à học hành không có liên quan.”
(ặc, chị Ngưng dạy con hay đáo để!!!)
Cố Thừa Đông liếc nhìn người phụ nữ kia, cô trốn rất nhanh, giả vờ không nghe thấy. Cố Thừa Đông hít sâu, ngồi xuống trước mặt con gái, “Bởi vì học cũng là một lựa chọn. Cũng giống như đường đi, có nhiều con đường khác nhau để đi, nhiều hướng để lựa chọn, không phải rất tốt sao?”
Nha đầu kia cái hiểu cái không, nhưng vẫn gật đầu.
Hai bố con nói chuyện một lúc, trẻ con vẫn cứ là trẻ con, nói chuyện với người lớn lâu rồi cũng sẽ sốt ruột muốn đi chơi. Cố Thừa Đông dặn con cẩn thận rồi để con đi chơi. Trẻ con bây giờ, thì thích chơi đùa, chỉ cần không quá trớn, thật ra đều rất tốt.
Dương Cẩm Ngưng đứng ở trên ban công sấy tóc, gió thổi tóc cô bây loạn xạ, nhưng cô cực kỳ thích cảm giác này. Cả người thật thoải mái, hơn nữa tâm trạng cũng tốt.
Cố Thừa Đông đi đến gần cô liền dừng lại, tựa lưng vào tường, nhìn cô, vẻ mặt không biểu cảm.
Như có từ trường hấp dẫn, Dương Cẩm Ngưng quay đầu lại, mỉm cười.
Thấy anh bất động cũng không có biểu cảm gì, cô bèn đi vào nhà, lấy ra cái mũ. Ý nghĩ này xuất hiện khi cô nhìn thấy một anh chàng đẹp trai, lúc ấy cô nghĩ không biết Cố Thừa Đông đội mũ vào trông sẽ như thế nào, có phải rất hấp dẫn hay không?
Nhưng cô không đủ cao, anh lại không chịu phối hợp.
Cô đẩy anh một cái, “Đáng ghét.”
“Tại em vô vị.”
Dương Cẩm Ngưng bĩu môi, “Haiz, em nói cho anh một bí mật.”
“Gì?”
“Bí mật đương nhiên dĩ nhiên phải nói thầm.” Cô làm một bộ mặt nghiêm chỉnh, bắt anh cúi người xuống.
Cô lập tức đem cái nón đội lên đầu anh, không ngờ làm được, “Dù sao cũng đội rồi, đừng bỏ ra, nhìn rất đẹp, thật đó.”
Cố Thừa Đông định lấy ra nhưng cánh tay giơ giũa không trung liền dừng lại, quên đi, nhìn cô cười hài lòng như vậy không biết là đang muốn làm gì.
“Thật sự không để ý?” Anh chủ yếu muốn hỏi vấn đề này.
Cô đương nhiên biết anh muốn nói cái gì, vô tội nhìn anh, “Không phải, em đang suy nghĩ, nếu anh thật sự kết hôn với người phụ nữ khác, em nhất định sẽ ngày ngày cầu mong vợ anh hồng hạnh vượt tường, sinh con của người đàn ông khác, cho anh bị cắm sừng. Đến lúc ấy cuộc sống của anh nhất định thê thảm, em chỉ việc đứng cười.”
Cố thừa Đông nghe xong, bật cười, “Em đúng là lương thiện.”
Còn không phải ư.
Edit: Chilli Mai
Chỉnh dịch: Sahara
Dương Cẩm Ngưng cảm thấy gần đây Cố Thừa Đông có vẻ rất nhàn nhã, bởi vì thỉnh thoảng có việc hay không có việc gì anh cũng ghé qua đây. Có điều hai người không có nhiều chuyện để nói với nhau, phần lớn thời gian là trò chuyện chơi đùa với con gái. Khi nha đầu kia chạy đi chơi rồi, anh sẽ ngồi một mình, suy nghĩ đăm chiêu chuyện gì đó. Dáng vẻ trầm mặc của anh quá mức nghiêm túc, khiến người khác không dám quấy rầy. Vì thế, mỗi lần Nghệ Tuyền muốn chạy đến gần ba đều bị Dương Cẩm Ngưng giữ lại.
Chỉ nực cười là mỗi lần Dương Cẩm Ngưng mở ti vi là lại thấy tin tức về hôn sự của Khưu gia. MC còn khoa trương đến mức nói Cố Thừa Đông và Mộ Song Lăng là một đôi có một không hai trên đời này, hình dung hôn lễ kia người phàm xưa nay chưa từng thấy, khiến cho khán giả xem ti vi chỉ có thể ước ao và đố kị.
Mỗi lần nghe MC nói như vậy, Dương Cẩm Ngưng đều nhìn về phía người đàn ông kia. Người đàn ông thâm tình chung thủy với Mộ Song Lăng mà người ta nhắc đến hiện giờ đang ngồi trong nhà cô, bỗng nhiên cô lại cảm thấy giống như mình đang yêu đương vụng trộm. Người ta khá thích cảm giác kích thích, Dương Cẩm Ngưng cũng đặc biết thích lúc này dụ dỗ Cố Thừa Đông một chút – về phần kết quả, à, đã thành công rồi…
Sau một màn triền miên, Dương Cẩm Ngưng tựa vào ngực Cố Thừa Đông, “Anh không cảm thấy mình vớ bở sao, bên kia có vợ chưa cưới, bên này còn có tình nhân miễn phí.”
“Anh thấy em mới vớ bở, cô đơn nhiều năm rốt cục cũng có người làm ấm giường miễn phí.”
Cô đánh vào ngực anh, “Anh không phải cũng cô đơn nhiều năm sao? Cái này người ta gọi là thỏa mãn nhu cầu.”
“Anh có vợ chưa cưới, đâu có cô đơn”. Cố Thừa Đông nghiên người liếc mắt, anh đưa tay đặt dưới đầu, mặc kệ Dương Cẩm Ngưng đang nhéo ngực mình, dù sao cô cũng nhéo không mạnh.
“Nói cứ như mình oan ức lắm ấy.” Dương Cẩm Ngưng vô cùng khinh bỉ.
Cố Thừa Đông gật đầu, “Cuối cùng bị em phát hiện rồi.”
Lưng anh đã bị cô dùng móng vuốt mèo mà cào lấy cào để, anh cũng không quan tâm, không tóm tay cô lại.
Cô lại duỗi chân đá anh dù biết rõ đánh không đau. Nhưng cũng không phải vì muốn anh đau, đơn thuần chỉ trút ra những khó chịu trong lòng.
Cố Thừa Đông đưa tay, nắm cả hai tay cô lại, chăm chú nhìn.
“Anh còn biết xem tướng à?” Dương Cẩm ngưng thấy sắc mặt anh nghiêm túc, cũng không rút tay về, “Nói đi, có xem được ông xã tương lai của em là ai không?”
“Cái này không xem được.”
“Vậy anh xem được cái gì?”
Cố Thừa Đông ép bàn tay cô lại, bật cười: “Nhìn thấy tay em ngắn, thích đánh người.”
Dương Cẩm Ngưng lập tức rút tay về, được rồi cái này cô thừa nhận.
Bực bội trong lòng, cô vỗ vỗ anh sai khiến: “Đi xem con gái bảo bối của anh có đạp chăn không.”
“Vì sao lại kêu anh đi?”
“Bởi vì em mặc quần áo phiền phức hơn anh, p