nhân, tối nay sợ là đi
không thoát, cho nên dặn dò muốn người nghỉ ngơi trước.” Mặc dù Khương
đại nương bị chủ tử căn dặn tới chuyển cáo Ngũ di thái, nhưng vì sợ Ngũ
di thái khổ sở, cho nên cố ý giải thích, tránh cho đối phương cho rằng
đêm tân hôn mình bị vắng vẻ, dù sao đây cũng là đại sự cả đời của nữ
nhân đâu.
Khương đại nương nào biết ý muốn của Liên Thủy Dao, nàng căn bản không quan tâm.
“Ta hiểu.” Liên Thủy Dao nhẹ giọng đáp, đứng dậy đi tới ngồi xuống trước gương đồng, chuẩn bị tháo trâm hoa trên đầu xuống.
Trên thực tế, là nàng thở phào nhẹ nhõm, may mắn tối nay không cần hùa theo
lấy lòng nam nhân xa lạ, với nàng mà nói là cầu còn không được.
Khương đại nương lập tức ra lệnh cho hai nha hoàn tới giúp tân di thái chải
đầu, thay quần áo, hai nha hoàn khác thì trải giường chiếu, để cho vị
tân di thái ở trong tân phòng dễ dàng vượt qua đêm đầu tiên của nàng ở
Nghiêm phủ.
Khương đại nương thấy tân di thái này khí chất xuất
chúng, không nhịn được tán thưởng nàng thêm vài lần, thầm nghĩ nữ nhân
luôn là cảm thấy khẩn trương cùng mong đợi với đêm động phòng, tân lang
tối nay không đến động phòng, ít nhiều cảm thấy khổ sở đi, cho nên
Khương đại nương không nhịn được muốn an ủi đối phương.
“Người đừng khổ sở, Nghiêm gia nhất định sẽ không bạc đãi người.”
Trong lòng Liên Thủy
Dao cảm thấy buồn cười, bộ dạng nàng giống như đang khổ sở sao? Đối
phương không đến động phòng là tốt nhất, chỉ là nàng cũng không thể làm
quá rõ ràng, nha hoàn giúp nàng tháo xuống trâm hoa cùng áo cưới, sau đó còn trải giường tốt, nàng lấy từ đồ cưới của mình ra một hộp gỗ tinh
xảo, trong hộp để không ít đồng bạc, nàng lấy ra một phần, xoay người
thưởng cho Khương đại nương cùng những nha hoàn này.
“Khổ cực các ngươi, đây là quà gặp mặt ta cho mọi người. Ta mới đến, cái gì cũng
không hiểu, sau này kính xin Khương đại nương cùng các vị tỷ tỷ chiếu cố nhiều hơn.”
Nàng vừa ra tay hào phóng như vậy, làm cho bọn nha hoàn cùng Khương đại nương trong lòng tràn đầy vui mừng và kinh ngạc.
“Này, như vậy sao được?” Khương đại nương liên tục không ngừng từ chối.
“Nhận lấy đi, đừng khách khí, tiệc mừng hôm nay cũng mệt hỏng các ngươi, coi
như là dính một chút hỉ khí, nhận lấy tiền thưởng của ta đi.” Nàng lôi
kéo tay Khương đại nương, đem bạc bỏ vào tay nàng, cũng thưởng cho bốn
nha hoàn.
Bọn nha hoàn vừa mừng vừa sợ, họ nhìn về phía Khương
đại nương, thấy Khương đại nương gật đầu đáp ứng rồi, vội vàng vui vẻ
nhận lấy, hơn nữa hướng về phía tân di thái liên tục nói cám ơn.
Nhìn bạc trong tay, Khương đại nương cảm thấy vị tân di thái này rất
đặc biệt, nàng xuất thân từ nhà nghèo khổ, theo lý sẽ sai người đem bạc
Nghiêm gia ban thưởng còn dư chuyển giao cho nhà mẹ đẻ, trợ giúp huynh
đệ tỷ muội nhà mình, mà sẽ không cam lòng dâng tặng cho người của hắn,
nhưng nàng lại hào phóng ban cho họ. Vừa vào cửa, liền đối xử với hạ
nhân tử tế, chỉ từ một điểm này, khiến nàng cảm thấy vị di thái này
không cùng một dạng, rất có phong phạm chính thất phu nhân.
Liên
Thủy Dao xuất thân nhà quan, đương nhiên biết đối đãi với hạ nhân thế
nào, nàng đối với hạ nhân luôn luôn rộng rãi, đối người có tâm, huống
chi hiện tại lòng nàng chỉ có thù nhà, với vật ngoài thân tuyệt không để trong lòng.
Nàng nhẹ giọng nói với Khương đại nương và bọn nha hoàn: “Ta ngủ, các ngươi cũng lui ra nghỉ ngơi đi.”
“Dạ, Ngũ di thái.”
Khương đại nương và các nha hoàn hầu hạ nàng đi ngủ, giúp nàng đắp kín mền
rồi, thổi tắt ngọn đèn dầu mới thối lui ra ngoài cửa, đóng cửa.
Đêm tân hôn, thiếu đi cảnh tượng kiều diễm, thiếu tân lang, chỉ có tân nương một người ngủ một mình.
Đợi Khương đại nương các nàng vừa đi, Liên Thủy Dao ở trên giường vốn là
đang nhắm hai mắt nằm nhìn như ngủ đột nhiên mở mắt ra, nhanh chóng đứng dậy nhảy xuống giường, thắp sáng đèn dầu, mở ra rương chứa quần áo, sau đó từ tầng dưới cùng lấy ra y phục dạ hành nhanh chóng thay, lại từ đáy rương ngầm lấy ra bội kiếm của nàng.
Thanh kiếm này phẩm chất nhẹ nhàng linh hoạt, là quà tặng của phụ thân cho nàng năm nàng cập kê.
Nhìn thanh kiếm này trong tay, mỹ mâu lóe sáng quang mang kiên định, may nhờ phụ thân anh minh, tự biết trong quan trường ngươi lừa ta gạt khó
phòng, cho nên đã sớm phòng bị, thuở nhỏ muốn nàng theo huynh trưởng
cùng nhau lên núi bái sư học võ tập kiếm, cũng may nhờ nàng có một thân
võ công, mới có thể tự bảo vệ mình khi quan binh bao vây Liên gia, cũng
được Ba Đồ (trong convert ghi là tị đồ
là bức họa vẽ hình con rắn, chỗ này không hiểu gì hết, cám ơn mỹ nữ
wendy và sulli đã tra dùm ta, nhưng ta nghĩ có thể là Ba Đồ thì hợp lí
hơn) tương trợ, may mắn thoát nạn.
Kẻ thù hại chết cả nhà
nàng Điền Quảng Đình cũng với một đám tay chân ở trong kinh thành này,
chờ đi, nàng nhất định đem từng kẻ thù tiêu diệt.
Nàng cầm kiếm mặc y phục dạ hành màu đen, thổi tắt đèn dầu liền từ cửa sổ lướt đi, biến mất trong bóng tối.
“Nghe nói nha, Nghiêm Phách Thiên nạp Ngũ di thái ngày thường trẻ tuổi mỹ
mạo, làm Nghiêm Phách Thiên liên tục một tháng đều ở trong phòn