lúc hai người cùng mỉm cười nhìn về phía ống kính, tuy rằng nụ cười của hai người nhìn qua giống y nhau, tôi vẫn thấy tim đau nhói lên một cái.
Theo lệ thường phải có tiệc chúc mừng, tôi định trốn, ngờ đâu Tổng Giám Đốc Mike đã lên tiếng, nói rằng đã đặt phòng Karaoke, cả hai tổ người cùng đi uống rượu ca hát, phỏng chừng là Mike muốn Tổng Giám Đốc từ nước Mỹ tới kia cảm thụ được chút phương thức chúc mừng của Trung Quốc.
Tới phòng karaoke, kẻ thắng dĩ nhiên vui vẻ ngẩng cao đầu, mà kẻ thua cũng không dám sa sầm mặt mày trước mặt tổng giám đốc, nên không khí thật náo nhiệt. Chuyện đáng mừng duy nhất là đèn trong phòng rất mờ ảo, tôi có thể trốn ở góc phòng mà không sợ bị ai chú ý.
Tổng giám đốc từ nước Mỹ về là một người gốc Do Thái, đầu tóc chải chuốt gọn gàng, vẻ ngoài không cao, nhưng có vẻ rất uy nghiêm, vừa rồi rất khen ngợi Young, Young ứng đối rất khéo léo, làm cho một kẻ không biết cười như Lục Lệ Thành kia khóe miệng cũng nhếch lên vui vẻ.
Sau khi những lễ nghi khách sáo xong rồi, mọi người bắt đầu uống rượu, lúc bắt đầu ca hát, vị giám đốc người Do Thái kia lại cầm chén ngồi cạnh Tống Dực, hai người vừa uống rượu, vừa nói chuyện phiếm, không biết Tống Dực nói gì đó, mà người đàn ông già người Do Thái kia hớn hở vô cùng, vỗ vỗ bả vai của Tống Dực, trông chẳng khác gì một ông lão hàng xóm hiền lành. Có lẽ chỉ là ảo giác của tôi, tôi thấy sự vui vẻ của Lục Lệ Thành cũng giảm bớt vài phần, trong lòng cũng chỉ đành thầm đồng tình với anh ta, rất nhiều thời điểm sự sai khác về văn hóa là thâm căn cố đế, đừng nói là Trung và Mỹ có sai khác, cho dù cùng là người Trung Quốc, người Bắc Kinh còn nghe không hiểu tiếng lóng của Thiểm Tây, mà người Chiết Giang cũng không biết tập tục hàng ngày của người Quý Châu mà. Cho nên, cho dù Anh ngữ của Lục Lệ Thành có lưu loát bao nhiêu đi chăng nữa, thì sao so nổi với Tống Dực là người đã học và công tác ở Mỹ bảy năm trời, đó chính là sự thành thạo do giao tiếp.
Lục Lệ Thành buông chén rượu, cầm lấy microphone, mọi người không ai bảo ai cùng trật tự lại, anh ta dùng tiếng Anh cảm ơn sự cần cù cố gắng của tất cả mọi người trong tổ, khen ngợi biểu hiện của họ trong công việc hàng ngày.
Người lãnh đạo trực tiếp khen ngợi làm tăng thêm mặt mũi cho mình trước mặt Tổng giám đốc đại khu Trung Hoa và Tổng giám đốc từ nước Mỹ về, tất cả mọi người cùng đứng dậy đầy kích động, mượn say liên tiếp hoan hô, la hét : "Elliot, không cần chỉ cảm tạ bọn tôi suông thế đâu, mau hát tặng một khúc, hát tặng một khúc."
Mấy người tổ bên kia có vẻ như cũng muốn nghe tiếng ca của Lục Lệ Thành, nên cũng vỗ tay, huýt sáo theo. Sức sống đặc thù của mấy người trẻ tuổi đã cuốn hút cả lão già người Do Thái kia, ông ta nhìn Lục Lệ Thành đầy hứng thú. Lục Lệ Thành cũng không chối từ nữa, vừa mỉm cười nói : “Cung kính không bằng tuân mệnh", vừa sẽ liếc Helen một cái, Helen lập tức hiểu ý bấm nhẹ điều khiển trong tay.
Đông Phong Phá của Chu Kiệt Luân.[1'>
Đúng là một sự lựa chọn tuyệt diệu. Đây là một bài vô luận nam hay nữ đều thích hát, mọi người cùng vỗ tay theo nhịp nhạc của Lục Lệ Thành, người đàn ông già người Do Thái kia tuy không hiểu, nhưng cũng rất lịch sự vỗ tay theo mọi người, lúc Lục Lệ Thành hát được nửa bài, liền cầm một cái micro khác đưa tới tay Young, hơi cúi người một cách tao nhã, làm một cái tư thế mời, Young thoáng giật mình, mặt hơi ửng hồng. Những chuyện đùa giỡn giữa nam và nữ, từ trước tới giờ đều có tác dụng thay đổi không khí, mọi người cùng cười lên xôn xao, vỗ tay reo hò ầm ĩ, không khí nóng bỏng hẳn lên, ngay cả lão già người Do Thái kia cũng cười vỗ tay theo.
Dù sao cũng không phải một cô gái trẻ mới tập tễnh bước chân ra ngoài xã hội, chỉ một thoáng Young đã thản nhiên đứng dậy bên cạnh Lục Lệ Thành, cùng song ca với Lục Lệ Thành.
“Ai đang dùng đàn tỳ bà gẩy lên bản Đông Phong Phá
Câu chuyện cũ về lá phong đổi màu tôi đã biết kết thúc từ lâu
Trên con đường bên ngoài hàng rào tôi dắt bạn đi qua
Trong những năm đầu của thời kỳ hoang yên mạn thảo ngay cả chia tay cũng đều trầm mặc."
Hát xong bài này, mọi người đều vỗ tay hoan hô nhiệt liệt, "Hát hay lắm ! Elliot, hát thêm bài nữa nào, hát thêm bài nữa nào."
Quả thật Lục Lệ Thành hát rất hay, tôi cũng vỗ tay theo mọi người, Lục Lệ Thành cười khách sáo từ chối một chút, rồi trong tiếng hoan hô của mọi người, cũng không tiếp tục nữa, liền cầm lấy micro : "Tặng mọi người một bài hát tiếng anh cũng đi vậy."
Helen tắt hết những âm hưởng hòa tấu theo đi, chỉ còn nghe thấy tiếng hát của Lục Lệ Thành
“On a wagon bound for market
There's a calf with a mournful eye
High above him there's a swallow
Winging swiftly through the sky
How the winds are laughing
They laugh with all their might
Laugh and laugh the whole day through
And half the summer's night
Dona dona dona dona
Dona dona dona don
Dona dona dona dona
Dona dona dona dona
......”[2'>
Tôi cũng đã nghe không ít những bài hát tiếng Anh, mà trình độ tiếng Anh của mấy người đồng nghiệp kia của tôi cũng không tệ, nhưng bài hát tiếng Anh này, hiển nhiên là