vi lên.

- Lấy chiếc nhẫn nhỏ ra đi, anh cho em chiếc nhẫn to nàỵ

Nhưng Vi rút ngay tay lại, lắc đầu.

- Không, em muốn giữ mãi chiếc nhẫn nhỏ này thôi.

Nhược Trần yên lặng ngắm vợ.

- Em thế này mà làm sao anh chẳng yêu cho được.

Vi ngã đầu vào lòng Trần, hai người yên lặng với hạnh phúc. Một lúc Trần nói.

- Đột nhiên chúng ta lại có được số tiền kếch xù nầy, bây giờ em tính sao?

Vũ Vi cười thật tươi.

- Chúng ta cứ để tất cả những món nầy ở yên nơi đây, về gặp luật sư Mậu xem ông ấy tính sao?

Cả hai quay trở về nhà, luật sư Mậu vẫn còn ngồi đợi. Nhìn khuôn mặt rực rỡ của đôi vợ chồng trẻ, ông cũng vui lây.

- Hai người đã xem hết rồi chứ? Bây giờ là triệu phú trẻ tuổi thật rồi đấy nhé!

Vũ Vi thắc mắc:

- Thưa luât sư, trong trường hợp chúng tôi không lấy nhau hoặc hãng dệt bị phá sản thì số tiền và nữ trang trên sẽ về tay ai.

Ông Mậu cười giải thích.

- Theo lời ông Nghị thì nếu ba năm sau, mà một trong hai điều kiện kia vẫn không thực hiện hoàn hảo, thì số vàng bạc kia sẽ được trao tất cả cho những cơ sở từ thiện. Nhưng không ngờ, chưa đến một năm mà cả hai đều hoàn thành mỹ mãn. Tôi rất sung sướng khi thấy rằng mình không phụ được niềm mơ ước của người bạn xưa.

Trần cảm động nhìn luật sư mậu yên lặng. Một lúc luật sư hỏi.

- Bây giờ các bạn định xử dụng món tiền đó ra sao?

Vũ Vi lên tiếng.

- Trước nhất là trao số tiền mà cha chúng tôi hứa cho ông Triệu và vợ chồng bà Lý. Đấy là số tiền nhỏ thôi, phần còn lại theo tôi nghĩ thì nên...

Nhược Trần chận lại.

- Đừng nói, để anh..... .

Ông luật sư Mậu chen vào.

- Theo tôi thì..... .

Vũ Vi cười.

- Hay là thế này cho công bằng nhé, chúng ta viết ý kiến của mình vào mỗi lá phiếu, nếu có hai trong ba lá giống nhau, thì ta thì hành theo vậy.

Kết quả ba lá thăm khui ra. Lá đầu tiên của Vũ Vi.

- Ngôi Trường mà Lập Đức đã đề nghị

Lá thứ hai của Nhược Trần.

- Cô nhi viện và trường học dành riêng cho trẻ con phát triển không bình thường.

Và sau cùng là của Luật sư Mậu.

- Ngôi trường đề cập đến đêm đính hôn.

Mọi người nhìn nhau rồi bất giác cười vang, Luật sư Mậu nói.

- Hay thật, ba thăm đều giống nhau thế này thì phải uống rượu mừng chứ.

Nhược Trần lấy rượu và ly ra.

- Chúng ta phải cạn nhau ly này mới được!

Chàng rót cho Vi và Luật sư Mậu xong, nâng ly về phía ảnh ông Nghị trên bàn.

- Mời cha!

Khuôn mặt ông Nghị trong ảnh hình như đang cười với hạnh phúc riêng của họ.

Tối đến, Luật sư Mậu đã cáo từ, Trần dìu Vi ra vườn.

Đêm trăng thật sáng. Mùi hoa ngạt ngào, theo gió. Giữa rừng trúc la đà, họ để lòng mình lắng xuống với hạnh phúc êm đềm.

Dừng chân bên tượng thần Vénus Trần gọi:

- Vi.

- Dạ

- Em có còn phiền muộn gì nữa không?

- Không, em chỉ lo thôi.

- Lo gì?

- Không hiểu em yêu anh nhiều đến cỡ nào!

Trần cúi xuố