gay cả lối đi nhỏ cũng để không ít giường bệnh.
Cố Thừa Đông vất vả lắm mới mời được một bác sĩ, đến để kiểm tra cho Nghệ Tuyền. Thấy tiếng khóc của con gái mỗi lúc một nhỏ, anh mới an tâm. Người xưa có câu “Nhìn người khác đau mình cũng thấy đau” thì cảm thấy rất buồn cười, nhưng đến lúc anh trải qua mới cảm nhận được.
Anh tình nguyện chịu đau cho con gái, chỉ cần nó đừng khóc, đừng nhíu mày, đừng kêu đau.
May mà không quá nghiêm trọng, chỉ là ăn nhiều thứ linh tinh quá, bị đau dạ dày. Nhưng Cố Thừa Đông vẫn lo lắng đến mức trán đổ đầy mồ hôi lạnh.
Không sắp xếp được gường nằm, Cố Thừa Đông đành ôm con ngồi trên một chỗ trống ở hành lang.
Anh ôm Nghệ Tuyền để y tá truyền nước cho cô bé. Tiểu quỷ không còn khóc nữa, nhưng bộ mặt lại nhăn nhó như thể muốn khóc mà không được. Cố Thừa Đông lại không có kinh nghiệm, chỉ có thể vỗ về cô bé.
Truyền hai chai nước mất khá nhiều thời gian. Nghệ Tuyền nằm ngủ trong lòng Cố Thừa Đông rất lâu rồi, suốt từ nửa đêm đến giờ bì dày vò khiến anh cũng thấy rất mệt mỏi, nhưng anh không dám ngủ.
Cố Thừa Đông đang mơ mơ màng màng, lại nhớ tới hình ảnh không nên nhớ. Một lần Dương Cẩm Ngưng bị cảm mạo, ông nội biết được bắt anh đang đi công tác phải về chăm sóc vợ. Anh cũng không từ chối, lúc trở vế đã thấy cô nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch. Anh nhìn cô rất lâu, lúc cô an phận, thật sự rất đáng yêu. Mấy giờ sau cô mới tỉnh lại, nhìn cánh tay cô có một vệt tái khá to, anh không kìm được lòng hỏi cô bị làm sao. Lúc biết là do vết kim tiêm đâm vào, anh còn nhẹ nhàng xoa vết bầm tím giúp cô. Nhưng Dương Cẩm Ngưng lại cười hì hì mở miệng, “Em muốn giữ lại để người khác nghĩ anh ngược đãi em.”
Cố Thừa Đông chợt tỉnh lại, trên trán còn lấm tấm mồ hôi. Anh nhìn quanh một vòng, lấy lại tinh thần, xung quanh người đứng kẻ ngồi, vừa nói chuyện với nhau vừa hỏi y tá về bệnh tình của mình.
“Em muốn giữ lại để người khác nghĩ anh ngược đãi em.”
Câu nói của cô vẫn còn vang lên trong đầu anh. Lúc hai người sống chung, cô thực sự vui vẻ sao? Còn anh, có đối xử tốt với cô không? Có lẽ là không…
Một chai nước biển đã truyền hết, Cố Thừa Đông gọi y tá đến thay bình khác. Nghệ Tuyền ngủ rất ngoan, không hề biết gì.
Cố Thừa Đông nhìn chằm chằm gương mặt của con gái, giơ tay lên vuốt ve đôi má cô bé.
Lúc này, Dương Cẩm Ngưng đột nhiên giật mình tỉnh dậy, toàn thân run lên, cảm giác như vừa từ một chỗ cao nào rơi xuống.
Trở mình, Dương Cẩm Ngưng chuẩn bị ngủ tiếp nhưng có thể là do thói quen,cô đưa tay sờ sờ điện thoại di động để xem giờ. Bấy giờ mới thấy mấy cuộc gọi lỡ của Cố Thừa Đông. Không nghĩ nhiều, cô lập tức gọi lại.
Cố Thừa đông vốn đang lơ mơ ngủ thì bị chuông di động đánh thức.
Lúc biết hai cha con họ ở bệnh viện, Dương Cẩm Ngưng vô cùng lo lắng, biết Nghệ Tuyền bị tiêu chảy thì cô đoán chắc là vì con bé đã ăn linh tinh quá nhiều.
Nhưng trong điện thoại cô cũng không nói gì thêm, nhanh chóng thay quần áo, cào cào tóc tóc vài cái tồi lập tức ra ngoài.
Ngồi trên xe taxi, cô không ngừng giục tài xế lái nhanh, cho dù trong điện thoại Cố Thừa Đông nói rất rõ ràng, con gái đã không có gì trở ngại. Nhưng cô không tận mắt nhìn thấy cũng không an tâm.
Tới bệnh viện, Dương Cẩm Ngưng liền trông thấy cha con ôm nhau ngồi trên hành lang. Tiểu quỷ yếu ớt nằm trong lòng Cố Thừa Đông, cánh tay nhỏ bé ôm thắt lưng của anh, thoạt nhìn ngủ rất ngoan.
Cố Thừa Đông mái tóc rối bù, đang nói gì với y tá. Từ động tác và vẻ mặt của anh, cô có thể đoán ra anh đang dặn cô y tá kia nhẹ nhàng kẻo con bé tỉnh giấc.
Y tá gật đầu, Cố Thừa Đông đè chổ tiêm, đề phòng chảy máu.
Dương Cẩm Ngưng đứng yên tại chỗ một lúc rôi mới đi lên trước.
Cố Thừa Đông ngẩng đầu, nhìn thấy cô…
Phụ nữ đều thích chưng diện, cô cũng vậy. Nhưng mà lúc này cô đang ở trong bộ dạng tóc tai rối bù, có lẽ là do vội vàng chạy tới đây.
Cố Thừa Đông nhếch miệng, ý bảo cô qua ôm con.
Dương Cẩm Ngưng khó hiểu, nhưng vẫn làm theo.
Cố Thừa Đông khẽ vận động chân mình, ngồi lâu quá khiến chân tê mỏi.
Edit: 4ever13lue
Beta: Sahara
Dương Cẩm Ngưng ôm con ra khỏi bệnh viện bắt taxi, không biết là anh lái xe đi, Cố Thừa Đông tựa hồ cũng quên chuyện này, ngồi vào xe taxi.
Vừa vào xe, anh liền nhắm mắt, có vẻ như rất mệt mỏi.
Tài xế nhìn bọn họ một nhà ba người, tươi cười hỏi: “Con bị bệnh sao? Giờ trẻ con được chiều chuộng quá, vừa hơi chút bệnh liền khiến cho cả nhà rối tung lên…”
Để tài xế không thấy xấu hổ, Dương Cẩm Ngưng cũng nói vài câu, chứ để một mình anh ta độc thoại chắc sẽ ngại.
Tài xế này tinh thần trượng nghĩa có vẻ rất lớn: “Chồng của cô sao lại để cô bế con rồi nằm ngủ ngon lành thế kia? Thật không có trách nhiệm.”
Dương Cẩm Ngưng chỉ biết cười tủm tỉm, liếc sang Cố Thừa Đông, không biết anh có ngủ thật không.
Tài xế thấy cô như vậy, nhịn không được mở miệng nhắc nhở: “Phụ nữ bây giờ đều thế, nguyện ý nỗ lực vì gia đình, lại không biết …”
Dương Cẩm Ngưng chỉ cười, cũng không phản bác, cảm giác được khen so thật sự rất thích.
Lúc tới nhà, cô mới phát hiện, Cố Thừa Đông thật sự đang ngủ, cô kéo áo anh đá
