Đình đem tờ báo ném qua, sau đó khí định thần nhàn nhã chờ Lực Côn kêu rên.
"Này cái này là cái gì. . . . . ." Lực Côn quả nhiên bắt đầu quỷ khóc thần
gào, chỉ vào dòng chữ được in đậm ' Tìm bạn đời ', oa oa kêu to: "Đây
quả thực là điên rồi! Em cũng không phải là động vật muốn lai giống."
"Em nói đúng một chuyện, đối với Mạnh gia mà nói, chính là muốn cái kết quả này, đây cũng chuyện mà anh đã đồng ý với Dì Huệ."
"Anh đã đồng ý với mẹ em cái gì? Mạnh Đình, anh lúc nào thì bắt đầu nghe lời bà ấy như vậy?"
"Cái này không gọi là nghe lời, chỉ là theo như thỏa thuận." Mạnh Đình nhàn nhạt lên tiếng.
"Hai người ra điều kiện trao đổi? Nhất định là như vậy rồi, có đúng hay không?" Lực Côn ngẩn người, mới chợt hiểu ra, nói.
"Một người thì muốn tìm lại con trai, một người thì muốn tìm lại mẹ, cứ như vậy." Mạnh Đình nói thẳng.
Lực Côn đột nhiên ngậm miệng. Mặc dù hắn chưa từng gặp qua mẹ đẻ của Mạnh
Đình, nhưng, hắn biết Mạnh Đình từ trước đến nay vẫn chưa bao giờ từ bỏ
tìm kiếm bà, biết được giao dịch của hai người, hắn không thể trông cậy
vào thuyết phục Mạnh Đình rồi.
Nhưng nói đi nói lại, chuyện này có liên quan đến đại sự của cuộc đời, Lực Côn vẫn phải cố gắng hết sức "Dùng nhu khắc cương" .
"Mạnh Đình, mẹ em cùng lắm cũng chỉ là mẹ kế của anh, nhưng chúng ta là anh
em nha, cùng cha khác mẹ vẫn là cùng huyết thống, anh. . . . . . Cần gì
phải giúp đỡ người ngoài, để tổn hại đến tình anh em của chúng ta như
vậy?"
Vì muốn được tự do, đến mẹ đẻ của mình cũng thành." Người ngoài" ?
Những nếp nhăn ở khóe môi khi cười xuất hiện, Mạnh Đình dùng giọng lành lạnh
vô cùng kiên định mà nói: "Em đã sớm hỏng mất rồi, anh đến đây là muốn
giúp em chữa trị tận gốc."
"Anh. . . . . ."
"Hơn nữa sẽ dùng bất kỳ thủ đoạn nào, chỉ cần có hiệu quả là được.”
Đem tờ báo vò thành một cục, Lực Côn sụp mặt ngồi xuống giường."Hiệu quả
gì? Có người tới báo danh mới là lạ!" Giọng nói có chút biến chuyển, lời này hỏi ra có chút lo lắng: "Đúng rồi, mới vừa là ai nhấn chuông cửa?"
"Phụ nữ."
"Phụ nữ? Không phải là. . . . . . Tới ứng tuyển chứ?"
Cô gái kia là người tới ứng tuyển sao? Nhưng có vẻ là giống tới bắt tội
phạm hơn. Đầu hiện ra hình ảnh, khiến Mạnh Đình nở nụ cười có nhiều
phần nguy hiểm.
Cô ây rút cục muốn làm cái gì? Vì sao lại kể một
câu chuyện xưa ở trước mặt anh? Từ nam bộ lên tìm người? Nụ cười của
Mạnh Đình càng thêm lạnh lùng.
Vài ngày trước, anh đã gặp mặt cô, chỉ là cô không nhớ mà thôi.
Dụng ý của cô làm sao anh lại không biết, chỉ là anh muốn chứng minh một
điều, anh - Mạnh Đình cho tới bây giờ vẫn không phải là một người dễ bị
trêu đùa.
Chỉ là, thấy cô có biểu tình cảnh giác, ánh mắt chán
ghét cộng thêm vài phần khiêu khích, trong đầu Mạnh Đình lúc đấy lại có loại. . . . . Cảm giác rất thú vị.
Đầu kia Lực Côn vẫn còn đang hốt hoảng nói lớn: "Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ. . . . . ."
"Làm thế nào? Em muốn làm gì thì làm." Mạnh Đình giọng nói có ý cười nói:
"Yêu cầu đã viết rất rất rõ ràng, vẫn có người nguyện mắc câu, chuyện
như vậy, cũng chỉ là hai bên tình nguyện mà thôi."
"Vậy tai sao cô ấy lại đi?" Lực Côn hỏi.
Thân thể cao to ngã xuống mặt giường mềm mại, giọng nói của Mạnh Đình nghe
có chút lười biếng, rồi lại giống như là đang cười, "Sợ, bỏ chạy rồi."
"Bị dọa sao? Anh đã làm cái gì với người ta?"
"Không có. Lần này không có, chỉ là lần sau. . . . . ." Nhắm mắt lại, che đi ý cười trong ánh mắt; chỉ khẽ mím môi, nhưng lại giống một nụ cười giả
tạo.
"Đã bỏ chạy, còn có lần sau mới là lạ." Lực Côn nhếch miệng.
"Chạy không xa." Mạnh Đình lạnh nhạt lên tiếng: "Nói không chừng người cảnh sát kia vẫn còn ở nhà cô ấy đấy."
"Cô ấy là ai vậy? Chỗ đó?"
"Lầu hai, anh nghe thấy cảnh sát nhấn chuông cửa lầu hai."
"Lầu hai? Anh nói là cô gái mới chuyển tới lầu hai kia? Không thể nào! Nhà
đó mới vừa chuyển đến không lâu, nghe nói là một cô gái trẻ, nhưng sao
em lại không biết cô ấy nhỉ. . . . . ."
"Rất nhanh sẽ biết. Bởi
vì cô ấy là một người vô cùng tốt bụng luôn quan tâm đến mọi người, đặc
biệt là hàng xóm của mình.... ..."
Đây được coi là hài hước
sao? Lực Côn sắc mặt đã sớm đại biến. Nghĩ đến tờ báo, lại nghĩ đến mới vừa rồi " Đại chiến" . . . . . . Hắn hiểu ra tất cả liền đau khổ rên
rỉ: "Em biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo rồi. . . . . . Nơi này em chỉ sợ không thể ở lại được nữa, mọi người đều sẽ nhìn em như kẻ biến thái. . . . . ."
Mạnh Đình lắc đầu mà thở dài ."Em đã đủ biến thái rồi."
"Người bến thái chính là anh! Mọi người ở đây đều đọc tờ báo rồi, không bị hù
chết mới là lạ! Còn nói cái gì có người nguyện mắc câu? Trời mới biết
tiểu thư lầu dưới chạy tới là muốn làm gì."
Mạnh Đình không để ý tới oán trách của Lực Côn, đi rót cho mình một ly rượu đỏ, ưu nhã uống một ngụm.
"Có thể cho em một ly không?" Lực Côn mặt buồn bã đòi rượu.
Mạnh Đình khẽ nhíu mày, lập tức rót đầy một cái ly khác.
Cứ như vậy, hai ly rượu đầy, vẫn không là gì. . . . . .
Chốc lát sau——
"Mạnh Đình, chúng ta đã lâu rồi không được uống thoải mái như vậy. . . . . . Cái gì? Đã hết rượu
