g có bao nhiêu xấu, hoặc là làm người ta chán ghét cỡ nào, nàng
nhất định phải nhẫn nại.
Vì báo thù, coi như là ủy thân cho nam nhân không thích, nàng cũng muốn cắn răng sống qua động phòng tối nay.
“Ngũ di thái.”
Ngoài dự liệu, lên tiếng là một nữ tử, Liên Thủy Dao đưa tay đem khăn đỏ nhấc lên, ngạc nhiên nhìn đối phương, người tới không phải là phu quân muốn
động phòng cùng nàng, mà là một phụ nhân.
Liên Thủy Dao cảm thấy kinh ngạc, nhưng đối phương sau khi thấy nàng, so với nàng còn kinh ngạc hơn, bật thốt kêu lên.
“Ai nha, là một đại mỹ nhân!” Phụ nhân bị vị Ngũ di thái xinh đẹp trước mắt này dọa cho ngây người, mặc dù nghe nói Ngũ di thái dung mạo mỹ lệ,
nhưng không nghĩ tới sẽ là nữ tử đẹp như vậy.
Vẻ mặt Liên Thủy Dao nghi ngờ nhìn vị phụ nhân trước mặt. “Ngươi là….”
Phụ nhân giống như nhớ tới cái gì, vội hướng nàng phúc thân. “Ta là Khương
đại nương, thỉnh an Ngũ di thái. Nghiêm gia phái ta tới chăm sóc người,
bận rộn một ngày, người nhất định vừa đói vừa mệt đi, Nghiêm gia sợ
người đói bụng, cho nên tặng vài thứ cho người lấp bụng.” Nói xong đi
tới cửa ra lệnh cho người hầu chờ đợi bên ngoài. “Mau bưng vào.”
Trong khi Khương đại nương kêu, bốn nha hoàn bưng một mâm lại một mâm thức ăn cùng điểm tâm đi vào đặt trên hỉ bàn, sợ không gian không đủ, còn đem
nến đỏ chuyển qua một bên. Chỉ chốc lát sau, trên bàn tròn đã chất đầy
các loại món ngon cùng điểm tâm.
Khương đại nương đỡ nàng đi tới
trước bàn, vừa dặn dò nàng vừa giải thích. “Đây là Nghiêm gia đặc biệt
cho người chuẩn bị cho người, muốn người ăn no bụng, đừng để bị đói.”
Liên Thủy Dao ngây ngô nhìn chằm chằm bàn đầy thức ăn, đêm tân hôn, nàng
phải chờ tân lang vào phòng, phục vụ phu quân, coi như đói cũng phải
chịu đựng, nhưng là bây giờ lại có thức ăn nóng hổi đầy bàn, làm cho
nàng nhất thời hồ đồ.
Khương đại nương đỡ nàng ngồi xuống đồng thời miệng cũng không nhàn rỗi.
“Người yên tâm tận lực ăn, ăn no đi đến giường nằm xuống mộng Chu công cũng
không quan hệ, Nghiêm gia giao thiệp rộng, thịnh tình của các tân khách
khó chối từ, có thể sẽ đi không được, hắn không muốn làm khổ Ngũ di
thái, cho nên dặn dò ta để người ăn no.”
Liên Thủy Dao quả thực
mệt mỏi một ngày, cũng không ăn bao nhiêu đồ, vốn nàng không phải rất
đói bụng, nhưng hương vị đồ ăn bốn phía lại nóng hổi bày ra trước mắt,
nàng rõ ràng cảm thấy đói bụng.
Mặc dù nàng cảm thấy kinh ngạc,
nhưng cũng không suy nghĩ nhiều. Nếu Nghiêm Phách Thiên muốn nàng ăn,
nàng cũng không cần khách khí làm gì. Vì vậy nàng bưng canh lên, uống
một ngụm, canh gà nóng làm ấm dạ dày nàng, cũng làm cho nàng muốn ăn,
bắt đầu từng ngụm từng ngụm ăn.
Khương đại nương cùng bốn nha
hoàn ở một bên nhìn nàng : thầm nghĩ nàng ăn nhất định sẽ kinh ngạc, bởi vì những cao lương mỹ vị trân quý này đúng là nhà nghèo khổ cả đời cũng không ăn được, tuyệt đối khiến vị Ngũ di thái xuất thân nhà nghèo này
cảm động đến nước mắt lưng tròng.
Chẳng qua lại là trái ngược, vị Ngũ di thái này ăn rất bình tĩnh, không có vui mừng cùng cảm động như
mong muốn, làm Khương đại nương ở bên cạnh không nhịn được hỏi: “Như thế nào? Ăn ngon không?”
Liên Thủy Dao nhẹ nhàng gật đầu. “Ăn ngon.”
Trên miệng nàng nói ăn cũng được, nhưng trên thực tế đây chỉ là lời khách
sáo, những người này làm sao hiểu được, nàng thuở nhỏ lớn lên ở nhà quan lại, ba bữa cơm ăn là sơn hào hải vị, thỉnh thoảng còn có hoàng thượng
ban thưởng gì đó, cho nên những thứ thức ăn này đối với dân chúng bình
thường mà nói, có thể là mỹ vị hết sức hiếm lạ hết, đối với nàng mà nói
cũng rất bình thường.
Khương đại nương cùng bốn nha hoàn ở bên
cạnh lặng lẽ đánh giá vị Ngũ di thái xinh đẹp này, thầm nghĩ làm thiếp
thật là đáng tiếc, chỉ xem dáng vẻ nàng ăn, đã cảm thấy nàng được giáo
dưỡng tốt lắm, khí chất thanh nhã. Đêm nay chủ tử thật nên tới tân phòng nhìn tận mắt tân nương. Chỉ tiếc Nghiêm gia có giao phó, tối nay hắn có chuyện quan trọng phải xử lý, không thể tới chào hỏi cùng thiếp mới
nạp, cho nên mới dặn dò Khương đại nương thay thế hắn tới tiếp đón Ngũ
di thái này.
Mỗi một món Liên Thủy Dao chỉ ăn một chút, không bao lâu đã cảm thấy no rồi, nàng ngẩng đầu lên nhìn về phía Khương đại
nương, phát hiện các nàng còn đang bên cạnh, nhẹ giọng nói: “Nếu không
chê, các ngươi cũng tới ăn đi.”
Khương đại nương vội nói : “Như vậy sao được? Đây là Nghiêm gia đặc biệt chuẩn bị vì người, chúng ta không thể vượt quá nha.”
“Một mình ta ăn không hết nhiều như vậy, nếu các ngươi không đói bụng thì bỏ đi.” Liên Thủy Dao cũng không miễn cưỡng các nàng, đứng lên trở về hỉ
sàng, ngồi ở mép giường, an tĩnh chờ.
Khương đại nương thấy nàng
không ăn, đành phải ra lệnh cho nha hoàn đem thức ăn chuyển đi, sau đó
đi tới bên cạnh nói với nàng : “Ngũ di thái, Nghiêm gia có giao phó, nếu người mệt mỏi trước hết nghỉ ngơi, đừng chờ hắn, có gì cần, nói với
chúng ta một tiếng, chúng ta sẽ ở phòng khách chờ đợi.”
Liên Thủy Dao ngẩng đầu nhìn Khương đại nương. “Đêm nay hắn không vào phòng?”
“Nghiêm gia bằng hữu nhiều, vội vàng chào hỏi khách